Tạ Yến Trú nhìn chằm chằm con vẹt vừa "trổ mã" lần hai, cho gọi Tiết Nhận đến một chuyến. Chờ Tiết Nhận kiểm tra xong, mới rời đi không lâu, bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa. Một bóng người màu đỏ bám vào mép cửa, thò nửa cái đầu vào.
Dung Quyện là người tự do nhất, cũng là người mất tự do nhất trong phủ này. Đi đâu cũng có cặp mắt dõi theo, nhưng cũng vì “luật câu cá” của người nào đó, y lại có thể đi khắp mọi nơi.
Tạ Yến Trú nhìn sang.
Dung Quyện: “Chúng ta nên đi gặp phụ thân của ta rồi.”
“...”
Tất nhiên Tạ Yến Trú sẽ không ngồi chung xe ngựa với con trai của đối thủ, cả đời này sẽ không. Dung Quyện đã biết câu trả lời qua ánh mắt lạnh lùng của hắn. Thật ra là vì muốn ngồi chung bàn với hắn nên y mới tới mời lơi một câu, khách sáo xong thì xong thôi.
Dung Quyện xoay người trở lại phòng mình, thấy thời gian vẫn còn sớm bèn nằm trên giường giết thời gian.
Bên kia, Tạ Yến Trú nhìn lướt qua thư phòng chứa đủ thứ tài liệu quân sự quan trọng, nói với thân vệ canh gác trong bóng tối: “Trông chừng y cẩn thận.”
Nói xong, hắn rời khỏi phủ đệ. Xe ngựa đã chờ sẵn ngoài cổng, bao gồm cả chiếc của Dung Quyện. Phu xe cũng đã được thuê tới.
Lúc đi ngang qua nóc xe ngựa đậu phía sau, ngay cả Tạ Yến Trú cũng phải thoáng trầm ngâm. Hóa ra các công tử quan lại trong Kinh thành đã xa xỉ đến mức này.
...
Chừng một nén hương sau đó, Dung Quyện mới bước ra khỏi phòng, sửa soạn khởi hành.
Kể từ khi lệnh giới nghiêm ban đêm được thực thi, phố xá sầm uất chẳng mấy chốc suy tàn, quầy hàng trên đường sớm tắt lửa dọn hàng, chỉ còn mỗi Hoàng thành vẫn đèn hoa lộng lẫy như cũ.
Trên đường, xe ngựa hoặc kiệu khắc ký hiệu quan hàm cùng tiến về nơi huy hoàng nhất, chiếc này nối đuôi chiếc kia, mãi đến rất lâu sau, đường phố mới trở lại yên tĩnh. Lúc này, một chiếc xe ngựa được trang trí cực đặc biệt chậm rãi xuất phát.
Đỉnh xe phủ lông chồn, nóc kiệu khảm vàng dát bạc. Vào cái hôm chiếc xe ngựa rời khỏi Tướng phủ, Dung Quyện đã tỉ mỉ “trang điểm” lần hai cho nó.
Xe chạy đến ngoài cung, đoạn đường cuối cùng chỉ có thể đi bộ, Dung Quyện chậm rãi bước xuống, tiến về phía đích đến.
Trong đại điện uy nghiêm, các quan viên ngồi theo cấp bậc, trên bàn dài bày đầy quỳnh tương ngọc lộ, đĩa thủy tinh, trông xa hoa vô cùng.
Khoảnh khắc Dung Quyện bước vào, tất cả các quan viên đang tâng bốc lẫn nhau chợt im lặng trong giây lát. Y tuổi còn trẻ lại không mặc quan phục, thoạt nhìn chẳng ăn nhập gì với khung cảnh nơi này.
“Hình như là trưởng tử nhà Dung Thừa tướng. Lạ thật đấy, sao lại...” Quan viên chưa nói hết lời đã có câu trả lời trong lòng, lính gác không ngăn cản, chỉ có thể là ý chỉ của Bệ hạ.
Tại sao Thánh thượng lại cho phép một tên công tử nổi tiếng ăn chơi đàng điếm ra vào Hoàng cung? Phải biết dạo gần đây đối phương đã gây ra không ít chuyện.
Mọi người không khỏi nhìn về phía Dung Thừa Lâm. Vị Hữu Thừa tướng luôn cao ngạo này vừa mới về tới Kinh thành sáng nay. Ông ta độ ngoài bốn mươi, triều phục phối với mũ quan, chân đi ủng da đen, trông uy phong vô cùng. Bấy giờ, xung quanh ông ta ngồi toàn những quan văn xem ông ta là thủ lĩnh.
Đôi mắt phượng ấy nhìn chằm chằm Dung Quyện, giọng của Dung Thừa Lâm không nghiêm, lại khiến người ta cảm thấy như bị núi đè: “Nghịch tử, còn không mau qua đây.”
Lúc nhận được lá thư trong nhà gửi gấp tới, ông ta còn nghĩ là "Thư nhà đáng muôn vàng*".
Gốc là Gia thư để vạn kim (*): trích từ bài Xuân vọng của Đỗ Phủ, diễn tả sự quý giá vô cùng của tin tức, thư từ, và sự quan tâm từ gia đình đối với những người đang đi xa, đang ở chiến trường, hoặc đang gặp khó khăn.
Ai ngờ toàn tin giật gân.
Thừa tướng phu nhân biết rõ điều gì là quan trọng nhất với phu quân mình, bèn cố ý nói giảm nói tránh vụ Dung Quyện trúng độc mà nhấn mạnh vào việc Dung Quyện nhận giặc làm cha ngay trên phố, còn dọn sạch gần nửa phủ đệ làm quà gặp mặt cho quân thù.
Đọc xong, người vốn không thường để lộ biểu cảm như Dung Thừa Lâm cũng phải sa sầm mặt, hơn nữa còn kéo dài đến tận bây giờ.
Trước lời chất vấn của Dung Thừa Lâm, phía đối diện chợt vang lên một giọng nói thong dong, bình thản. Đại đô đốc chậm rãi mở miệng: “Lời này của Hữu Thừa tướng sai rồi, chính miệng Bệ hạ đã khen hắn là quý tử đấy. Hữu Thừa tướng phải bảo là "Quý tử, còn không mau qua đây" mới đúng.”
Mẹ kiếp!
Dung Quyện suýt sặc nước miếng, quan viên triều đình có thể thoải mái cãi nhau mà chẳng cần kiêng dè gì như thế luôn hả?
Nhân lúc cuộc khẩu chiến đang diễn ra, y kịp thời đi về phía bên thứ ba - Tạ Yến Trú ở hướng ba giờ.
Các quan viên gần đó thấy hướng y đi, lập tức lộ ra vẻ mặt hóng chuyện.
Hệ thống: [Khoan đã, tiểu Dung, tôi chợt nhận ra nếu cậu tới sớm một chút chẳng phải sẽ tránh được cảnh lúng túng chọn chỗ như này sao?]
Thậm chí y có thể chọn một góc khuất, không gây chú ý để ngồi kia mà. Trong yến tiệc cung đình, dù đến sớm tận một khắc thì cũng chỉ xem như vừa kịp giờ thôi. Ngoại trừ Hoàng đế, hôm nay người đến cuối cùng chính là Dung Quyện đấy.
“Tôi ngại ra khỏi nhà sớm như thế lắm.” Nói thật y chẳng ưa "chấm công" sớm tí nào, ai thích thì đi mà làm.
...
Dưới đủ loại ánh nhìn soi mói như chế giễu, châm chọc, tức giận... Dung Quyện chậm rãi rảo bước, ai không biết chắc còn tưởng y sợ bị Tạ Yến Trú ném thẳng ra ngoài.
Về phần Tạ Yến Trú nghĩ gì, nào ai biết được, chỉ thấy hắn đang tỏa ra khí thế “người lạ chớ đến gần” thôi.
Dung Quyện tính nhẩm thời gian trong lòng, vững vàng đi nốt những bước cuối cùng. Khoảnh khắc đối diện với cặp mắt lạnh lùng kia, giọng nói the thé của thái giám vang lên: “Bệ hạ giá lâm.”
Canh giờ hoàn hảo!
Ngay sau đó, Tạ Yến Trú chứng kiến thiếu niên vốn đứng trước mặt thoắt cái đã luồn lách đến bên cạnh hắn như con lươn.
Đàn ông đích thực là phải nhanh khi cần nhanh. Dung Quyện lúc này chẳng khác nào cơn gió, thậm chí vì quán tính lúc xoay người mà y đã kịp hoàn thành động tác hành lễ chung với mọi người, dù rằng trông cứ dở dở ương ương thế nào.
Giữa biển người, chỉ một giây đã đủ Dung Quyện làm tận tám trăm động tác. Y nhanh lẹ ngẩng đầu, liếc nhìn nhân vật vừa mới xuất hiện.
Hoàng đế đương triều của Đại Lương quốc cũng sở hữu đôi gò má cao giống Đại đô đốc. Có lẽ vì được ăn sung mặc sướng mà mặt mày cũng gọi là đầy đặn, cộng thêm khung xương hỗ trợ nên nhìn chung khá phúc hậu. Chỉ là chiếc mũ miện mạ vàng trên đầu chẳng biết vô tình hay cố ý lại tô điểm thêm vài phần sắc lạnh cho ánh mắt ông ta, khiến gương mặt ấy thoáng lộ vẻ khắc nghiệt.
Bên cạnh Hoàng đế là Hoàng hậu và một số phi tần được sủng ái.
Khi nhìn thấy các Hoàng tử, Dung Quyện ngạc nhiên vô cùng.
“Thật là rồng sinh chín con, mỗi người mỗi vẻ.”
Hệ thống thì thẳng thắn hơn y nhiều: [Á đù! Sao các Hoàng tử không có ai giống Hoàng đế hết vậy, có thật là con ruột không đấy?]
Giọng Dung Quyện rất nhỏ, chỉ có Tạ Yến Trú đứng bên cạnh nghe thấy. Hắn phát hiện thỉnh thoảng người này sẽ thốt ra vài lời làm người nghe mà giật mình thon thót: “Mấy vị Hoàng tử đều là con thừa tự nhận từ bên tôn thất, nếu ngươi chán sống rồi thì có thể lặp lại lần nữa.”
Dung Quyện trợn tròn mắt, hóa ra không phải trứng do rồng đẻ thật.
Chẳng mấy mà y lại nhận ra một điều đáng kinh ngạc khác. Tuy câu từ và giọng điệu của Tạ Yến Trú không dễ nghe, nhưng cũng có thể coi là đang ngầm nhắc nhở y đừng ăn nói linh tinh. Chắc mặt trời mọc đằng Tây rồi, chứ không sao hắn lại tốt bụng như vậy.
Vẻ mặt bối rối đó đã lọt vào tầm mắt của Tạ Yến Trú, hắn cười lạnh. Thực ra hắn cũng đang có cùng câu hỏi đây.
Tiết Nhận đã xác nhận chén thuốc đó không độc, thậm chí bên trong còn có vài loại dược liệu có lợi cho việc hồi phục vết thương. Biết hắn bị thương nhưng không mượn gió bẻ măng, trái lại còn âm thầm gửi thuốc… Lần đầu tiên Tạ Yến Trú không tài nào suy luận ra chút manh mối gì từ hành động của người khác thế này.
“Chúng khanh bình thân.”
Hoàng đế ngồi xuống vị trí chủ tọa nơi cao nhất, lúc này các văn võ bá quan mới lục tục an tọa, tất cả đều dồn hết tâm trí chú ý từng lời ăn tiếng nói và hành động của bậc Đế vương.
Chỉ có hai người là đang đồng "bàn" dị mộng, cùng suy nghĩ về mục đích của đối phương.
Rốt cuộc tên đó nghĩ gì mà lại hành động như vậy? Tại sao lại giúp mình?
Nhìn dáng vẻ cung kính của các thần tử, Hoàng đế hài lòng mở lời, trước tiên là với Dung Thừa Lâm: “Ái khanh vất vả rồi. Chuyến này chẳng những lập được công trị thủy, mà còn thu thập được chứng cứ Định Vương muốn mưu phản, thực là công lớn vô cùng.”
Khi nhắc đến Định Vương, Hoàng đế lộ vẻ tức giận, quở trách ông ta lòng lang dạ sói, tiện thể khẳng định lại lần hai công lao của Dung Thừa Lâm, nhờ vậy mà cuối cùng Dung Quyện cũng hiểu rõ đầu đuôi câu chuyện.
Trước khi trở thành Thừa tướng, ông cha hờ của y đã từng lập không ít công lao nhờ tài trị thủy. Lần này Định Châu gặp thiên tai, dù đã liên tục cử mấy đợt quan viên đi cứu trợ vẫn không khá hơn. Thấy tiếng oán than của bách tính sắp chạm tới trời, ông cha hờ bèn chủ động xin ra trận, đích thân đến đó xử lý sự việc.
Nghe xong, y khẽ khịt mũi một tiếng. Trong vòng nửa tháng ngắn ngủi, ông cha hờ chẳng những tra xong án mưu phản, phòng xong lũ lụt, mà cuối cùng còn toàn thân trở về, thật sự là giỏi quá chừng.
Có thể tìm ra bằng chứng nhanh như vậy, chắc chắn đã chuẩn bị sẵn từ trước.
E rằng chân tướng thật sự là những quan viên được phái đi trước đã cố ý án binh bất động, đồng thời âm thầm điều tra rõ ràng tình hình địa phương, vậy thì sau đó có thể danh chính ngôn thuận mời Hữu Thừa tướng đến mà không khiến Thân vương hoài nghi, điều tra đến cùng.
Chỉ là thương thay bá tách địa phương, dưới sự kéo dài thời gian của triều đình, không biết đã có bao nhiêu người vô tội phải thiệt mạng.
Đúng là thời đại phong kiến hại chết người mà.