Nhất Định Phải Là Ta Lên Ngôi Hoàng Đế Sao?

Chương 3.1: Lần đầu gặp gỡ - Khải hoàn hồi Kinh

Trước Sau

break
Buổi thẩm vấn kết thúc, phạm nhân được phán vô tội và thả về nhà.
Đương khi Dung Quyện hớn ha hớn hở trò chuyện với hệ thống trong đầu thì tình cờ phát hiện Đại đô đốc đã ra tới cửa dưới sự hộ tống của cấp dưới, bèn tỉnh bơ đi theo bọn họ.
Nhiệm vụ đúng là rất đơn giản, nhưng phải sống được tới lúc tân hoàng đăng cơ cái đã.
Nếu quay về Tướng phủ, sau này mỗi khi ăn uống, Dung Quyện đều phải thật cẩn thận, bởi sơ hở tí thôi là sẽ bị đầu độc chết tươi. Hơn nữa ở nhà còn phải vắt óc đọ sức với chủ mẫu, mắc kẹt trong mấy cuộc đấu tranh gia tộc.
Nghĩ thôi đã thấy mệt muốn xỉu.
[Thỏ khôn có ba hầm. Tiểu Dung, đây là tập tôi ủng hộ cậu nhiều nhất đó.]
Dung Quyện: “... Lúc nào rảnh thì đi nâng cấp lên phiên bản mới giùm tôi cái.”
Thỏ khôn có ba hang, y phải "đào" thêm cái “hang” nữa mới đủ.
Phía trước, thuộc hạ nghiêm mặt giơ tay cản Dung Quyện, không cho y tiếp tục theo bọn họ.
“Nghĩa phụ.” Nhìn bóng người cao gầy trước mặt, Dung Quyện mở miệng gọi như thể cả hai đã thân thiết từ lâu.
Đại đô đốc không quay đầu lại, chỉ liếc mắt ra lệnh cho Bộ Tam: “Dẫn y đến chỗ Ngung Trung ở tạm.”
Dung Quyện không biết Ngung Trung là chỗ quái nào, nhưng y biết mình sắp “chuyển chỗ ngủ” lần thứ tư.
Hệ thống cũng lười đi nâng cấp, vui vẻ hoan hô thay Dung Quyện: [Tiểu Dung, cậu giỏi quá chừng. Một ngày mà thay tận bốn chỗ để ngủ!]
Từ Tướng phủ đến quán trọ, sau đó qua nhà tù, bây giờ lại tiếp tục chuyển sang chỗ thứ tư. Đổi tới đổi lui, kiểu gì cũng sẽ tìm ra được một cái ổ êm ấm thôi.
Dung Quyện cũng rất vừa lòng, nếu cao nhất là mười điểm thì y cho lần chuyển nhà này chín điểm. Ít nhất lần này y có thể ngồi xe ngựa, hơn năm trăm mét lận đấy, có xe để ngồi thì ai mà muốn đi bộ chứ?
Ngựa tốt của Đô Đốc ty đúng là hơn hẳn mấy con ngựa tầm thường bên ngoài, chẳng những chạy nhanh còn chạy êm. Đại đô đốc đã ra lệnh, Bộ Tam chỉ đành đích thân dẫn Dung Quyện qua đó.
Vừa thấy cái tướng ngồi ngả ngớn của tên công tử bột này là Bộ Tam đã ngứa mắt kinh khủng, lập tức bảo y ngồi đàng hoàng lại.
Nhưng Dung Quyện lại đổi thành một tư thế xiêu vẹo như không có xương khác, chân mày còn cau chặt.
Có lẽ do biểu cảm mỏi mệt của Dung Quyện lộ ra quá rõ, lại nhớ tới việc y bị người ta đầu độc, Bộ Tam cũng thấy hơi mủi lòng. Người bị trúng độc lâu ngày thì ốm yếu uể oải như thế âu cũng là chuyện bình thường.
Hắn ta nhắc nhở một câu: “Trễ nhất là ngày mốt Tạ tướng quân sẽ trở về Kinh thành, ngài ấy là người cực kỳ coi trọng quy tắc lễ nghi, không có việc gì quan trọng thì tốt nhất đừng lảng vảng trước mặt ngài ấy.”
Tướng quân?
Dung Quyện tỉnh ngộ: “Thì ra Ngung Trung là một người.”
“...”
Từ thái độ tôn kính của Bộ Tam, hiển nhiên người nọ không phải hạng người tầm thường. Nếu đã liên quan đến chủ nhà tương lai, đương nhiên vẫn nên dò hỏi cặn kẽ một chút mới tốt.
Ban đầu Bộ Tam tưởng Dung Quyện có ý sỉ vả nên lập tức sa sầm mặt, nhưng khi thấy y cứ hỏi mãi, hắn ta mới tin thì ra đối phương không biết thật.
“Ngươi có đúng là người Lương không thế?” Bộ Tam khinh thường hỏi.
Dung Quyện nghiêm túc: “Ta là công tử bột của triều Lương, ngày ngày chỉ biết ăn nhậu chơi bời, nào có hứng để ý mấy chuyện bên ngoài.” Y tiếp tục khiêm tốn hỏi thăm về tin tức của chủ nhà: “Thế nên xin hãy giúp ta trở thành người Lương chân chính đi!”
Hôm nay, huyệt thái dương của Bộ Tam xem như giật hết công suất.
Sau một hồi kiên trì thăm dò đầy lộ liễu, chẳng mấy chốc Dung Quyện đã nắm sơ được tình hình. Ngung Trung là tên tự của vị tướng quân họ Tạ kia. Từ năm mười bốn tuổi, Tạ Yến Trú đã nhập ngũ lên chiến trường, chỉ trong hai năm ngắn ngủi đã giành được quyền chỉ huy, lập nên vô số chiến công hiển hách. Hiện giờ hắn cũng mới hơn hai mươi, chưa lập gia đình. Vừa hay tin Tạ Yến Trú lên đường về Kinh, trong cung lập tức gấp rút chuẩn bị yến tiệc, đến lúc ấy hẳn sẽ có không ít vương hầu và đại thần dẫn theo gia quyến đến tham dự.
Có điều cuộc đời vị tướng quân thần sầu này cũng chẳng mấy thuận buồm xuôi gió. Năm lên bảy, phụ thân của hắn chết trận sa trường, sau đó không lâu, mẫu thân cũng bệnh nặng rồi lìa đời. Hắn được Đại đô đốc - bạn cùng trường của phụ thân - nhận làm con nuôi, sau vài lần "tìm được đường sống trong chỗ chết" trên chiến trường, tài hoa của hắn dần hiển lộ.
“Biên ải rối ren quanh năm, Ô Nhung thiện chiến, ngay cả Tiên đế cũng từng phải cúi đầu trước họ vài lần.” Giọng Bộ Tam càng ngày càng lạnh: “Tạ tướng quân chủ chiến, Dung tướng lại chủ hòa, chính sự cản trở của Hữu Thừa tướng đã khiến quân ta vụt mất rất nhiều cơ hội tốt.”
Dung Quyện nghe ra được sự châm chọc mỉa mai trong lời nói của hắn ta. Ghét ai ghét cả tông chi họ hàng, tức tất cả những người có liên quan đến Tướng phủ đều sẽ trở thành cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt của các tướng sĩ. Nay Tạ Yến Trú khải hoàn trở về, ngày tháng sau này của y tốt đẹp được mới là lạ.
Xe ngựa dừng lại, cánh cửa lớn đen kịt, nặng nề chậm rãi hé mở, quản gia cầm đèn bước ra ngoài.
Bộ Tam nhảy xuống, đi qua nói hai câu, sau khi tặng cho Dung Quyện một ánh mắt “tự chúc phúc cho mình đi” thì lập tức đánh xe rời khỏi, chẳng thèm ngoái lại.
Dung Quyện đi theo phía sau quản gia.
Ánh sáng từ đèn lồng có hạn, thêm đêm nay trăng khuất sau mây, khiến cả tòa phủ đệ đã rộng rãi lại càng trống trải. Sân trước được cải tạo thành nơi luyện võ, phía sau thì rộng tới mức có thể cưỡi ngựa phi nước đại, hoàn toàn chẳng có lấy tí hơi người nào.
Người hầu trong phủ cũng ít đến thấy thương, từ dáng dấp và điệu bộ thì có vẻ toàn là người biết võ.
“Ngài ở tại Tây Viện, bình thường xin đừng đi lung tung sang các viện khác.” Quản gia lạnh nhạt thông báo.
Dung Quyện thề: “Ông cứ yên tâm về nhân phẩm của ta.”
Tướng quân phủ vừa heo hút vừa yên tĩnh, có thể nói là thánh địa nghỉ dưỡng của người lười, có cho tiền y cũng không rời đi.
Chờ quản gia đi rồi, Dung Quyện bắt đầu đánh giá nơi ở mới của mình. Có lẽ vì tướng quân sắp trở về nên trong phủ đã tổng vệ sinh lại hết một lần. Y đánh răng rửa mặt, sau đó ngáp ngắn ngáp dài nằm lên giường: “Cậu tắt máy nghỉ sớm chút đi, ngày mai chúng ta còn phải đi đòi nợ đấy.”
[Hả?]
Đáng tiếc hệ thống không chờ được hồi âm. Dung Quyện vừa nói dứt câu tức khắc chìm vào giấc ngủ.

Ngày hôm sau, trừ người nào đó ra thì ai ai cũng dậy từ tinh mơ. Thiên tử phải tham gia buổi chầu sớm, còn bá tánh phải đi làm việc. Buổi chầu ngày hôm nay cũng đặc sắc không kém, các đại thần đều đã hay tin về trò hay của Tướng phủ.
Nhi tử của Hữu Thừa tướng nhận cha ngay bên đường, sau đó vô tình bị cuốn vào một vụ án mưu sát, cuối cùng lòi ra chuyện bản thân trúng độc mãn tính. Chuyện nào cũng gay cấn tới mức có thể khiến cả đám đông phải ồ lên cảm thán!
Đại Lương từng hủy bỏ chế độ Thừa tướng một lần, nhưng từ khi Văn Đế đăng cơ thì chức quan ấy lại được khôi phục. Chờ tới khi đương kim Thánh thượng lên ngôi thì mọi chuyện bắt đầu thay đổi, quyền lợi của Thừa tướng bị chia làm hai, Hữu Thừa tướng Dung Thừa Lâm quyền cao chức trọng, Đại đô đốc của Đô Đốc ty thì có địa vị ngang hàng với Tả Thừa tướng, còn quyền lực của Thượng thư lệnh thì không ngừng bị suy giảm.
Hai vị quan lớn ấy đã đứng ngang hàng với nhau nhiều năm, một người chủ chiến một người chủ hòa, bởi vậy hai bên cứ đấu đá túi bụi với nhau suốt.
Xì xầm đến chỗ gay cấn, các vị quan lại chỉ ước mình biết đọc khẩu hình để giao lưu với nhau.
Đây là lần đầu tiên Tô Thái phó chủ động bắt chuyện với Đại đô đốc, ông ta nghiêm mặt hỏi: “Lời đồn có thật hay không?”
Đại đô đốc gật đầu.
“Hay, hay lắm! Khá khen cho Dung Thừa Lâm.” Khi biết nữ nhi suýt lấy phải một kẻ đoản mệnh, Tô Thái phó tức đến mất ngủ cả đêm. Nếu hôn sự đó mà thành thật, chỉ sợ cái danh "khắc phu" sẽ bám theo nữ nhi của ông ta cả đời.
Đúng lúc này, tiếng trò chuyện trong điện chợt im bặt. Ngoài điện chuông trống rền vang, quan viên cung kính nghênh đón Thánh thượng tiến vào.
Đương kim Thiên tử không được di truyền phong thái của Tiên đế, tướng mạo trông khá bình thường, được cái nhìn qua rất dễ có thiện cảm.
Ông ta ra vẻ điềm đạm ngồi lên Long ỷ, Tô Thái phó vừa thấy thế lập tức đứng ra khỏi hàng, buộc tội Hữu Thừa tướng.
Lúc này, Hoàng đế còn đang nhớ nhung cảm giác đê mê khi ở cùng phi tần hồi đêm qua nên nghe xong cũng không tỏ vẻ gì, chỉ quay sang phía Đại đô đốc, biểu cảm có phần khoa trương: “Chúc mừng ái khanh có được quý tử.”
Cả triều chợt im phăng phắc. Hiện giờ ngoại trừ Thừa tướng, toàn bộ triều chính toàn do một tay Hoàng đế định đoạt. Thánh thượng đã nói như vậy, lại thêm hôm nay Hữu Thừa tướng không có mặt, quan viên thuộc phe ông ta chỉ còn cách ngậm bồ hòn làm ngọt, nào dám mở miệng chống đối Hoàng đế.
Sau một hồi lâu, các đại thần đành miễn cưỡng đứng ra phụ họa: “Chúc mừng Đại đô đốc có được quý tử.”
Hình như Đại đô đốc đã dự kiến được từ sớm, điềm nhiên đứng trước các đại thần như ngày thường. Ông im lặng nghe từng tiếng chúc mừng vang lên, tinh ý đoán được suy nghĩ trong lòng mỗi người, đương nhiên bao gồm cả Hoàng đế.
Chẳng qua lại là một lần ba phải để duy trì sự cân bằng trong triều đình thôi.
Khoảng thời gian trước, Hữu Thừa tướng có xu thế vượt qua ông nên dạo gần đây Hoàng đế lại tìm cơ hội nâng phe ông lên.
Đại đô đốc không khỏi cảm thấy nhàm chán, bỗng hơi tò mò không biết cậu thiếu niên hành xử khác người kia hiện giờ đang làm gì.
...
Mặt trời đã lên ba con sào, cậu quý tử nào đó vẫn chưa chịu rời giường. Mãi cho đến khi ánh nắng sắp chiếu tới mông, Dung Quyện mới chịu tỉnh dậy, y vui vẻ dùng cơm, sau đó mướn hai mươi chiếc xe ngựa đi ra ngoài.
Nguyên hàng xe ngựa dài dằng dặc dừng lại chỉnh tề ngay trước cổng Tướng phủ.
Hữu Thừa tướng phu nhân vừa hay tin, tức tốc dẫn người chạy ra xem có chuyện gì. Thật không ngờ chỉ trong một ngày ngắn ngủi, bà ta vừa được nâng lên miền cực lạc đã lại bị đá xuống đáy vực sâu.
Có trời mới biết lúc nghe tin Dung Hằng Tung bị áp giải tới Đô Đốc ty, bà ta đã hân hoan cỡ nào, kết quả mọi chuyện lại thay đổi xoành xoạch ngay trong đêm hôm đó. Giờ lời đồn bên ngoài càng truyền càng khó nghe, thậm chí trên phố đã bắt đầu có người gọi bà ta là độc phụ.
Lúc này, Hữu Thừa tướng phu nhân Trịnh Uyển vô cùng may mắn khi trượng phu và nhi tử không có mặt ở Kinh Thành, ít nhất bà ta cũng có chút thời gian để giảm xóc.
break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc