Nhất Định Phải Là Ta Lên Ngôi Hoàng Đế Sao?

Chương 4.2

Trước Sau

break

“Rốt cuộc nguyên chủ đã làm bao nhiêu việc ác vậy, truyền tới tận doanh trại đóng quân cách Kinh thành tận mười nghìn dặm rồi kìa.”

Hai ngày qua, chỉ cần nhìn thấy y, những tướng lính tới bàn chuyện trong quân với Tạ Yến Trú sẽ lập tức giả vờ châu đầu nói nhỏ nhưng thật ra là oang oang thảo luận về mấy chuyện xấu mà y từng làm trong quá khứ. Ánh mắt của họ giống hệt như một con sói, chỉ ước có thể nhào lên xé xác y.

Những lúc như thế này, Dung Quyện đều sẽ đứng yên tại chỗ cầu nguyện, xin ơn trên phù hộ cho cha ruột của y mắc bệnh cảm giữa đường, về Kinh trễ một chút.

Nghe vậy, các binh lính lập tức trợn trừng mắt, quên luôn cả việc chửi rủa y.

Dạo này, ngày nào hệ thống cũng cày đống tiểu thuyết “ấy ấy” của nó, thức đêm tới mức đầu váng mắt hoa: [Tiểu Dung, chúng ta nên cân nhắc về nhiệm vụ của mình thôi.]

“Điểm mấu chốt của nhiệm vụ này là “chờ”, chỉ cần kiên nhẫn chờ đến khi tân đế lên ngôi, xem đó là ai là được.” Dung Quyện cởi giày dựa nghiêng trên giường, bắt đầu thảo luận về chuyện quan trọng như nó mong muốn: “Có điều vị trí gian phòng chúng ta đang ở cũng thú vị phết, cách thư phòng và phòng ngủ của Tạ Yến Trú không xa.”

Bố cục của Tướng quân phủ vốn không đẹp, sân sau bị đổi thành trường đua ngựa, mấy gian phòng để ở thì nhồi hết vào một góc, dù vậy, trong phủ vẫn còn không ít phòng trống.

Dung Quyện khẽ cong môi: “Nếu thật lòng chán ghét một người, đáng lý phải xếp cho kẻ đó ở gần khu vực của người hầu mới đúng.”

Chứ như bây giờ trông giống đang đặt bẫy dụ kẻ thù lộ diện hơn.

[Tức là Tướng quân không ghét cậu hả?] Hệ thống giật mình: [Tiểu Dung, đừng nói là hắn vừa gặp đã yêu cậu rồi đó nha?]

Thật không nói chuyện nổi với cái đứa trong đầu chỉ toàn yêu với đương này mà, Dung Quyện xoay người qua bắt đầu ngủ trưa.

Khác với sự lười biếng của y, bên phía Tạ Yến Trú thực không khác gì một người đang thi hành kỷ luật thép của Sparta. Ngày nào cũng ngồi trong thư phòng đến tận khuya, thế mà mới tảng sáng, khi mặt trời còn chưa ló dạng thì hắn đã ra sân giơ đao múa kiếm. Bất kể tiếng đao kiếm va chạm hay tiếng thao luyện ngựa cũng gây ra động tĩnh cực lớn.

Lại thêm mấy thân tín đi theo Tạ Yến Trú đều là cô nhi do lão Tướng quân nhận nuôi, vì chưa lập gia đình nên cũng ở lại trong phủ, thế là trong phủ thường xuyên vang vọng tiếng họ điểm số hệt như hồi học quân sự.

Vừa mở mắt, sao mai trên trời vẫn còn sáng lấp lánh, cơn gắt ngủ của Dung Quyện lập tức bùng nổ, y gào to: “Không ai phản ánh có người quấy nhiễu dân chúng hả?”

Chim chóc nơi chân trời hoảng sợ bay tán loạn. Trong trại nuôi ngựa, Tạ Yến Trú đang lau đao nghe thấy tiếng rít gào tràn ngập ai oán kia thì thoáng khựng lại, sau đó tiếp tục thao luyện.

Quản gia trong phủ đứng bên cạnh trầm ngâm.

Là ảo giác hả ta? Quản gia tự hỏi, sao cứ có cảm giác sau khi nghe thấy tiếng gào kia, tướng quân cố tình làm ồn hơn nữa nhỉ. Nói thật hành vi này có hơi ấu trĩ, giống như đang trêu trẻ con vậy. Nhưng không lâu sau, quản gia đột nhiên lắc đầu, tướng quân nào phải kiểu người như vậy.

Tới chiều, không khí trong phủ càng thêm náo nhiệt, bởi có rất nhiều quan lại đích thân tới tặng quà. Mấy ngày sau đó, số người lui tới chúc mừng ngày một tăng, có vẻ cuối cùng Tạ Yến Trú cũng cảm thấy không ổn, thế là bắt đầu đóng cửa cáo ốm, từ chối tiếp khách.

Bên hắn đã lặng, nhưng giờ lại tới phiên Dung Quyện hành động. Buổi trưa cùng ngày, y không chợp mắt nghỉ ngơi như thường lệ mà lại ngồi giữa đống dược liệu quý giá kia lựa tới lựa lui.

Hệ thống đã dùng thế hệ AI với công nghệ tân tiến nhất để tổng hợp ra một phương thuốc, sau đó tách ra khỏi cơ thể Dung Quyện để giúp y cân đo đong đếm cũng như bốc từng vị thuốc: [Tỷ lệ đáp ứng của loại thuốc bổ này lên tới 99%, hỗ trợ cải thiện thể chất và nâng cao trí tuệ đó.]

Nhưng bất hạnh thay, loại độc tố bám rễ trong cơ thể Dung Quyện đã khiến y trở thành 1% còn lại.

[Cậu uống cái này không có tác dụng gì đâu.]

“Không phải cho tôi, là cho Tạ tướng quân kia kìa.”

[Tiểu Dung, não cậu bị tin tặc tấn công hả?]

Hôm nào hắn cũng đánh thức cậu kiểu đó mà cậu còn muốn sắc thuốc bổ cho hắn uống ư?

Dung Quyện: “Có vẻ Tạ Yến Trú bị bệnh thật.”

Nói đúng ra thì khả năng cao là bị thương. Lúc thái giám đọc thánh chỉ, Dung Quyện loáng thoáng ngửi được mùi thuốc thoang thoảng phát ra từ người Tạ Yến Trú, thế nên đã cố ý tới gần, sau đó phát hiện mình không ngửi sai. Xem ra hắn siêng năng giơ đao múa kiếm như thế e là để che giấu việc bản thân bị thương.

Việc hai ngày qua đối phương không chút kiêng dè mở rộng cửa nhận quà càng chứng minh suy đoán của y là đúng. Tạ Yến Trú không thể nào ngu như vậy được, hẳn là hắn định tìm cái cớ để có thể đường hoàng đóng cửa từ chối tiếp khách như bây giờ.

Bệnh thì bệnh thôi, đến tận bây giờ hệ thống vẫn không biết nguyên nhân Dung Quyện “chồn dậy sớm đi chúc Tết gà” là gì.

“Ngốc quá, hôm tổ chức tiệc trong cung tôi muốn ngồi cùng bàn với hắn.” Thế nên Tạ Yến Trú phải mau khỏe lại mới được. Có hắn ở đó, đề tài sẽ dời một phần sang bên quân đội, chứ không sợ là ai cũng chăm chăm bóc mẽ việc y nhận nghĩa phụ mất.

“Hơn nữa, chuyện này có liên quan đến mong ước cả đời của tôi.”

Giấc mơ của y là trở thành một con lười hạnh phúc, tại sao con người lại cảm thấy sung sướng khi ăn chơi hưởng lạc? Vì bình thường quá bận, quá khổ chứ sao. Thế nên y phải tìm cho mình một “vật tham chiếu” tiêu chuẩn.

“Chuyện này phải kể đến lần thứ ba tôi bị đánh thức, trong cơn sầu muộn, tôi chợt tiến hóa ra thêm một thú vui mới.” Dung Quyện kể với vẻ mặt say mê: “Vừa nghĩ đến chuyện trong lúc tôi còn đang ngủ khò khò thì có người phải thức dậy khi gà vừa gáy… Trời ạ, tôi lại cảm thấy hạnh phúc ngay!”

[...] Đệt, cậu “lại biến thái ngay” thì có.

Hệ thống cứ cảm thấy y vẫn còn mục đích khác. Đúng là phong cách làm việc của ký chủ khá khó đoán, luôn khiến người khác như lạc vào sương mù, nhưng một khi đã bắt tay hành động thì mục đích của y lại cực kỳ rõ ràng.

Quả thật đằng sau chuyện đưa thuốc còn tồn tại một nguyên nhân quan trọng khác mà Dung Quyện chưa đề cập đến. Y định bụng sẽ xác nhận lại điểm này trong bữa tiệc cung đình.

Hệ thống chăm chỉ làm hết mọi công đoạn, cuối cùng còn giúp y nghiền thành thuốc bột. Dung Quyện biết rõ nếu chồn, bậy, nếu mình tự đi tặng, nhất định Tạ Yến Trú sẽ không uống.

Thế là y rón ra rón rén đi tới phòng bếp nhỏ, sau đó cẩn thận trét thuốc bột lên vách trong của chiếc ấm sắc thuốc có dấu hiệu đã được sử dụng gần đây cực rõ. Sau khi lặng lẽ hoàn thành công cuộc người tốt việc tốt, y trở về bảo hệ thống viết vào nhật ký.

Cây cối ngoài cửa sổ đong đưa, trong phòng không đặt bình phong, ở góc chất đầy quà tặng do quan lại mang tới vào hai ngày trước.

Tạ Yến Trú để trần nửa người trên, miệng vết thương trên cơ bắp rắn chắc trông vô cùng đáng sợ. Lúc này đại phu đang thay băng gạc mới cho hắn.

“Cũng may trên đầu mũi tên không tẩm độc, chỉ cần nghỉ ngơi mấy ngày là sẽ ổn thôi.”

Nếu Dung Quyện có mặt ở đây, nhất định sẽ nhận ra vị đại phu này chính là người ngỗ tác mà mình từng gặp.

Tiết Nhận giỏi cả về y lẫn độc, là người tinh thông dược lý hàng đầu Đô Đốc ty.

“Đừng để lộ việc này ra ngoài.” Tạ Yến Trú khoác thêm áo ngoài. Nếu biết hắn bị thương, dù vết thương không nặng thì vẫn sẽ có vài kẻ mượn chuyện ấy để kéo dài thời gian hắn ở lại Kinh thành.

Tiết Nhận đồng ý, tầm mắt lại bị con vẹt đang đậu trên giá gỗ trong phòng hấp dẫn. Mỏ nó cong như móc câu, đuôi dài thướt tha trông vô cùng bắt mắt.

Loài vẹt đuôi dài chỉ mua được qua đường nhập khẩu này là một trong số những món quà do quan viên nào đó biếu tặng. Vì ảnh hưởng từ mẹ đẻ nên Tạ Yến Trú cũng rất thích chim chóc.

Tiết Nhận thuận miệng khen: “Người tặng rất có tâm.”

Tạ Yến Trú còn đang mang chiến ủng, nghe vậy thì chậm rãi đi đến bên cạnh bàn. Đầu ngón tay thon dài của hắn hơi dùng sức gõ nhẹ lên bên cạnh giá gỗ: “Đúng là rất có tâm.”

Hắn bình tĩnh nhìn chăm chú con vẹt: “Ta đã ra lệnh cho thuộc hạ thí nghiệm rất nhiều tình huống, cuối cùng phát hiện một khi nó nghe được mấy chữ như “ái khanh” thì sẽ...”

“Vạn tuế, Tướng quân... Vạn tuế!”

Đôi cánh màu xanh ngọc của con vẹt giang rộng, nó đột nhiên kêu to.

Tiết Nhận lập tức biến sắc.

Thi thoảng Hoàng đế sẽ ghé phủ tưởng nhớ ông bạn già của mình, cũng chính là phụ thân của Tạ Yến Trú. Lỡ để Bệ hạ nghe thấy, e là hậu quả sẽ rất khó lường.

Võ tướng vốn là thành phần dễ bị nghi kị, ai không biết chắc còn tưởng hắn đang trù tính mưu đồ đại nghịch bất đạo nào đó.

Tạ Yến Trú viết tên người tặng ra rồi giao cho Tiết Nhận, là một vị quan bên Lễ bộ. Phần còn lại, đương nhiên bên phía Đô Đốc ty sẽ tự xử lý.

Trong ánh mắt khó hiểu của Tiết Nhận, hắn thuận tay bưng chén thuốc mới được đưa tới lên, đặt vào trong lồng chim đút cho con vẹt kia.

Mới đầu con vẹt không uống, chờ tới khi khát khô cổ mới chủ động với đầu vào trong chén.

“Đây là quà của một con chim nhỏ cũng biết hại người khác.”

Không lâu trước đây, hộ vệ chuyên giám sát Dung Quyện tới bẩm báo, nói rằng phát hiện y lẻn vào phòng bếp nhỏ và có hành động mờ ám với ấm thuốc.

Nhớ lại báo cáo sống động như thật của hộ vệ, tầm mắt của Tạ Yến Trú dừng lại trên bộ lông sặc sỡ của chú vẹt.

Quả nhiên, từ xưa tới nay, thứ càng đẹp thì càng độc.

Có thể thấy Tiết Nhận không bình tĩnh được như hắn, vừa nghe xong lập tức cả giận nói: “Đúng là thứ lòng muông dạ thú, giống hệt như phụ thân của y!”

Ban đầu hắn ta thấy Dung Quyện kiểu gì cũng chết trẻ do bị đầu độc nên sinh ra vài phần thương hại, giờ nghĩ lại, loại người ác độc như thế vẫn nên chết sớm một chút mới tốt.

Tạ Yến Trú lại chẳng thèm để ý, mấy chuyện như ám sát với đầu độc hắn đã gặp nhiều rồi, một năm không mấy trăm cũng có mấy chục lần.

Trong những ngày đóng cửa từ chối tiếp khách, Tạ Yến Trú bị bắt trải qua cuộc sống làm bạn với ấm thuốc. Những chén thuốc có vấn đề đó đều được đưa cho con vẹt kia xử lý.

Từ khi biết ấm thuốc bị giở trò, ngày nào Tiết Nhận cũng dành ra vài giờ để sắc một chén khác cho Tạ Yến Trú, hơn nữa cũng báo cáo lại chuyện này cho Đại đô đốc.

Bởi vì Đô Đốc ty cần ưu tiên xử lý gã quan tặng con vẹt bên Lễ bộ nên chuyện của Dung Quyện bị tạm gác lại mấy ngày.

Không lâu sau, trong Kinh xảy ra một chuyện lớn.

Lễ bộ Thị lang Trương Giả bị điều tra ra từng giở trò gian lận trong đợt khoa cử năm ngoái, Thiên tử nghe xong nổi trận lôi đình, ra lệnh cho Đô Đốc ty điều tra thật kỹ ngay hôm ấy.

Quan viên bình thường sao mà chịu nổi thủ đoạn tra tấn của Đô Đốc ty, chỉ mới bị thương ngoài da chút thôi là Trương Giả đã bị dọa phát điên.

Đô Đốc ty cũng lục soát ra không ít tiền tài bất chính trong phủ của ông ta, chỉ tiếc Trương Giả đã thành kẻ điên nên phần lớn nguồn gốc của số tiền đó đã trở thành ẩn số.

Bởi vì liên lụy quá nhiều người, sợ triều đình bất ổn nên dưới sự ám chỉ của Hoàng đế, Đô Đốc ty tuyên bố kết án. Đại Lý Tự chỉ duyệt lại một lần rồi lập tức cho qua, Trương Giả thậm chí còn chưa kịp chờ đến sau thu đã bị đưa ra xử trảm ngay trong ngày, tốc độ nhanh đến mức khiến người ta không ngừng chặc lưỡi.

Trong khoảng thời gian Trương Giả bị chém đầu, một chuyện lớn khác cũng xảy ra, đó là... Hữu Thừa tướng đã về tới Kinh thành!

Trong cung đã chuẩn bị sẵn sàng từ lâu, lúc này tất cả vương công quý tộc đều phải tham gia.

Trưa hôm đó, Tạ Yến Trú mặc quan phục đứng dưới chiếc lồng chim trong phòng. Hắn không cảm thấy ngoài ý muốn với việc Lễ bộ xảy ra chuyện nhanh như vậy. Đô Đốc ty được Thiên tử ban quyền riêng, một khi đi theo lưu trình thì tốc độ sẽ rất nhanh.

Điều duy nhất khiến hắn cảm thấy ngoài ý muốn đó là con vẹt đuôi dài mà Trương Giả đưa tặng lúc còn sống kia vẫn còn sống nhăn dù bị đút cho chén thuốc có vấn đề đó suốt một thời gian dài.

Tạ Yến Trú cẩn thận quan sát một hồi, sau đó xác định mình không hề nhìn nhầm.

“Quác!”

Con vẹt này chẳng những vẫn còn sống khỏe mạnh mà còn... béo lên nữa.

“Quác!”

Vẹt đuôi dài giương rộng đôi cánh, sau đó khép lại và ngẩng cao đầu, tư thế thẳng tắp như cây tùng. Phần ức phủ lông tơ mềm mại nảy nở đến lạ, đôi mắt như hai hạt đậu đen bễ nghễ nhìn xuống Tạ Yến Trú.

“...”

Ngoài lề:

Vẹt: Ngươi nghĩ ngươi nhận thuốc từ ai? Từ tay một thiên thần đó.

Tạ Yến Trú: … 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc