Nhật Ký Lột Xác Của Phú Nhị Đại Ở Cổ Đại

Chương 5

Trước Sau

break

[Trông có vẻ ăn được đấy!]

Tính ra đã mấy ngày liền hắn chưa được nếm qua chút đỉnh mùi vị thịt cá. Hắn lập tức dõng dạc vỗ ngực: "Để đại ca bắt cá cho muội."

Bắt được đem về hầm canh, ít ra cũng vớt vát được chút đồ bổ dưỡng. Hắn lúi húi tháo hài, xắn cao ống quần rồi dứt khoát lội ào xuống dòng suối.

Thế nhưng, hắn đã quá coi thường lũ cá chốn này. Trông bề ngoài tưởng chừng dễ xơi, song việc tóm được chúng lại là một câu chuyện hoàn toàn khác.

Mới rục rịch động tay, lũ cá đã nhanh như chớp lẩn trốn vào các khe đá. Loay hoay một chặp đến vã cả mồ hôi hột, mà ngay đến một cái vảy cá hắn cũng chẳng tài nào chạm tới.

Trên bờ, ba người khoanh tay đứng xem chẳng những không giúp ích được gì, lại còn khiến hắn thêm phần hoa mắt chóng mặt bởi những tràng hò reo: "Đại ca, phía sau kìa! Phía trước! Bên kia kìa!"

Tịnh Nguyệt múa may hò reo cổ vũ không ngớt.

Hàn Lộ đứng bên cạnh cũng bật cười giòn giã: "Muốn bắt cá thì phải cất công ra sông lớn, chứ ở cái lạch suối bé tẻo teo này thì bắt được cái gì chứ."

Lư Hủ chôn chân giữa dòng suối, mặt mũi sượng trân, đành lẳng lặng cúi người vốc nước rửa mặt nhằm che giấu vẻ ngượng ngùng. Dẫu sao không bắt được cá thì coi như xuống đây rửa ráy tay chân vậy.

Lúc lội ngược lên bờ, hắn chợt đưa mắt nhìn thấy hai con ốc đá bám chặt trên mảng rêu xanh.

[Đây chẳng phải là đồ ăn sao?]

Hắn bèn nhặt lên, chìa ra trước mặt Tịnh Nguyệt tựa như dâng vật báu: "Không thèm ăn cá nữa, chúng ta ăn thứ này."

Tịnh Nguyệt săm soi hai con ốc đá, đoạn ngây ngô phán một câu xanh rờn: "Đại ca, thứ này thường phải đập vụn ra cho vịt ăn mà."

Lư Hủ lại một lần nữa lâm vào cảnh á khẩu. May sao Nhan Quân Tề kịp lúc lên tiếng giải vây, xác nhận ốc này người bình thường vẫn ăn được, rồi lẹ tay lẹ chân giúp hắn nhặt thêm vài con.

Tịnh Nguyệt thấy vui lây nên cũng sụp lết xuống nhặt cùng, thoắt cái ba người đã thu hoạch được một vốc kha khá.

Hàn Lộ vốn định xắn tay tham gia, ngặt nỗi phải lật đật về lo bề bếp núc, đành dặn dò lúc nào nấu xong nhớ chừa cho nàng một ít rồi xách giỏ rau đi khuất.

Trời vừa độ đứng bóng, Lư Hủ hái mấy tàu lá cỏ bản to, cẩn thận gói ghém nắm ốc đem về nhà.

Vừa bước qua ngạch cửa, hắn đã thấy đệ đệ ruột Lư Chu đang cặm cụi quét tước chuồng gà.

Nhóc mới độ mười tuổi nhưng vóc dáng còi cọc chỉ tựa đứa trẻ lên tám. Gương mặt nhóc lúc nào cũng căng cứng nghiêm nghị, hai tay cầm chắc cây chổi tre quét dọn đâu ra đấy.

Thấy bọn họ trở về, Lư Chu ngừng tay, nề nếp cất tiếng chào đại ca cùng muội muội, song ánh mắt hướng về Lư Hủ vẫn không giấu nổi nét phòng bị cẩn mật.

Lư Hủ thở dài, trong lòng thầm cảm thán. Nguyên chủ lúc trước vốn oán ghét nương kế, thành thử cũng chẳng mặn mà gì với Tịnh Nguyệt. Lúc nàng còn nhỏ, không ít lần bị hắn mắng nhiếc thậm tệ.

Lư Chu sớm mất đi sinh mẫu, lại được một tay kế mẫu cưu mang nuôi nấng nên tình nghĩa vô cùng sâu đậm, lẽ đương nhiên nhóc luôn đứng về phía muội muội.

Hai ngày rày thấy Lư Hủ thay đổi tâm tính, cư xử hòa nhã lạ thường, nhóc vẫn chưa dám hạ quyết tâm tin tưởng.

Lúc nào Lư Chu cũng âm thầm dò xét, tựa hồ chỉ cần nhóc lơi lỏng một giây thôi là muội muội sẽ lại bị vị đại ca hung thần này bắt nạt.

Lư Hủ cảm thấy nghẹn khuất khôn tả.

[Cái tên Lư Hủ tâm tính bại hoại kia thì có can hệ gì tới hắn cơ chứ?]

Luận về dung mạo lẫn tính nết, hắn thực tâm cực kỳ yêu thích muội muội "từ trên trời rơi xuống" này.

Một tiểu nha đầu chừng bốn, năm tuổi, da dẻ trắng trẻo mềm mại tựa viên bánh trôi, dẫu vóc dáng hơi gầy gò song hai má vẫn phúng phính đáng yêu.

Đôi mắt đen láy ươn ướt, hai bím tóc nhỏ trên đầu lúc nào cũng ngoáy tít theo từng nhịp bước. Đã vậy, mỗi đối mặt với hắn, nàng lại dùng chất giọng non nớt trong trẻo hỏi han đủ điều, nào là đại ca uống thuốc có đắng không, có đói bụng không, có khát nước không...

[Một đứa nhỏ vừa đáng yêu lại ngoan ngoãn hiểu chuyện nhường này, hắn cớ sao có thể không cưng chiều cho đành?]

Ấy thế mà Lư Chu cứ nơm nớp y như phòng tặc.

Lư Hủ càng nghĩ càng sinh hờn dỗi, buột miệng buông lời mỉa mai: "Từ nay về sau đệ đừng gọi ta là đại ca nữa, để ta cho đệ lên làm đại ca luôn cho nhanh."

Lư Chu đứng đực mặt ra, hoàn toàn mờ mịt chẳng hiểu mô tê gì.

Trong ấn tượng của nhóc, tính khí đại ca vốn dĩ đã khó chiều, nay trải qua một trận bạo bệnh lại càng trở nên hỉ nộ vô thường, khó bề nắm bắt hơn bao giờ hết.
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương