Nhật Ký Thu Hoạch Của Nữ Minh Tinh

Chương 15: Nhật Ký Thu Hoạch Của Nữ Minh Tinh

Trước Sau

break

Sân Lan về khách sạn là lăn ra ngủ ngay. Phải nói là cảnh quay hôm nay sướиɠ thì sướиɠ thật, nhưng mệt cũng là thật. Tuy nhiên mệt cũng đáng, đã lâu lắm rồi cô mới có trải nghiệm tìиɧ ɖu͙© cực hạn như vậy, trước khi ngủ vẫn còn hồi tưởng lại cảm giác run rẩy khi cái gậy lớn của Quý Tư Vũ đâm vào cơ thể.

Không biết thời gian trôi qua bao lâu, cô bỗng mở mắt ra, phát hiện trong phòng tối đen như mực, ngay cả ánh đèn neon ngoài cửa sổ cũng biến mất tăm. Bầu không khí yên tĩnh đến quái dị, tiếng ồn ào của xe cộ ngoài đường trước khi ngủ đã hoàn toàn biến mất. Thế giới bóng tối như một vực thẳm không đáy, trước mắt đen kịt không nhìn rõ thứ gì, đôi mắt mất đi tác dụng khiến các giác quan khác trở nên nhạy bén gấp bội.

Tiềm thức mách bảo cô rằng, ở một góc nào đó trong căn phòng này, có người đang rình rập mình. Đột nhiên vang lên tiếng bánh răng cơ khí chuyển động, trong bóng tối lóe lên một luồng ánh sáng trắng chói mắt, tiếng "tách tách" của màn trập máy ảnh từ phía sau dần tiến lại gần cô.

Nỗi lo sợ vô cớ dấy lên, Sân Lan cũng không biết mình đang sợ hãi điều gì, cơ thể chỉ phản xạ tự nhiên mà giãy giụa, nhưng rất nhanh cô phát hiện mình đang nằm sấp trên giường, tứ chi bị sợi dây thừng màu đỏ trói chặt vào bốn góc giường, không thể nhúc nhích. Cái bóng phản chiếu từ ánh sáng trắng in lên đầu giường bằng da, chỉ là một mảng trắng nhòe nhoẹt, ở giữa là một bóng đen bị ánh sáng làm mờ, trên mặt đeo mặt nạ.

Khuôn mặt trắng bệch, hốc mắt trống rỗng, chóp mũi đính một quả cầu nhỏ màu đỏ, cái miệng loe ra hai bên thành một nụ cười quái dị. Cô nhìn rõ mồn một, kẻ đang cầm máy ảnh phía sau là một khuôn mặt chú hề!

Có người lên giường, sức nặng khiến nệm giường lún xuống. Chiếc nệm mềm mại rung rinh theo động tác của người đó, như sóng biển dâng trào. Dập dềnh dập dềnh, cũng không biết thứ đang dâng lên là cái gì.

"Cưỡi lên đi..." Giọng chú hề khàn đặc, mang theo sự tà ác. Người đang đè trên người cô hơi khựng lại, anh ta do dự một lát nhưng vẫn hành động.

Phía trong đùi Sân Lan ngứa ngáy, dần dần tập trung vào trung tâm, những ngón tay lạnh lẽo của người đó luồn vào trong qυầи ɭóŧ của cô, cứng ngắc và hơi thô ráp du ngoạn trên cánh môi âʍ ɦộ trần trụi, sau đó vạch trần cô ra, đâm cả ngón tay vào trong. Ngón tay thon dài thô ráp cọ ra lửa trên vách thịt non nớt, toàn bộ lỗ chân lông trên người như dựng đứng cả lên, mồ hôi vã ra đồng thời dịch thủy cũng trào theo.

Ngón tay thúc nảy một cách quy luật và gượng gạo, kỹ thuật không hề thuần thục, nhưng cơ thể cô như một khối mỡ mềm chứa đầy dịch đặc, đang dần tan chảy dưới sự thiêu đốt của ngọn lửa. Trong cổ họng rực lửa, thiêu đốt cơ thể cô. Nóng quá... Đau quá... Làn sóng dính dớp như nhấn chìm cô, cô há miệng muốn kêu nhưng phát hiện miệng bị một quả bóng bịt miệng chặn lại, cảm giác nghẹt thở như đang đuối nước.

Kẻ đó đè lên cô, dìm cô vào làn sóng tìиɧ ɖu͙© lạ lẫm và rực cháy ấy, một vật thể lạ lẫm và nóng bỏng xâm nhập cơ thể cô, đâm mở toàn bộ con người cô. Sân Lan thấy mình bị vật nặng đè lên không nổi lên được, làn sóng khổng lồ dính dớp ập tới, liên tục có thứ gì đó tràn vào, lật nhào cả người cô. Cơ thể trồi sụt theo làn sóng, có dòng dịch nóng hổi đổ vào cơ thể, cô phát ra tiếng rên nghẹn từ bóng bịt miệng, cơ thể hoàn toàn chìm xuống, không thể nổi lên được nữa...

...

Sân Lan bừng tỉnh, căn phòng tối mờ, rèm cửa dày đặc che khuất ánh nắng bên ngoài, giống hệt căn phòng trong mơ. Ngột ngạt, vẩn đục, tràn ngập mùi hôi thối mòn người và sự da^ʍ đãиɠ. Đã một thời gian cô không mơ thấy giấc mơ này, đêm qua chắc hẳn do du͙© vọиɠ bị Quý Tư Vũ khơi gợi vẫn còn tồn đọng trong người nên mới mơ thấy những thứ này.

Sân Lan thở dốc ngồi dậy, bực dọc vuốt tóc ra sau gáy, lòng bàn tay ướt đẫm, người nóng ran, mồ hôi làm ướt sũng váy ngủ. Dính dớp, nóng nực. Trong cơ thể như có một lò lửa đang cháy hừng hực, sự nóng nảy do ác mộng gợi lên không thể tránh khỏi đang thiêu đốt bên trong cô, hòa lẫn với cảm xúc không rõ là oán hay hận, khiến cô càng khó kiểm soát bản thân.

Trong tai vang lên một hồi tiếng kêu chói tai, như tín hiệu nhắc nhở sự khao khát của cơ thể. Năm mười tám tuổi Sân Lan mắc một trận bạo bệnh, sau đó cô mất đi ký ức của năm đó, nhưng cơ thể dường như lại mắc một chứng bệnh lạ. Cô không nhớ năm đó đã xảy ra chuyện gì, nhưng cô cảm nhận sâu sắc sự thay đổi của cơ thể. Cô bắt đầu trở nên khao khát, cơ thể luôn vô thức nóng nảy bất an, đặc biệt là cái huyệt nhỏ bên dưới, trở nên cực kỳ nhạy cảm, đặc biệt khao khát được lấp đầy và đổ đầy. dươиɠ ѵậŧ đàn ông dường như trở thành công cụ hữu hiệu nhất để duy trì sự cân bằng của cơ thể, và tϊиɧ ɖϊ©h͙ của họ chính là liều thuốc chữa lành cho cô.

Đáng ghét nhất chính là Quý Tư Vũ, hôm qua không chịu bắn tϊиɧ ɖϊ©h͙ cho cô!

Lảo đảo leo xuống giường, Sân Lan lao thẳng vào phòng tắm, xả nước lạnh vào bồn, cô bới ra vài túi đá đông lạnh từ chiếc tủ lạnh nhỏ bên cạnh, đổ sạch vào trong.

"Hà... suýt..." Khoảnh khắc ngồi vào trong bồn, cơ thể nóng rực như một miếng sắt nung đỏ nhúng vào nước, phát ra tiếng xèo xèo bốc khói trắng, giây phút đó tâm trí mới bình lặng lại, não bộ trở thành một cái vỏ rỗng.

Hồi lâu sau cô thở dài, chậm rãi tựa vào thành bồn tắm. Môi bị lạnh đến trắng bệch, nhưng khi cơ thể đã thích nghi với nhiệt độ của nước đá, ngọn lửa nhỏ trong người lại từ từ bùng lên, cháy từ bụng dưới thẳng xuống bên dưới... như một cây nến bị nung ở nhiệt độ cao, sắp hóa thành một vũng chất lỏng, tan chảy vào trong nước.

Khó nhịn đưa tay vào giữa hai chân, ngón tay lạnh giá chạm vào vùng kín ấm nóng, bị nhiệt độ ở đó làm cho run rẩy, cô thở dài, hơi thở hóa thành khói trắng tan biến giữa mũi. Nơi đó từ trong mơ đã trở nên rất ướt rồi, đúng là trời sinh da^ʍ đãиɠ.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc