Miệng chào "Tướng quân về rồi à", mắt cũng không chút ngần ngại đánh giá một lượt từ dưới lên trên.
Ngựa tốt kìa.
Ngầu khủng khiếp luôn!
Con ngựa chiến mà Tạ Yến Trú cưỡi tên là Ngân Khiếu, lông bạc tựa sóng tuyết trên núi cao, ngày đi nghìn dặm, nhanh như sao băng.
Dung Quyện nhìn chằm chằm nó hồi lâu, mãi mới chuyển tầm mắt lên gương mặt của Tạ Yến Trú. Gương mặt ấy trẻ hơn y tưởng, tóc tai búi gọn, phần mái cũng được chải hết ra sau, dáng mắt thuôn dài với đôi con ngươi nhạt màu bẩm sinh, sống mũi thẳng tắp khiến cả gương mặt hắn trông càng thêm lạnh lùng.
Rất đẹp trai, nhưng vẫn kém y trăm triệu điểm nhé.
Hệ thống: [Thua tôi nữa, hắn chỉ đáng xếp thứ ba thôi.]
Một người một hệ thống lại quen thói tự tán dương bản thân.
Lúc này, khóe mắt ai kia đang hờ hững đảo qua người y, nhưng chẳng thèm dừng lại dù chỉ một khoảnh khắc. Được cái gương mặt thờ ơ vô cảm ấy của Tạ Yến Trú vẫn đỡ hơn dáng vẻ chán ghét ra mặt của tên thân tín đang dắt ngựa phía sau nhiều.
Thân tín cười khẩy: “Cảm phiền tiểu công tử tránh xa một chút, Ngân Khiếu từng húc gãy xương sườn của thủ lĩnh quân địch trên chiến trường đấy.”
Người nọ còn chưa dứt câu, chỉ thấy Tạ Yến Trú vừa xuống ngựa, Ngân Khiếu vốn đang ngửa đầu đầy oai vệ thình lình áp sát lại gần Dung Quyện, sau đó chủ động cúi đầu cọ cọ y.
Đây là động tác thể hiện sự thân mật và tin tưởng của động vật.
Biểu cảm trên mặt thân tín cứng đờ.
Dung Quyện lại vô cùng bình tĩnh hưởng thụ sự thân thiết đến từ chú ngựa này. Có người bẩm sinh đã được động vật yêu thích. Giới khoa học giải thích là do hình dáng khuôn mặt và độ dày của tóc, còn bên tâm linh thì bảo là hợp "vía" hay từ trường này nọ.
Là người duy nhất tóc tai rũ rượi ở đây, y dám cá mọi "tinh hoa" về phương diện ấy đều đã hội tụ hết trên người y. Không những sở hữu nhân tố bẩm sinh, trong đầu còn mang một cái hệ thống, từ trường của y quả thật khác hẳn với người bình thường.
Ngân Khiếu chủ động làm nũng khiến Tạ Yến Trú bắt đầu chú ý tới Dung Quyện, tiếc thay ánh mắt của hắn chẳng thân thiện là bao.
“Nhi tử của Dung Thừa Lâm à?” Dám hô thẳng tên Thừa tướng trước mặt bàn dân thiên hạ như thế, chỉ sợ tìm khắp Kinh thành cũng không thấy được người thứ hai.
Dưới ánh sáng lấp lánh phản chiếu từ những chiếc rương quý báu kia, gương mặt Dung Quyện cũng trở nên rạng rỡ đôi phần: “Ta là nhi tử của người mẹ đã sớm bỏ nhà ra đi, cũng là nghĩa tử của Đại đô đốc.”
Hở ra là lại “nhi tử của phụ thân cậu” gì đó thật chẳng lịch sự chút nào cả.
Y rất giỏi trong việc bắt quàng làm họ, tỉnh như ruồi mà đế thêm: “Cũng là nghĩa đệ kiêm khách trọ của Tướng quân.”
Hai chữ “nghĩa đệ” vừa được thốt ra, gió nóng trên đường dường như cũng nguội đi vài phần. Không biết kẻ nào nuốt nước miếng cái ực, trong nháy mắt ai nấy đều cứng họng không nói nên lời. Thậm chí thân tín còn khẽ lùi về sau một bước, thầm chửi thề rằng con cháu quý tộc trong Kinh thành an nhàn lâu quá hay sao mà nói chuyện ngu không thể tả.
Suốt bao năm lăn lộn trong quân đội, quả thật đã lâu rồi Tạ Yến Trú chưa thấy ai láo xược như vậy. Dung nhan tuyệt trần, áo quần lại xộc xệch, nói chuyện thì không biết lựa lời… Thật quá suồng sã, chẳng giống gã phụ thân gian thần của người trước mặt chỗ nào hết.
“Tướng quân phủ không chứa chấp kẻ ăn không ngồi rồi.”
Giới nhà binh nói “không chứa người” không phải chỉ có ý đuổi đi, mà là sẽ chém thẳng tay không chừa đường sống.
Theo sau câu nói là sát khí sắc bén ập thẳng vào mặt, ấy thế mà Dung Quyện vẫn mặt lạnh như tiền, nhịp tim cũng chẳng hề gia tốc: “Ta siêng năng lắm đấy.”
Không biết Tạ Yến Trú có nghe được lời y nói hay không, chỉ thấy hắn cất bước đi vào trong phủ. Chú ngựa chiến đi một bước quay đầu ba lần, xem ra thật sự rất mến Dung Quyện.
Nghĩ đến việc tên tiểu tử hư hỏng này sẽ ở lại trong địa bàn của Tướng quân, mấy tên tướng lính lại bứt rứt không yên, cố đè suy nghĩ vung tay tẩn y một trận xuống mà quay qua hỏi thân tín: “Có cần tìm cơ hội diễu ngựa thị uy cho y biết mặt không?”
Nhìn dáng vẻ lưu luyến không rời của Ngân Khiếu, thân tín tức giận nói: “Ngựa sắp bỏ nhà theo người ta tới nơi rồi, còn thị với chả uy cái quái gì!”
Nhờ ơn của hệ thống mà năm giác quan trên cơ thể đã bị độc tố ngấm sâu này của Dung Quyện vẫn còn khá nhạy bén. Vành tai của y run run, bắt trọn mấy lời thân tín vừa nói.
Tự dưng Dung Quyện thèm ăn bánh quy xốp ghê.
[Tôi cũng muốn ăn virus đã được mã hóa.]
Làm lơ những ánh mắt khó chịu và chán ghét kia, một người một hệ thống đứng ngoài phủ đệ thở dài.
...
Buổi tối, Tạ Yến Trú và các quân sĩ quây quần mở một bữa tiệc nhỏ, thi thoảng trong phủ lại truyền ra tiếng cười đùa của các quân sĩ, khung cảnh cụng ly chè chén náo nhiệt ấy khác hẳn một trời một vực với khoảng sân hiu quạnh ở cách vách.
Tạ Yến Trú thường bị lên án vì hành xử quá tàn khốc và tác phong cầm quân của hắn cũng không phải ngoại lệ, luôn áp dụng những điều luật vô cùng hà khắc trong doanh trại.
Dung Quyện không biết Tạ Yến Trú khi hành quân đánh giặc trông thế nào, nhưng chí ít y đã thấy một mặt xem như bình dị và gần gũi lúc rảnh rỗi của hắn.
“Tên đó cũng hào phóng thật, ta chiếm thêm tận mấy gian phòng mà chẳng thèm ý kiến gì.”
Dung Quyện đã trả lại giấy bán thân cho gã sai vặt theo y từ Tướng phủ về đây, vậy thì chẳng những hắn ta được tự do mà bản thân y cũng có thể thoải mái nói chuyện. Chứ cứ phải đắn đo, cân nhắc hoài trước khi mở miệng vì có người kè kè kế bên suốt thì mệt mỏi lắm.
Giờ phút này y đang ngồi trên giường, vừa nhâm nhi tách trà nóng, vừa ung dung cảm khái về việc mình mới “vớ bở” được mấy gian phòng.
Đương nhiên, lý do khả thi nhất khiến Tạ Yến Trú không thèm để ý hành vi "tu hú chiếm tổ" của y là vì hắn dứt khoát coi y như không khí.
“Nhập nhiều hàng tốt về quá, một phòng sao mà chứa hết nổi.” Dung Quyện chỉ tay vào đống rương báu bày la liệt kia: “Một cái, hai cái...”
Nằm trong ổ vàng ổ bạc đếm mệt rồi, Dung Quyện mới bắt đầu nghĩ tới chuyện chính. Y chậm rãi liệt kê những người có khả năng trở thành đáp án cho nhiệm vụ lần này.
Thời điểm hệ thống xuyên tới là cuối thời nhà Lương, nếu do hoàng tử cướp ngôi thì hẳn không cần sửa tên triều đại làm gì.
“Hôm bị tống vào ngục, tôi đã chớp thời cơ ghi nhớ giá hàng trên phố.”
Dựa theo kinh nghiệm xuyên không của y, nếu dân chúng lầm than thì các nơi sẽ xuất hiện quân khởi nghĩa, giá lương thực trong Kinh thành cũng vì vậy mà tăng lên, nhưng trước mắt chưa thấy những dấu hiệu này xuất hiện.
Với những trường hợp sóng yên biển lặng như bây giờ, khả năng do người quen gây án, khiến cả vương triều bị tan rã từ bên trong khá là cao. Có điều số người mà y tiếp xúc tính tới thời điểm hiện tại vẫn còn quá ít.
Dung Quyện phân tích: “Theo quy trình phá án thông thường thì luôn xuất hiện ba nghi phạm, tới lượt tôi đây lại thiếu mất một người... Hừm, nghi phạm cướp ngôi số một, ông cha hờ.”
Bà vú chỉ nói Thừa tướng có việc cần rời Kinh, còn cụ thể là việc gì thì không rõ. Ở thời này, quan lại rời Kinh trong một thời gian như thế thường vì hai lý do, một là thăm viếng ai đó, hai là bị lưu đày. Hiển nhiên, cả hai lý do này đều không phải, vậy nên chuyện này mới càng thêm khác thường.
“Nghi phạm cướp ngôi số hai, Tạ Yến Trú.”
Dung Quyện càng nhìn càng thấy Tạ Yến Trú khả nghi, do đó mới mặt dày đòi ở lại để tiện quan sát hắn thêm một thời gian.
“Người này dám gọi thẳng tên ông cha hờ mà chẳng thèm kiêng nể gì, sau lưng còn có nghĩa phụ là Đại đô đốc làm chỗ dựa, bản thân cũng không quá để ý thanh danh, có thể nói là hình mẫu phản tặc điển hình.”
Hệ thống cảm thấy rất có lý: [Nhưng mấy yếu tố ấy bản thân cậu cũng có mà.]
Dung Quyện: “Lại là chuyện hài do AI viết hả?”
Hệ thống đắc ý: [AI không trừu tượng đến vậy đâu, là tôi vừa bịa ra á.]
Một người một hệ thống cười khà khà.
[Sao không xếp Đại đô đốc vào danh sách này?]
Dung Quyện: “Bởi vì khả năng không lớn.”
Dựa theo tin tức mới nhất mà Khẩu Khẩu hóng hớt được, có vẻ Đại đô đốc bị bệnh kín, nhưng nếu là giả vờ thì tức là phải giả vờ từ tận hai mươi năm trước, nghe hơi bị khó tin.
Xác suất một người không có con nối dõi đi cướp ngôi ở thời đại này thật sự không lớn. Nhưng trên đời làm gì có thứ gọi là tuyệt đối, vậy nên sau một hồi ngẫm ngợi, Dung Quyện quyết định lôi quyển sổ nhỏ của mình ra ghi thêm tên ông vào.
Quá trình tự tiêu khiển của bọn họ chỉ kéo dài một ngày, qua hôm sau, yến tiệc trong cung vốn được chuẩn bị riêng cho Tạ Yến Trú bỗng bị hoãn. Mới sáng tinh mơ, ngoài cửa chợt truyền tới tiếng thúc giục của quản gia, Dung Quyện bị đánh thức, mắt nhắm mắt mở ra ngoài tiếp chỉ.
Y cố trợn to mắt, cúi đầu đi đường: “Lại là một ngày đen đủi phải dậy sớm.”
Vừa dứt câu, y chợt đụng phải một người.
Tạ Yến Trú lạnh lùng nhìn y.
Dung Quyện: “...”
Quả nhiên, dậy sớm quá dễ xảy ra sự cố.
Cũng may ánh nhìn chết chóc kia chỉ kéo dài ba giây, vì vị thái giám đứng trên bậc thềm đã bắt đầu tuyên đọc thánh chỉ. Nội dung chi tiết cực dài dòng lê thê, có thể tóm gọn lại như sau: Trong chuyến đi lần này, Hữu Thừa tướng tình cờ phát hiện mưu đồ bất chính của vị Vương gia nọ, cũng đã kịp thời thu thập đầy đủ chứng cứ, ít ngày nữa sẽ hồi Kinh.
Chẳng rõ Hoàng đế nghĩ thế nào, đã biết bên quân đội và Hữu Thừa tướng không hợp nhau nhưng vẫn khăng khăng đòi chờ đối phương về tham gia yến tiệc cung đình, nói là muốn mọi người cùng chung vui.
Dung Quyện nghe mà chẳng hiểu gì sất. Thánh chỉ này thì liên quan quái gì tới y vậy?
Đọc xong thánh chỉ, vị thái giám với hàng mi dài màu trắng liếc nhìn Dung Quyện: “Vị đây là nhi tử của Dung tướng đúng không, thật là một thiếu niên tuấn tú nho nhã.”
Dung Quyện bị gọi tới quá gấp nên tóc tai vẫn còn bù xù như ổ gà, nào dính dáng gì tới lời tán dương này. Khi một người bỗng nhắm mắt khen bừa thì chuyện xảy ra tiếp theo chắc chắn chẳng tốt lành gì.
Quả nhiên, Thái giám bật cười, nói: “Thánh thượng cố ý dặn nô rằng nhớ mời cả tiểu công tử đến tham dự yến tiệc.”
Dung Quyện chỉ chính mình, trên mặt toàn dấu chấm hỏi.
Thái giám gật đầu, tỏ vẻ chính là y đấy.
“Đệt…” Dung Quyện biểu đạt “cảm xúc” xong thì hỏi: “Đến đó rồi ta ngồi bàn nào?”
Tại các bữa tiệc trong cung đình, vị trị ngồi được phân chia rất rõ ràng, ai có thân phận gì, chỉ cần nhìn xung quanh nơi họ ngồi là hiểu ngay và bất kể địa vị ra sao cũng không được đi quá giới hạn. Y không có chức quan, nhưng được Hoàng đế đặc biệt cho phép thì nên ngồi bàn của Đại đô đốc hay là bàn của Thừa tướng đây?
Nụ cười trên mặt thái giám càng rạng rỡ: “Thánh thượng nói, cứ theo ý tiểu công tử.”
Tuy là người duy nhất trong lịch sử được phép chọn chỗ ngồi trong yến tiệc cung đình nhưng Dung Quyện lại chẳng thấy hãnh diện tẹo nào, thậm chí còn muốn chửi thề.
Chờ thái giám đi xa, Dung Quyện lập tức nhích một bước về phía Tạ Yến Trú. Cùng phải dậy sớm, nhưng người tối qua còn chè chén say sưa với cấp dưới như Tạ Yến Trú lại trông tươi tỉnh hơn hẳn người đã ngủ suốt gần mười tiếng là Dung Quyện.
Người khác e dè Tạ Yến Trú, nhưng cái ngữ "không biết sợ là gì" đã sớm ngấm vào máu của Dung Quyện rồi, với ai cũng thế cả. Là một kẻ ngoại lai đang đứng từ góc nhìn của tương lai để đánh giá sự việc hiện tại, sâu trong tiềm thức khó tránh khỏi việc cảm thấy mình vượt trội hơn người.
Với lại, chỉ cần không phạm phải sai lầm gì quá lớn, dù Tạ Yến Trú có tàn nhẫn cách mấy cũng không thể ra tay giết chết trưởng nam của một vị quan to trong triều được.
Thế nên Dung Quyện mới thoải mái hỏi thẳng mà chẳng chút áp lực: “Xin hỏi có biện pháp nào để trốn ở nhà không? Nếu phụ thân của ta biết ta đã càn quét hơn phân nửa Tướng phủ thì sẽ làm thịt ta mất.”
Trả lời y là một bóng lưng vô tình. Ấn tượng của Tạ Yến Trú với Dung Quyện chỉ có hai: Một là xa xỉ và tinh xảo lúc mới gặp, còn hai là… rất ầm ĩ.
“Xa xỉ và tinh xảo” thường được dùng để hình dung tác phẩm nghệ thuật, và trong mắt hắn, Dung Quyện đúng là một “món đồ”. Thường thì ghét ai ghét cả tông chi họ hàng, vì sự bình yên sau này, thậm chí Tạ Yến Trú còn từng cân nhắc xem có nên tìm bừa một lý do nào đó để đập vỡ “tác phẩm nghệ thuật” này, sau đó sai người hốt sạch ra ngoài không.
[Tiểu Dung, ánh mắt hắn nhìn cậu trông tàn nhẫn quá.]
Lúc này Dung Quyện đang suy nghĩ chuyện khác, vừa đi vừa thì thầm: “Nếu trên đường về phụ thân của ta không may đổ bệnh thì tốt rồi, như vậy có thể kéo dài thời gian trở về, phụ thân cũng tiện không tham gia yến tiệc cung đình. Thương gân động cốt dưỡng trăm ngày, nếu què luôn thì càng tuyệt.”
Tạ Yến Trú chợt dừng bước làm Dung Quyện suýt đâm sầm vào lưng hắn lần hai. Ánh mắt đến từ đỉnh đầu tựa như đang nhìn một loài động vật quý hiếm.
Đối diện với con ngươi tràn ngập chờ mong, không có chút nào là giả vờ của Dung Quyện, hắn ngần ngừ mãi, cuối cùng thốt ra được bốn chữ: “Chúc ngươi may mắn.”
Lúc đi về phía thư phòng, Tạ Yến Trú còn loáng thoáng nghe thấy sau lưng truyền tới mấy lời cầu nguyện như “cầu thần tiên phù hộ”, “xin ông bà tổ tiên che chở” gì gì đó, biểu cảm lạnh lùng châm biếm trên mặt lập tức biến thành khóe môi khẽ nhếch.
Hữu Thừa tướng đúng là đã nuôi dạy ra một đứa con ngoan. Ít nhất hắn chưa từng thấy con cháu nhà ai lại đi cầu xin tổ tiên phù hộ cho một người con người cháu khác trong nhà gặp nạn.
Mãi đến khi về tới thư phòng, độ cong trên môi của Tạ Yến Trú mới biến mất.
“Dung Hằng Tung.”
Đô Đốc ty đã gửi tới tin tức cá nhân cực chi tiết của y, Tạ Yến Trú đọc nhanh như gió, thoắt cái đã xem xong. Không ít việc xấu mà y từng làm trong quá khứ, nay được ghi chép kỹ càng lại trên giấy.
Việc Đại đô đốc tống cổ đối phương tới chỗ mình không phải một quyết định bốc đồng. Tạ Yến Trú hiểu rõ ý đồ của ông, nếu là con cáo già xảo quyệt Dung Thừa Lâm thì chuyện dùng chính nhi tử làm mồi nhử để giăng bẫy chờ họ nhảy vào cũng chẳng có gì lạ.
Trong Tướng quân phủ có không ít tài liệu mật, giả người này là kẻ chân trong chân ngoài thật, sớm muộn gì cũng sẽ lòi đuôi cáo mà thôi.
Thân tín gõ cửa, được chấp thuận thì lập tức tiến vào. Nhìn bản ghi chép về những hành vi tệ hại mà Dung Hằng Tung đã từng làm, người nọ tức đến ngứa răng: “Mới tí tuổi đầu mà đã tội ác ngập trời, nếu là thuộc hạ, cầm gậy đập chết tươi cũng chẳng oan.”
Tạ Yến Trú khép tài liệu lại: “Bảo Tiết Nhận tới gặp ta.”