Gần về chiều, xe càng lái về phía tòa nhà chính quyền thành phố, đường xá càng rộng rãi, những tòa nhà cao tầng xung quanh thưa dần, tầm nhìn thoáng đãng. Cuối con đường, phía trên thành phố đen kịt, lấp lánh và ồn ã là bầu trời bị ráng chiều đốt cháy, đỏ rực như lửa rực, khiến người ta ngỡ ngàng như lạc vào một thế giới khác.
Giữa ánh đèn lấp lánh, một chiếc xe công vụ cao cấp màu đen dừng lại trước tòa nhà chính quyền. Cửa kính cảm ứng của tòa nhà mở rộng sang hai bên, một nhóm người mặc cảnh phục và chính phục nối đuôi nhau đi ra, vẻ mặt nghiêm nghị, đồng loạt đứng nghiêm tại vạch cảnh giới ngoài cửa, cái thế trận sẵn sàng đón địch này nhìn là biết có nhân vật lớn sắp xuất hiện.
Quả nhiên, rất nhanh sau đó, một nhóm chính khách cấp tỉnh bộ chỉ thấy trên tivi đang vây quanh một người đàn ông cao lớn bước ra khỏi tòa nhà. Bầu không khí vốn đã trang nghiêm, vì sự xuất hiện của anh mà càng trở nên căng thẳng hơn.
Người đàn ông có thân hình cao ráo, cũng là trang phục sơ mi trắng vest đen, nhưng vóc dáng và khí chất ưu tú đó giữa một nhóm quan chức bốn năm mươi tuổi bụng phệ trở nên đặc biệt nổi bật, chưa nói đến gương mặt tôn quý được nuôi dưỡng bởi quyền lực và sự tu dưỡng của anh.
Gã đàn ông mập mạp đợi nửa ngày ngoài tòa nhà thấy có người đi ra thì mắt sáng lên, kẹp túi công văn vội vàng tiến lên. Người đàn ông chân dài sải một bước, gã mập đó phải nhón chân đuổi theo một hồi mới kịp bước chân của anh, vất vả lắm mới đuổi kịp đến trước mặt thì người đã thở không ra hơi, lại không dám thể hiện ra, chỉ có thể nín thở, run rẩy đưa bản hồ sơ đấu thầu trong tay ra, cung kính nói:
"Du... Mạc tư trưởng, ŧıểυ Uyển nói với tôi là anh có ở đây nên tôi qua luôn, chỉ là muốn mời anh xem bản hồ sơ đấu thầu này, dự án phía đông thành phố đó..."
Người đàn ông khựng lại, ung dung rủ mắt xuống, đôi mắt ấy lạnh lẽo như bầu trời tối tăm vô tận trong đêm tuyết, thâm trầm đến mức áp chế thần kinh người khác. Gã mập chạm phải ánh mắt anh, không tự chủ được mà im bặt, bàn tay cầm hồ sơ đấu thầu cũng run run. Nhưng nghĩ đến mình dù sao cũng được coi là bậc cha chú của người đàn ông, gã mập vẫn đánh bạo lên tiếng: "Du Khiêm..."
Mạc Du Khiêm nhướn mi mắt, nhạt nhẽo liếc qua thư ký Trần Hữu bên cạnh. Trần Hữu vừa đặt điện thoại xuống, vừa ngước mắt lên đã chạm phải ánh mắt lạnh lùng thâm trầm của người đàn ông, tim đột nhiên thắt lại, vội vàng tiến lên chặn bản hồ sơ đấu thầu của gã mập lại, cười lịch sự:
"Lý tiên sinh, sao ông lại đến đây? Xin lỗi nhé, tư trưởng hiện đang phải gấp rút đi Hải Thành họp, ông có việc gì thì cứ hẹn trước với tôi, đợi hôm nào tư trưởng rảnh rồi bàn sau, được chứ?" Anh ta ra vẻ như đang hỏi ý kiến gã mập, nhưng cũng chẳng đợi người ta lên tiếng, liền gọi cảnh sát bên cạnh ra vẻ lịch sự nhưng thực chất là đuổi khách: "Xin lỗi xin lỗi... lần sau ông cứ hẹn với tôi."
Từ đầu đến cuối, người đàn ông đều khép hờ mắt đứng nguyên tại chỗ, như thể không quen biết gã mập này. Chỉ lặng im vài giây, trên mặt cũng không có biểu cảm gì lớn, nhưng khí chất thâm trầm ấy, toàn thân đều tỏa ra cảm giác ranh giới đặc trưng của kẻ bề trên, khiến người ta vô thức nảy sinh một nỗi lúng túng mãnh liệt. Cảnh sát trưởng phụ trách an ninh bên cạnh thấy vậy, mặt cắt không còn giọt máu, vội vàng tiến lên mời gã mập đi chỗ khác.
Cảnh tượng ồn ào vừa rồi sau khi gã mập rời đi cuối cùng cũng trầm xuống, người đàn ông lúc này mới hạ giọng chậm rãi lên tiếng: "Kiểm tra xem ai phụ trách an ninh hôm nay." Giọng anh trầm thấp, mang theo cảm giác khàn nhẹ, giống như một cây đàn đại phong cầm, khi được gảy lên mang theo sự cộng hưởng trong lồng ngực, trầm thấp và đầy nam tính.
Trần Hữu đáp một tiếng, trong lòng hiểu rõ con đường quan lộ của người phụ trách đó coi như tan thành mây khói trong nháy mắt. Luôn có một số người không nắm rõ tính khí và sở thích của Mạc Du Khiêm, cứ tự tưởng gã mập đó là chú của Lý ŧıểυ Uyển thì có gì khác biệt, đừng nói đến chỉ là chú của Lý ŧıểυ Uyển, ngay cả chính Lý ŧıểυ Uyển đứng ở đây hôm nay cũng sẽ không nhận được một cái liếc mắt của Mạc Du Khiêm. Cái gọi là "chiều theo sở thích", đến cả "yêu ghét" của cấp trên còn chưa nắm rõ mà đã dám đưa người đến trước mặt anh, đúng là không biết sống chết là gì.
Sắp đến trước xe, Trần Hữu chợt nhớ đến cuộc điện thoại vừa rồi, không dám do dự, anh ta vội vàng nói nhỏ vào tai Mạc Du Khiêm một câu: "Sân Lan ŧıểυ thư vừa gọi điện, nói là muốn qua tìm anh, cô ấy còn nói..." Những lời phía sau, Trần Hữu thấy nghẹn đắng ở cổ họng, nhưng vẫn hạ thấp giọng lặp lại: "Cô ấy nói... cô ấy ngứa rồi..."
Nói xong, cả người Trần Hữu nóng bừng lên, thật không dám tin vừa rồi mình đã nói ra lời đó như thế nào. Mạc Du Khiêm thần sắc bình tĩnh, như thể không nghe thấy gì, đôi chân dài sải một bước liền ngồi vào trong xe, khép rèm mi nhắm mắt dưỡng thần. Trần Hữu ngồi ghế trước, nhìn trộm biểu cảm của anh qua gương chiếu hậu, thấy anh không có ý định lên tiếng cũng chẳng dám hé răng nửa lời.
Chiếc xe chậm rãi rời khỏi tòa nhà chính quyền, mắt thấy sắp rẽ vào đại lộ tấp nập xe cộ, trong khoang xe đột nhiên vang lên giọng nói ấm áp của Mạc Du Khiêm: "Lái ra cửa bên."
Trần Hữu tinh ranh như quỷ, lập tức hiểu ý anh, chỉ huy tài xế lái xe đến một công viên nhỏ ở cửa bên tòa nhà chính quyền, lại lập tức gọi điện thoại đi. Cô gái trong điện thoại giọng điệu lười biếng, giọng nói mị hoặc như chảy nước, nghe thấy lời anh ta chỉ nhàn nhạt đáp một tiếng rồi cúp máy.
Đối với sự tự ý của Trần Hữu, Mạc Du Khiêm từ đầu đến cuối không có bất kỳ biểu hiện nào, thậm chí không thèm liếc anh ta một cái, chỉ vắt chân dựa vào lưng ghế, rủ mắt tập trung lật xem tập tài liệu trong tay, như thể hoàn toàn không chú ý đến hành động của người khác. Gương mặt anh nghiêng về phía cửa sổ trái, những đường nét ngược sáng phác họa nên ngũ quan thâm trầm nhưng không phô trương, lông mày mắt môi mũi không thấy một chút tì vết nào, giống như một bức tượng đá hoàn mỹ lạnh lùng, nhưng cũng giống như bức tượng mang theo sự lạnh lùng cực kỳ khó gần gũi với con người.
Thời gian họp rất gấp, nhưng Trần Hữu cũng không dám lúc này đi xin chỉ thị của Mạc Du Khiêm, chỉ sau khi tài xế đỗ xe xong liền đuổi anh ta sang một bên, còn mình đứng trước xe nhìn xa xăm con đường nhỏ phía trước, thầm cầu nguyện bà cô kia có thể đến sớm một chút. May mà ông trời không phụ lòng mong mỏi của anh ta, chiếc Lamborghini màu đỏ tung bụi mù mịt dừng lại bên kia con đường nhỏ. Trần Hữu nhẹ lòng một nửa, vội vàng tiến lên.
"Sân Lan ŧıểυ thư..." Đang định giúp cô mở cửa xe, cô gái trong xe diện bộ váy hồng rực rỡ đã thong dong bước xuống. Đôi chân trắng nõn thon dài xỏ vào đôi giày cao gót cực mảnh, một đôi chân siêu dài trắng bóc lộ ra dưới váy, cực kỳ hút mắt. Vòng eo thon gọn càng làm nổi bật bộ ngực lớn và đầu vυ" nhô cao, dù có mặc áo khoác ngoài nhưng vẫn có thể nhìn thấu qua những lỗ hổng thưa thớt thấy đầu vυ" nhô lên dưới lớp váy hồng.
Tuy nhiên cảnh đẹp như thế này lại làm Trần Hữu sợ đến mức mặt trắng bệch, vội vàng rủ mắt xuống lại theo bản năng liếc nhìn chiếc xe công vụ màu đen, sợ cảnh tượng vừa rồi bị người trong xe nhìn thấy.
"Anh ấy ở bên trong?" Sân Lan nhìn theo ánh mắt của anh ta, cười mị hoặc nháy mắt với Trần Hữu.
Trần Hữu vừa gật đầu vừa bất động thanh sắc lùi sang bên cạnh vài bước.
"Đừng sợ, lát nữa tôi nói với anh ấy, anh vừa nãy chẳng nhìn thấy gì hết." Cô cười nhìn anh ta, nói đoạn còn ưỡn ngực một cái, rõ ràng rất hiểu ánh mắt né tránh vừa rồi của Trần Hữu.
Trần Hữu nghe lời này thì bị cô dọa cho không nhẹ, vội vàng xin tha: "Đừng đừng, Sân Lan ŧıểυ thư, cầu xin cô, ngàn vạn lần đừng..." Chưa đợi anh ta nói xong, Sân Lan đã quay đầu đi về phía chiếc xe công vụ. Cô bước đi cũng đầy vẻ kiều diễm mị hoặc, vòng eo thon nhỏ uốn éo như dây leo thành tinh, đôi gò bồng đảo căng tròn rung rinh đầy đàn hồi dưới lớp váy hồng lụa, nếu không phải vị trí này hẻo lánh, chắc chắn sẽ thu hút vô số ánh nhìn.
Đi đến trước xe, cũng chẳng màng đến vạt áo trước ngực mở rộng bao nhiêu, uốn éo cái eo ong gầy gò nhô mông lên, ghé vào cửa sổ ghế phụ, đôi mắt động lòng người nhìn vào bên trong. Chưa đợi cô nhìn rõ, cửa sổ sau đã chậm rãi hạ xuống.
"Lên xe." Mạc Du Khiêm rủ mắt, ánh mắt vẫn định trên tập tài liệu, biểu cảm tĩnh lặng như giếng cổ, cứ như người vừa lên tiếng không phải là anh. Sân Lan nhìn vào trong xe một cái, đôi môi đỏ cong lên, mở cửa ghế sau, cúi người ngồi vào. Cửa sổ xe chậm rãi kéo lên, che khuất mọi ánh nhìn soi mói từ thế giới bên ngoài.