“Tung Nhi.” Đối mặt với thiếu niên về phủ, bà ta miễn cưỡng nặn ra một nụ cười, tránh nặng tìm nhẹ nói: “Con chịu khổ nhiều rồi.”
Kế đến, bà ta lại dùng giọng điệu quan tâm vờ vịt bảo: “Lời Đô Đốc ty nói con đừng tin hết, mấy kiểu châm ngòi ly gián này là nghề của họ đấy.”
Dung Quyện vâng dạ nói: “Từ nhỏ mẫu thân đã đối xử với con tốt thế nào, lòng con hiểu rõ.”
Vẫn dễ dụ như lúc còn bé, lúc này Trịnh Uyển mới thở phào nhẹ nhõm, sau đó giọng điệu lại đanh hơn vài phần: “Người mà ta phái đi đón con nói rằng Đô Đốc ty đã sắp xếp cho con một chỗ ở khác, chuyện này mà bị phụ thân của con biết được thì không ổn chút nào đâu, phải mau...”
Dung Quyện không để ý tới chuyện bà ta dùng ông cha "hờ" gây áp lực cho mình, điềm nhiên ngắt lời: “Con đã tìm được đại phu, sắp tới sẽ dọn ra ngoài ở để tiện chữa bệnh, những chuyện còn lại chờ phụ thân về rồi tính.”
Thấy Trịnh Uyển còn muốn nói gì đó, Dung Quyện ra chiều trầm ngâm: “Đại phu bảo sức khỏe của con hiện tại rất yếu, có khả năng lìa đời bất kỳ lúc nào.” Càng nói, vẻ mặt của y càng ưu sầu: “Lỡ con dọn về phủ rồi xảy ra chuyện, người ngoài không rõ nguyên do lại tưởng là mẫu thân làm gì thì nguy… Con là vì nghĩ cho mẫu thân đấy ạ.”
Trịnh Uyển sửng sốt. Bà vú đứng sau cũng thoáng giật mình, không thể phủ nhận rằng lời này nghe rất có lý. Trông dáng vẻ yếu đuối mong manh kia của y, đúng là rất có khả năng sẽ bất đắc kì tử.
Diễn xong cảnh mẫu tử tình thâm, Dung Quyện bắt đầu cháy nhà ra mặt chuột: “Danh y nói muốn chữa khỏi bệnh của con cần dùng tới một lượng lớn dược liệu sang quý để cầm cự nên hôm nay, con cố ý về phủ lấy một ít.”
Trực giác Trịnh Uyển mách bảo có gì đó không ổn, nhưng không chờ bà ta phản ứng lại, Dung Quyện đã ra lệnh cho quản gia dẫn y đến nhà kho.
Băng qua hành lang gấp khúc, khu vực trọng yếu trong phủ hiện ra trước mắt.
Bình thường Hữu Thừa tướng chẳng hề kiêng dè chuyện nhận quà cáp, thậm chí trong vài chục năm gần đây, nhiều nơi trên đất Đại Lương đã bắt đầu công khai cho phép "mua quan, bán chức".
Cánh cửa lớn nặng tới mức cần hai tên gia đinh hợp sức mới đẩy ra được. Nhìn đống ngọc ngà châu báu xanh xanh vàng vàng lóa hết cả mắt kia, lúc này Dung Quyện mới thấm vì sao lại có câu “xét nhà ba ngày”.
Y bảo nha hoàn khiêng ghế dựa đến, sau đó ung dung nằm đong đưa trong sân.
Hôm nay ánh mặt trời rất chan hòa, rất hợp tắm nắng. Bóng cây loang lổ trải dài trên má, Dung Quyện lim dim chỉ huy đám người hầu: “Lấy trước một phần lộc nhung...”
Nha hoàn vô thức nhìn về phía Trịnh Uyển vừa chạy tới nơi. Chỉ là mấy vị thuốc thôi mà, Trịnh Uyển nghĩ một lát, cuối cùng gật đầu đồng ý. Ai ngờ cái gật đầu này của bà ta đã đổi lại một đợt càn quét khủng khiếp!
“Ba hộp huyết linh chi, mười cây nhân sâm ngàn năm, nửa tạ đông trùng hạ thảo.” Dung Quyện không ngừng báo tên các vị thuốc, há mồm “đớp” không thương tiếc: “Nhục thung, kim tiên thất, bát giác liên, thiết bì thạch hộc...”
Đám người hầu bước đi như bay chất hàng.
Mặt trời dần ngả bóng, tuy không đụng tới quá nhiều vàng bạc châu báu nhưng trơ mắt nhìn nhà kho bị vét sạch một góc như thế, Trịnh Uyển thật sự không nhịn nổi nữa.
Bà ta nghiến răng nói: “Tung Nhi à, thuốc nào cũng có ba phần độc, dùng nhiều như thế chỉ tổ có hại chứ không lợi lộc gì đâu con.”
Dung Quyện nghiêm túc giải thích: “Đại phu cố ý căn dặn đấy ạ. Ông ấy bảo phải dùng những vị thuốc này để làm thuốc dẫn, nếu không thì sao con lại biết rõ tên của chúng như vậy chứ.”
Đúng là một tên công tử bột không học vấn không nghề nghiệp không có khả năng biết nhiều vị thuốc như vậy chỉ trong một đêm, nhất là khi trong số đó còn có vài loại thuộc dạng hiếm.
“Nếu người ngoài biết mẫu thân chịu bỏ ra nhiều dược liệu sang quý như thế với hy vọng rằng sẽ kéo dài được mạng sống cho con, nhất định họ sẽ cảm động vô cùng.” Nói đoạn, y dừng lại, đổi giọng trầm tư: “Đến lúc đó, nếu con gặp bất trắc, hẳn họ cũng hiểu mẫu thân đã cố gắng hết sức rồi.”
Xuyên không nhiều lần như vậy, tất nhiên y có thể tiếp tục ung dung kể ra mấy chục cái tên các loại thảo dược quý hiếm mà không hề trùng lặp.
Trừ những thứ này ra, Dung Quyện còn mượn một cái cớ vô cùng mỹ miều là bản thân không thể chịu lạnh, cần ngủ ngon giấc mỗi ngày để vòi thêm vài tấm da thú và đủ loại hương liệu quý giá.
Chờ đến khi hai mươi chiếc xe ngựa bị nhét chật kín, Dung Quyện mới uể oải đứng dậy, sau đó chỉ đại hai người hầu cùng đi theo rồi rời đi.
“Tạm thời lấy bằng này thôi, khi nào cần thì con lại tới.”
Dung Quyện giả vờ không nhìn thấy ánh mắt hung ác như muốn nuốt sống mình của Trịnh Uyển, nghiêm túc gọi người tới: “Ơ? Không phải trên nóc xe vẫn còn trống hả? Mau, lấy hai tấm lông chồn đắp lên đi.”
Trời đang nóng lắm, đừng để xe bị cảm lạnh.
Trịnh Uyển thật sự không kiểm soát nổi biểu cảm trên mặt nữa. Đúng lúc này bên ngoài bỗng truyền tới tiếng ồn ào. Bà ta vốn đang không có chỗ trút giận, thấy thế thì sầm mặt: “Ra xem thử có gì mà ầm ĩ hết lên vậy?”
Hầu hết quan lớn và quý nhân trong Kinh thành đều ở cùng một khu, chung quanh vốn có lệnh cấm làm ồn, thế mà hiện tại bên ngoài còn vang vọng tiếng khua chiêng gõ trống rung trời.
Bà vú vội vàng chạy ra ngoài, không qua bao lâu đã quay về bẩm báo. Hình như mụ ta còn nghe ngóng được thêm vài tin khác, vì trong lúc thì thầm còn không quên dùng ánh mắt hả hê vui sướng nhìn Dung Quyện.
Quay lại với bên Dung Quyện. Lúc này, trong mắt y chỉ có đoàn xe của mình nên chẳng thèm chú tâm lắng nghe làm gì.
Thấy mục đích của chuyến đi đã hoàn thành, y lập tức phất tay áo, nghênh ngang rời đi với phong thái “lần sau lại ghé”.
...
Lúc này, hai bên đường ở vùng ngoài thành tràn ngập tiếng hoan hô rung trời. Đại Lương suy yếu nhiều năm, quốc khố trống rỗng, phần lớn quan văn lại theo phái chủ hòa khiến nước nhà suýt "cắt đất cầu sinh" lần nữa.
Vậy nên lần thắng đậm này có ý nghĩa vô cùng to lớn, các bá tánh đã chẳng kìm nén nổi cảm xúc trào dâng trong lòng, hăng hái ùa ra đường nghênh đón.
“Ô Nhung thất bại thảm hại, cuối cùng chúng ta cũng xả được cục tức bấy lâu. Nghe nói Tạ tướng quân đã dẫn theo thân binh tập kích doanh trại của kẻ địch, châm lửa đốt trụi lương thảo và chém bay đầu của thủ lĩnh bộ lạc phía Nam của Ô Nhung.”
“Thánh thượng hết sức vui mừng, ban ơn cho phép Tướng quân dẫn thêm một ngàn thân binh về Kinh.”
Có văn nhân nghe thế thì ghen ghét nói: “Tạ Yến Trú là nghĩa tử của Đại đô đốc đấy, cá mè một lứa cả thôi. Đương kim Thánh thượng quá thiên vị võ tướng, thật khiến lòng người sầu lo.”
Trong mắt đám văn nhân mặc khách, chiến công hiển hách còn chẳng đáng để tâm bằng hành vi sát phạt quá độ của Tạ Yến Trú nên hắn thường xuyên bị họ lên án. Nhất là Ngân Giáp Quân tiếng tăm lừng lẫy dưới trướng hắn, đi đến đâu là máu chảy thành sông đến đấy, khiến kẻ địch nghe mà sợ vỡ mật.
Trong mấy tiếng dè bỉu lác đác, cuối cùng đại quân cũng tiến vào thành, vầng thái dương trên cao chợt bị mây bay che khuất.
Dưới tường thành nguy nga là nguyên hàng ngũ binh sĩ mặc giáp nặng, bóng giáp phủ xuống khiến họ trông vô cùng lạnh lùng. Các binh sĩ tinh nhuệ đi phía trước thi thoảng còn đảo mắt qua những nơi cao để đề phòng có kẻ đánh lén.
Dọc đường đi, cả đội quân hành tiến trong bầu không khí trang nghiêm tĩnh mịch, khiến các bá tánh vốn định tung hoa chúc mừng cũng vô thức buông tay.
Lúc vị tướng quân trẻ tuổi cưỡi ngựa rảo qua đường cái, một tay hắn đặt trên thanh đao, đuôi tóc thỉnh thoảng lại đong đưa cùng tần suất với chuyển động của tuấn mã.
Đám văn nhân phát ngôn bừa bãi ban nãy vừa thấy gót sắt con ngựa còn dính máu người chết thì lập tức im bặt, chẳng dám ngẩng mặt nhìn thẳng người đang ngồi trên lưng chiến mã.
Trong xe chở tù đi phía sau nhốt đầy tù binh, cả người chúng loang lổ vệt máu, miệng không ngừng phun tiếng Ô Nhung không ai nghe hiểu, có vẻ đang nhục mạ ai đó.
Tạ Yến Trú chẳng buồn quay đầu lại, chỉ thấy vỏ đao thoáng rời tay, đánh lên song sắt rỉ sét khiến ngựa kéo xe giật mình hí vang, lại bị cấp dưới ghìm cương bắt dừng lại.
Vì xe tù thắng lại đột ngột nên theo quán tính, các tù binh giật người cắn đứt nửa đoạn lưỡi, nhìn mà thấy ớn lạnh cả sống lưng. Bầu không khí trên đường hoàn toàn yên tĩnh lại. Chờ quân đội đi xa, thứ đọng lại trong lòng mọi người chỉ còn mỗi sự hãi hùng khiếp vía.
Thật ra quân đội đã tới nơi từ một ngày trước, nhưng họ phải xin ý chỉ bề trên trước rồi mới dàn xếp tiếp. Thánh Thượng đã cho phép Tạ Yến Trú không cần vào cung diện thánh ngay mà ngày mai, trong cung sẽ mở tiệc riêng để thiết đãi bọn họ.
Chờ đám đông vây xem tản ra kha khá, một tướng lĩnh mở miệng nói: “Tướng quân, bên phía Đô đốc truyền tin, nói triều đình đã phê duyệt vấn đề lương bổng sáu tháng cuối năm. Ngoài ra...”
Tướng lĩnh tạm dừng, sau đó bắt đầu nói nhanh hơn, thái độ cũng có phần kỳ lạ: “Đô đốc vừa nhận thêm một nghĩa tử, hiện giờ người nọ đang ở nhờ trong phủ của ngài.”
Tuy không rõ nguyên nhân cụ thể, nhưng khi nghe nói nhi tử của Dung tướng hiện đang ở nhờ trong Tướng quân phủ, thay vì khiếp sợ, quân sĩ chung quanh lại thấy chán ghét nhiều hơn.
Tuy họ đóng quân ở biên ải quanh năm nhưng đều từng nghe nói qua về tiếng xấu của vị thiếu gia này. Tính tình tàn bạo, cậy thế làm càn, dung túng cho đám đầy tớ đày đọa bá tánh. Trong quân đội cũng có không ít tướng sĩ bị y chà đạp, không tìm được cách giải oan, còn bị trả thù thê thảm, cùng đường mới phải tòng quân.
Thân tín cười lạnh: “Ngài thấy có cần nghĩ cách...”
Nhưng Tạ Yến Trú lại giơ tay ngăn cản cấp dưới tiếp tục bẩm báo. Hắn không muốn lãng phí thời gian bàn bạc cho những chuyện không quan trọng, chỉ bảo người nọ nói tiếp sự vụ trong quân.
Tướng lính vội nghiêm mặt báo cáo về vấn đề quân lương.
Quân đội không thể dừng lại trên phố quá lâu, Tạ Yến Trú chỉ dẫn theo một bộ phận thân binh về phủ, về phần hai ngàn binh lính võ trang hạng nặng còn lại thì áp giải tù binh tới thẳng nơi dừng chân của quân đội ở Kinh thành.
Chờ khi sắp đến phủ, phía trước bỗng truyền đến tiếng bánh xe chở đồ nặng lăn trên đường, tướng lĩnh lập tức ngừng nói, thậm chí còn giơ tay đặt lên vũ khí bên hông. Những người khác cũng đồng loạt nhìn về nơi phát ra âm thanh bằng ánh mắt dè chừng.
Không nhìn thì thôi, chứ vừa quay sang, trong mắt ai nấy đều lộ ra vẻ kinh ngạc. Phía trước, một đoàn xe ngựa không biết đến từ đâu đang “cuồn cuộn” tiến tới như nhánh sông chảy siết, hơn nữa bởi vì tải trọng vượt mức nên chiếc nào chiếc nấy đều đi rất chậm.
Đoàn xe đi đến cổng lớn của Tướng quân phủ trước họ một bước, đám phu xe được thuê hối hả tiến lên dỡ hàng, nước chảy mây trôi khiêng đống rương có giá trị liên thành vào bên trong phủ đệ.
“Cẩn thận một chút.” Người hầu theo tới từ Tướng phủ đứng một bên chỉ huy: “Ngươi biết đồ đạc cất bên trong đắt cỡ nào không? Bán ngươi đi cũng chẳng trả nổi đâu đấy.”
“Mau khiêng cái rương kia vào nhanh, dược liệu không thể chịu nóng quá lâu đâu.”
“Tìm thêm người tới khiêng đi chứ, nửa tạ đông trùng hạ thảo lận đấy, một người khiêng nổi sao?”
Người xe kéo dài tít vài dặm, ngay cả cái rương lớn kia cũng được khảm đầy vàng bạc, nói thật tới "Thập lý hồng trang" trong đám cưới của mấy kẻ giàu sang phú quý cũng chỉ cỡ này mà thôi.
Trong ánh mắt sững sờ của các quân sĩ, một bàn tay trắng muốt chợt vươn ra từ trong chiếc xe ngựa có phủ lông chồn trên nóc, màn xe cũng bị kéo lên một góc.
Một thiếu niên mặc áo đỏ rộng thùng thình lười biếng bước xuống, trên tay còn cầm chiếc gối ngọc vừa vơ được từ đâu đó.
Bờm ngựa tung bay trước mặt, xe ngựa chở Dung Quyện vừa hay dừng lại ngay trước con tuấn mã của Tạ Yến Trú. Lông bờm cọ qua mũi, cảm giác ngưa ngứa ập tới khiến y suýt hắt xì một cái thật kêu ngay trước mặt bàn dân thiên hạ.
Dung Quyện lùi về phía sau một bước, bất ngờ nhìn thấy vị võ tướng nghiêm túc và thiết huyết kia.
Thì ra chủ nhà đã trở về.
Mang theo nguyên dãy bảo bối nhiều như nước chảy, y cong môi nở nụ cười rạng rỡ, chủ động chào hỏi: “Tướng quân mới về.”