Lư Hủ vốn là một "phú nhị đại" chính hiệu: Đầy đủ cha mẹ, từ nhỏ nhung lụa vây quanh, học hành tuy có phần lười biếng nhưng tiền tiêu lúc nào cũng rủng rỉnh đầy túi.
Sau bao năm vật vã đèn sách, cuối cùng hắn cũng vượt qua kỳ thi đại học sinh tử.
Thế nhưng, khi đôi tay còn chưa kịp chạm vào tờ giấy báo trúng tuyển hằng mong ước, linh hồn hắn đã xuyên không về cổ đại, nhập vào thân xác của một kẻ xui xẻo trùng tên trùng họ.
Biệt thự? Không có.
Máy chơi game? Không có.
Đại học? Càng không.
Và điều quan trọng nhất là - tiền tiêu vặt cũng sạch sành sanh!
Chẳng những trắng tay, Lư Hủ còn bàng hoàng phát hiện mình đang gánh trên vai một đống nợ nần chồng chất.
Lư Hủ: "..."
Nhìn quanh căn nhà tranh nghèo xác xơ: nương kế thì yếu đuối, không có chủ kiến, suốt ngày chỉ biết lấy nước mắt rửa mặt; đệ đệ mười tuổi ngoan ngoãn gọi "đại ca"; muội muội năm tuổi mềm mại đáng yêu gọi "ca ca"; lại còn một ấu đệ vẫn còn đang tuổi ẵm ngửa, chưa biết nói năng gì.
Lư Hủ biết phải làm sao bây giờ?
Nhưng ai bảo mấy đứa em lại ngoan ngoãn hiểu chuyện đến thế?
Muội muội thì ngọt ngào như viên kẹo, ấu đệ thì hoạt bát bụ bẫm, nhìn đôi má phúng phính chỉ muốn véo một cái cho thỏa lòng.
Thế là, thiếu gia Lư Hủ đành xắn tay áo lên mà làm lụng.
Xuống bếp.
Bày quầy bán đồ ăn.
Kiếm tiền.
Mua đất.
Mở cửa hàng.
Giữa một thế giới cổ đại vốn chỉ quen thuộc với các món hấp và luộc đơn điệu, Lư Hủ xách lên chiếc chảo sắt, bắt đầu hành trình gây dựng cơ nghiệp từ những chiếc bánh quẩy chiên vàng rộm.
Chiên, xào, nấu, rán...
Hàng loạt mỹ thực kinh điển qua tay hắn mà ra đời.
Mục tiêu của hắn rất đơn giản: Nuôi nấng mấy đứa em cho đến khi đứa nào đứa nấy trắng trẻo, mập mạp mới thôi!
Làm anh cả, được các em hết lòng dựa dẫm và tin tưởng, cảm giác này thực sự không tệ chút nào. Ít nhất là ở nơi này, sẽ không còn ai mắng hắn là kẻ vô dụng chỉ biết sống bám vào cha mẹ nữa.
Nhà hàng xóm cũng có một thiếu niên lang cùng chung cảnh ngộ, luôn hết lòng khích lệ và tương trợ hắn. Hai người cứ thế kề vai sát cánh, "trúc mã trúc mã" nắm tay nhau thay đổi vận mệnh.
Thiếu niên lang ấy dần thoát khỏi nỗi ưu sầu, chăm chỉ đèn sách, nỗ lực tiến thân. Để rồi không biết từ lúc nào, trái tim y đã lỡ nhịp vì một Lư Hủ đầy bản lĩnh.
Sau hơn mười năm loạn lạc, thiên hạ cuối cùng cũng thái bình. Triều đình bắt đầu khuyến khích dân chúng khôi phục nông trang và chăn nuôi.
Quan phủ nói: "Biến kiếm thành cày."
Lư Hủ đáp: "Cày xong thì cho vào nồi sắt nấu lẩu."
Quan phủ nói: "Ổn định chăn nuôi."
Lư Hủ: "Được, thịt dê thịt bò đem xiên nướng hết!"
CHÚ THÍCH:
1. CP: Lư Hủ (Công) x Nhan Quân Tề (Thụ).
2. Bối cảnh: Thời đại hư cấu, thiết lập tự do, giá cả và chế độ có sự pha trộn.
3. Tình tiết: Sự nghiệp là chính, tuyến tình cảm phát triển chậm (nửa đầu truyện xuất hiện rất ít).
4. Thế giới: Không có thiết lập nam sinh con (nam thụ), các nhân vật phụ có tuyến tình cảm nam nữ bình thường.
Nhân vật chính: Lư Hủ
Nhân vật phụ: Lư Chu, Nhan Quân Tề, Tịch Nguyệt.
Tóm tắt một câu: Bắt đầu từ con số 0, gây dựng cuộc sống làm ruộng ấm êm.
Thông điệp: Dù cuộc sống gian nan đến nhường nào, cũng đừng bao giờ từ bỏ hy vọng.
ĐỀ CỬ VIP:
Học sinh lười Lư Hủ xuyên không đến một vùng quê nghèo khó thời cổ đại, từ một "phú nhị đại" bỗng chốc biến thành "phụ nhị đại" (gánh nợ).
Hắn dựa vào đôi bàn tay khéo léo và tài nấu nướng thiên bẩm để bày quán bán đồ ăn vặt, chiên bánh quẩy, mở tiệm ăn, nấu lẩu, mở ra một con đường giao thương rầm rộ.
Nhờ tài nghệ bếp núc, Lư Hủ từng bước dẫn dắt cả gia đình thoát nghèo, vươn lên phát triển rực rỡ.
Một người từng thiếu thốn tình thương như hắn, giờ đây không chỉ gây dựng được sự nghiệp lẫy lừng, mà còn tìm thấy tình thân chân thành, tình bạn gắn bó và một tình yêu sâu đậm giữa thế giới hậu chiến đầy hoang tàn nhưng đang dần hồi sinh mạnh mẽ.
Truyện không có những kiểu họ hàng cực phẩm quá đà, cũng không có kẻ ác tuyệt đối. Tác giả dùng những mảnh đời nhỏ bé để khắc họa nên một thời đại rộng lớn và bao dung.
Gia đình đoàn kết, bảo chở lẫn nhau, tạo nên một câu chuyện ấm áp, chữa lành, khiến người đọc có lúc phải rơi lệ, lúc lại mỉm cười bình yên.
Văn phong giản dị, nhẹ nhàng mà giàu cảm xúc. Các tuyến nội dung về tình thân, tình yêu và sự nghiệp được đan xen một cách khéo léo. Nhân vật sống động, mỗi người đều mang một điểm sáng riêng biệt.
Đây thực sự là một tác phẩm điền văn rất đáng để thưởng thức.