Nhật Ký Thu Hoạch Của Nữ Minh Tinh

Chương 16: Nói với anh ấy là tôi ngứa rồi

Trước Sau

break

"Ưm..." Mặt nước gợn sóng lăn tăn, giống như dưới mặt nước bình lặng có một con ác thú sắp thức tỉnh, vòng xoáy xen lẫn du͙© vọиɠ cuốn theo những luồng sóng ngầm dữ dội cuộn trào.

Sân Lan nỗ lực hồi tưởng lại cảm giác sướиɠ khoái khi bị Quý Tư Vũ đè trên sofa thúc mở cơ thể ở phim trường ngày hôm qua, bàn tay đang xoa nắn hạt le không ngừng tăng tốc. Ngày càng nặng, ngày càng nhanh... Cô muốn nỗ lực leo lên đỉnh cao kia, nhưng đỉnh cao ấy cứ liên tục dâng cao rồi lại dâng cao, bất kể cô dùng lực thế nào, động tác nhanh ra sao cũng không cách nào đuổi kịp, càng không thể ngăn cản ngọn lửa trong cơ thể lần nữa bùng lên.

Tiếng thở dốc dồn dập loạn nhịp vang vọng và phóng đại trong phòng tắm, Sân Lan đã không còn phân biệt được là do cơ thể cô đang khát khao, hay do cảm giác trống rỗng mà Quý Tư Vũ khơi dậy đang tác quái. Những ngón tay thon dài đã ra vào giữa những lớp thịt mềm ấm nóng, nước lạnh kèm theo đá viên theo động tác của cô mà ra vào nơi kẽ chân, bên trong rực lửa, nhưng nước lại không thể dập tắt.

Cô đói rồi... Cô muốn được một con cu lớn đâm mở, rồi sau đó là dòng dịch nóng bỏng đặc quánh tưới vào trong... Tiếng thở dốc trở nên hỗn loạn và nặng nề. Do chưa từng được nếm trải, Sân Lan dù thế nào cũng không thể tưởng tượng nổi khi tϊиɧ ɖϊ©h͙ của Quý Tư Vũ rót vào cơ thể mình sẽ là cảm giác gì.

Ướt sũng bò dậy khỏi bồn tắm, gương mặt cô trắng bệch, tóc tai rũ rượi như một con ma nước vừa bò lên. Cô lảo đảo bước ra khỏi phòng tắm, cuống cuồng lục tìm trong vali, đồ đạc rơi xuống đất kêu loảng xoảng, lăn thành một đống trên sàn.

"Sao lại không thấy rồi..." Cô giống như một kẻ nghiện đang lên cơn, gấp gáp tìm kiếm thứ gì đó có thể xoa dịu cơn nghiện. Chiếc vali đã sắp xếp gọn gàng bị cô bới tung lên lộn xộn, Sân Lan cũng theo đó mà trở nên nóng nảy, nước trên tóc vẫn còn đọng lại, tí tách rơi xuống thảm lông thỏ màu xám, thấm thành những vệt sẫm màu.

Cuối cùng cũng bới được một chiếc hộp dưới đáy vali, cô chẳng màng đến thứ gì khác, lấy món đồ bên trong ra, cắm điện, không chờ nổi mà đâm nó vào mật huyệt đang ướt át. Thân gậy xấu xí vặn vẹo xoay tròn, phát ra tiếng kêu "u u", cô ngửa cằm, run rẩy thở hắt ra một hơi, cơn ngứa ngáy nóng rực trào dâng trong cơ thể được xoa dịu đôi chút, tiếng ồn ào chói tai trong đầu cũng giảm bớt phần nào.

Công tắc được điều chỉnh lên mức cao nhất, cơ thể dường như đã quen với sự xoay tròn tốc độ cao, bên trong còn nóng hơn cả lúc nãy, không biết là do xác thịt cô đang phát nhiệt, hay do thiết bị điện tử tỏa nhiệt khi vận hành tốc độ cao.

"Ưm... a..." Cô rên lên một tiếng, ngồi lên bàn trang điểm, một chân đạp lên cạnh bàn, dang rộng chân, tay cầm thứ đang vặn vẹo kia ra vào khuấy động trong nhục huyệt đẫm nước. Cô lôi từ trong ngăn kéo ra một bao thuốc lá dành cho nữ, thành thục ngậm vào miệng, quẹt bật lửa châm lên, sau khi đốm lửa bùng lên, cô hít một hơi thật sâu.

Mùi vị nồng đậm và cay nồng tràn ngập khoang mũi, cơn ngứa ngáy khắp người được xoa dịu đi nhiều. Phù... Kèm theo tiếng rung "u u" của món đồ chơi nhỏ, cô chậm rãi nhả ra một làn khói trắng. Cô nheo mắt, tầm mắt lướt đến nơi làn khói tan biến, trong đầu hiện lên một cụm từ: Phiêu phiêu dục tiên (sướиɠ như lên tiên).

Ngoài cửa sổ là tiếng xe cộ không dứt dưới khách sạn, không khí dường như phảng phất một mùi tanh nồng, chẳng biết là của cô hay từ bên ngoài bay vào. Nhiệt độ cao trong lòng bàn tay tiếp tục thiêu đốt, món đồ trong tay phát ra một tiếng kêu quái dị, giống như một ông lão gần đất xa trời phát ra tiếng rêи ɾỉ cuối cùng, tiếng rung vốn đang hoạt động mạnh mẽ dần dần im bặt.

"... Đồ kém chất lượng." Sân Lan ngậm thuốc, nhíu mày rút thứ đó đang cắm sâu trong huyệt ra. Tay cầm đã nóng đến mức phát bỏng, cô phớt lờ dịch thủy dính dớp bên trên, bực dọc ném thứ đó vào thùng rác.

Ngón tay thon dài cắm vào trong huyệt, khuấy động cả một hồ xuân thủy, tàn thuốc trên môi rơi vãi đầy người. Nhưng vẫn không được, bất kể cô đâm sâu thế nào, thúc nhanh ra sao, tự mình làm vẫn không đủ sướиɠ. Đúng là mẹ kiếp không được mà!

Cơn nóng hầm hập cuộn trào trong người khiến Sân Lan đau đớn khắp mình mẩy. Cô đói rồi, cơ thể đói đến cực điểm. Lúc này cô cấp thiết cần một con cu sống bằng xương bằng thịt, hung hãn đâm vào lấp đầy cô. Sân Lan ngậm thuốc lá, chẳng màng đến dịch thủy dính dớp trên ngón tay làm ướt sũng điện thoại, ngón cái nhanh nhẹn lướt danh bạ, rất nhanh dừng lại trước một số điện thoại.

Cuộc gọi được kết nối, vang lên hai tiếng liền có người bắt máy: "Sân ŧıểυ thư?" Giọng điệu người ở đầu dây bên kia mang theo chút kinh ngạc.

"Mạc Du Khiêm đâu? Nói với anh ấy là tôi ngứa rồi." Sân Lan dùng ngón tay kẹp lấy điếu thuốc, thở hắt ra một hơi dài. Làn khói trắng bao phủ trước mắt, cô mơ màng đưa mắt nhìn ra ngoài, ánh mắt như xuyên thấu bức tường nhìn về nơi xa xăm vô tận.

Dù đã tiếp xúc bao nhiêu lần, người ở đầu dây bên kia vẫn bị những lời lẽ không chút che đậy của Sân Lan làm cho kinh hãi, anh ta khựng lại một chút: "... Tư trưởng đang ở tòa nhà chính quyền thành phố, nhưng..."

"Tôi qua đó ngay." Sân Lan không khách sáo cắt ngang chữ "nhưng" của người đó.

"Bây giờ? Nhưng mà..." Chữ "nhưng mà" của anh ta bị tiếng "tút tút" cúp máy cắt đứt ngay giữa chừng.

Sân Lan dứt khoát cúp điện thoại, ấn nửa điếu thuốc đang cháy vào gạt tàn, vặn vẹo mông leo xuống khỏi bàn trang điểm. Cô vẩy những dịch thủy còn sót lại trên ngón tay, rút khăn giấy vừa lau tay vừa thản nhiên mở tủ quần áo. Đôi bàn tay trắng trẻo thon dài tùy tiện chọn một chiếc váy hồng cổ thấp trong hàng loạt quần áo đủ màu sắc.

Cô không mặc nội y, trực tiếp tròng vào người. Chiếc váy hồng rất tôn lên làn da trắng lạnh của cô, lớp vải mỏng manh lại phác họa hoàn hảo đường nét nảy nở của bầu ngực. Bộ ngực được lớp vải lụa tôn lên càng thêm phong tình, đầu vυ" hồng hào vểnh lên, bướng bỉnh thúc vào lớp vải lụa bao bọc, cứ như muốn đâm xuyên ra ngoài. Ngực ra ngực, vυ" ra vυ". Chỗ nào cần nở thì nở, chỗ nào cần lồi thì lồi. Cái dáng vẻ nửa kín nửa hở đó đúng là hết sức trêu người.

Khoác thêm một chiếc áo choàng ren trắng, cô cũng chẳng bận tâm đến phong tình thoắt ẩn thoắt hiện đang lộ ra bên ngoài, cầm chìa khóa xe, cũng chẳng chào hỏi Ân Hồng, Sân Lan đeo kính râm đi thẳng xuống hầm gửi xe của khách sạn. Chiếc Lamborghini đỏ rực lao vút ra khỏi hầm, giống như một ngọn lửa đang bùng cháy, ngay lập tức hòa vào dòng xe cộ mênh mông.


 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc