"Bận rộn thế à?"
Ngón tay rõ khớp xương của người đàn ông kẹp lấy tập tài liệu lật qua một trang, rủ mắt xuống, như thể không thấy có người đi vào. Sân Lan nghiêng nửa thân mình qua, khuỷu tay chống lên vai Mạc Du Khiêm, bộ ngực đầy đặn ép vào cánh tay anh, hơi thở phà ra vô tình hay cố ý trêu chọc lỗ tai anh, giọng điệu vẫn là vẻ mềm mỏng mị hoặc thường lệ của cô.
Chân mày người đàn ông khẽ nhếch, dời mắt qua, ánh mắt lướt qua bộ ngực đang ép sát của cô, trong đôi mắt không mang theo nửa điểm cảm xúc, đôi môi mỏng lạnh lùng mím chặt, đôi mắt chậm rãi ngước lên, ánh mắt rơi trên mặt cô chậm rãi quan sát. Ánh mắt anh sắc bén, giống như một con dao nhỏ sắc lẹm, nhìn chằm chằm trên mặt cô, đầy áp lực.
Người bình thường nếu bị anh nhìn chằm chằm như vậy đều có cảm giác run sợ như không còn chỗ trốn, nhưng Sân Lan lại chẳng sợ anh, ngược lại còn nghiêng người tựa vào. Bộ ngực nặng trĩu ép trên cánh tay anh, đầu vυ" không mặc nội y cách lớp váy mỏng cứng ngắc tì vào da thịt anh. Cô cười tươi rói nhướn mắt lên, độ cong nơi khóe mắt yêu dã, mê hoặc lòng người.
Mạc Du Khiêm tuần du ánh mắt một vòng trên mặt cô, đối với cặp đào mềm trên cánh tay dường như không có cảm giác gì, chỉ chậm rãi khép mắt, tầm mắt lại rơi ngược trở về. Tập tài liệu lật qua một trang, giọng anh nhàn nhạt: "Sau này ít trêu chọc Trần Hữu thôi." Rõ ràng là đã thấy cảnh tượng ngoài xe vừa rồi, cũng hiểu rõ bản tính xấu xa của cô, mở miệng liền lột trần trò vặt của cô.
Nghe lời anh nói Sân Lan chỉ cười cười, đưa một ngón tay trắng trẻo, nhẹ nhàng vuốt lên vành tai trắng lạnh của anh, dọc theo đường cong dịu dàng đó chậm rãi phác họa đường nét khuôn mặt nghiêng của anh: "Tôi không chơi với anh ta, chơi với anh được không?"
Giọng điệu kéo dài của cô mị hoặc như chảy nước, cả người như không xương, tựa hết lên người người đàn ông. Bàn tay sơn móng đỏ rực đó, từng chút một dọc theo cái cổ thon dài trắng trẻo của anh mà trượt xuống, đầu ngón tay thanh mảnh lướt qua yết hầu lộ ra ngoài cổ áo sơ mi, xoay quanh cái nốt lồi gợi cảm đó mà trêu đùa đánh vòng. Hoàn toàn là sự khiêu khích trần trụi.
Mạc Du Khiêm vẫn sừng sững bất động, như thể đã nhập định, mặc cô trêu chọc thế nào, ánh mắt vẫn luôn tập trung vào tập tài liệu trong tay. Sân Lan ghé sát qua, đầu lưỡi tì vào vành tai anh khẽ khàng trêu chọc, tay đã dán lên vùng bụng săn chắc của anh xoa nắn những khối cơ bụng xếp ngay ngắn dưới lớp áo. Anh từ ngoài vào trong đều là cái khí chất cấm dục tự kiềm chế đó, càng làm cô thở dốc dồn dập.
"Mạc Du Khiêm... tôi ngứa..." Giọng cô không vững, hơi thở phà ra rơi trên vành tai anh, tay thuận theo bụng dưới của anh đi xuống, rồi lại xuống nữa... Ngay giây tiếp theo khi cô sắp tiếp cận vùng tam giác cấm dục đó, cổ tay lại bị người đàn ông nhẹ nhàng nắm lấy. Lực của anh rất nhẹ, nhưng thân nhiệt nóng bỏng của đàn ông xuyên qua lớp da ủi an làn da cô, nóng đến kinh người.
Động tác của Sân Lan khựng lại, ánh mắt rơi trên tay Mạc Du Khiêm. Tay Mạc Du Khiêm rất đẹp. Gân mạch rõ ràng, khớp xương phân minh, trên cổ tay không có trang sức dư thừa nào khác, những ngón tay trắng trẻo thon dài mang lại cảm giác thanh lạnh nhã nhặn. Nhưng đôi bàn tay sạch sẽ như vậy lại làm du͙© vọиɠ phá hoại trong người Sân Lan bùng nổ trong nháy mắt. Thật muốn xem những ngón tay thanh lạnh như xương ngọc kia bị dịch nhầy bao phủ, từng ngón từng ngón kéo ra những sợi chỉ bạc. Cảnh tượng đó chắc chắn sẽ rất da^ʍ đãиɠ...
Cô nghĩ như vậy, ngọn lửa không thể dập tắt trong bụng dưới lại đột nhiên bùng cao. Ngứa... đúng là càng ngày càng ngứa... Sân Lan giật phắt tập tài liệu trên đùi Mạc Du Khiêm ra, xoay người vắt vẻo trên đùi anh, cô nâng mặt anh lên, không chờ nổi mà cúi người cắn lấy môi anh.
Môi người đàn ông không cứng nhắc như vẻ bề ngoài, ngược lại mềm mại vô cùng, trông thì lạnh lùng nhưng lại nóng bỏng vô đối. Cô ngậm lấy cánh môi anh, đầu lưỡi tham lam liếʍ láp kẽ môi anh, mưu đồ muốn thâm nhập vào trong, nhưng bất kể cô nỗ lực thế nào, anh vẫn luôn không có phản ứng.
Hơi thở của Sân Lan ngày càng dồn dập, cơ thể vặn vẹo ép vào lòng anh, trằn trọc cọ xát trên môi anh. "Mạc Du Khiêm... Mạc Du Khiêm..." Cô khó chịu đến không chịu nổi, mông không ngừng vặn vẹo trên háng anh, cái huyệt nhỏ không mặc qυầи ɭóŧ ướt sũng cọ xát vào quần anh: "Tôi ngứa quá... anh hôn tôi đi... hôn tôi đi..."
Người đàn ông bất động thanh sắc, chỉ thản nhiên để mặc cô phát lãng trên người mình. Anh vừa không từ chối, cũng không khuyến khích, hoàn toàn ở tư thế của một kẻ đứng ngoài cuộc. Sân Lan cuối cùng không nhịn được, mắt nóng đến mức trướng lên, cô áp vào cổ anh, giọng nói mang theo tiếng khóc, ẩn hiện vẻ đáng thương: "Tôi ngứa quá... anh giúp tôi với..."
Đôi mắt vốn thản nhiên của Mạc Du Khiêm trong nháy mắt sóng cuộn đen kịt, anh đột ngột giữ lấy gáy cô, kéo người trở lại, cúi người đè xuống. Nụ hôn của anh hoàn toàn khác biệt với khí chất của mình. Hung hãn như một con thú, lao lên là nuốt chửng và xé xác.
Sân Lan rên lên một tiếng, ưỡn lưng ôm cổ anh mở miệng vừa mới đưa lưỡi qua liền ngay lập tức bị người đàn ông mυ"ŧ mạnh vào miệng. "Ưm..." Xương cốt toàn thân cô đều bủn rủn, dang rộng chân mềm nhũn trong lòng anh, dịch thủy chảy ra giữa hai chân càng thêm không thể kiểm soát, gần như làm ướt sũng quần anh.
Sân Lan khó nhịn xoa nắn cơ ngực anh, lần theo sờ đến bàn tay người đàn ông đang đặt trên eo mình, dắt tay anh đặt lên trước ngực mình. Giây tiếp theo, bộ ngực không mặc nội y ngay lập tức bị anh nắm lấy. Một cú bóp thật mạnh, ép đến mức bầu ngực cô như sắp nổ tung, thịt vυ" tràn ra từ những lỗ lưới từng chút từng chút một, lấp đầy kẽ ngón tay anh.
Sân Lan thực sự yêu chết sự thô bạo của Mạc Du Khiêm, anh hiểu rõ nhất cô muốn gì, ngoại trừ một điểm... Cô vặn vẹo mông cọ xát giữa háng anh, dưới huyệt đạo chính là dươиɠ ѵậŧ lớn của người đàn ông, to lớn và nóng bỏng. Nếu anh bây giờ có thể đâm vào, cô sẽ sướиɠ chết mất...
Sân Lan mυ"ŧ lấy lưỡi anh, đưa tay xuống dưới, ngón tay chạm vào khóa thắt lưng cứng ngắc của người đàn ông, cô tìm hướng tiếp tục đi xuống, chỉ thiếu một chút nữa thôi...
"A..." Đầu vυ" bị anh ngắt mạnh một cái, kɧoáı ©ảʍ sắc lẹm khiến Sân Lan run rẩy. Chưa đợi cô phản ứng, hai cánh tay đã bị anh bẻ ra sau lưng.
"Mạc Du Khiêm!" Cô kinh hãi kêu lên, thân mình rướn về phía trước, hai bầu ngực trong áo rung lên dồn dập. Người đàn ông rủ mắt nhìn cô, trên mặt vẫn là vẻ quý phái trang trọng đó, ngoại trừ ánh mắt tối sầm và đôi môi ướt át, lại chẳng thấy được một chút ý vị tìиɧ ɖu͙© nào...