Tạ Yến Trú ngồi cùng bàn liếc nhìn người ngồi trên ngai cao, sự lạnh lẽo trong mắt thoáng qua rồi biến mất.
“Nào, ban rượu cho Hữu Thừa tướng.” Ca ngợi Dung Thừa Lâm xong, Hoàng đế lại bắt đầu biểu dương công lao của Tạ Yến Trú: “Ái khanh đánh lui đám mọi rợ biên giới, cũng coi như lập được công lớn.” Ông ta vừa nói vừa thở dài: “Hổ phụ vô khuyển tử, tin rằng phụ thân của khanh trên trời có linh thiêng hẳn cũng thấy an ủi.”
Một câu “cũng coi như” lại khiến người ta cảm thấy có vẻ chẳng hề quan trọng như công cán của người trước, vô hình trung gạt bỏ không ít công trạng của các tướng sĩ.
Thế mà Tạ Yến Trú chẳng để lộ chút bất mãn nào, bình tĩnh đứng dậy nói: “Thần nhất định không phụ kỳ vọng của Thánh thượng.”
Khi ngồi xuống, khóe môi hắn thậm chí còn nở nụ cười. Chỉ có Dung Quyện ở gần mới nhìn rõ sự u ám đáng sợ ẩn sâu trong đôi con ngươi hẹp dài bẩm sinh đó.
“Tốt lắm.” Hoàng đế vô cùng hài lòng: “Hôm nay cứ coi như tiệc gia đình, không cần câu nệ.”
Chứng kiến Hoàng đế “đánh một gậy rồi lại cho một củ cà rốt”, nhóm văn nhân do Dung Thừa Lâm đứng đầu lộ ra nụ cười mãn nguyện.
Tổng quản thái giám chớp đúng thời cơ nhìn về phía nhạc công, tiếng tơ trúc ủy mị lại bắt đầu vang vọng, giống như rồng vàng uốn quanh cột đá, một lần nữa quấn quýt lấy không gian trong điện.
Từ xưa đến nay, chẳng yến tiệc nào gió êm sóng lặng, bởi luôn có kẻ muốn tìm cớ gây chuyện.
Dung Quyện ăn đến hai má căng phòng, mới lưng lửng dạ thì chợt, một quan viên như "ăn no rửng mỡ", đứng dậy nói khùng nói điên.
Tên quan ấy sụt sùi than khó cho quốc khố cạn kiệt, dân chúng lầm than, lại bày tỏ nếu năm đó chịu nhường Liên Cư thành cằn cỗi cho Ô Nhung thì quốc gia đã có mười năm nghỉ ngơi dưỡng sức, thi hành chính sách "quốc phú, binh cường", sau đó đợi thời cơ tới thì nhất tề giành lại.
“Hiện tại thiên tai liên miên, nhiều nơi bách tính còn không đủ ăn, thế mà vẫn phải nuôi dưỡng quân đội!”
Dung Quyện suýt mắc nghẹn. Bách tính ngoài kia sắp chết đói tới nơi, nhưng người dân chốn Kinh thành lại hốc no căng bụng, sắp biến thành heo. Nhìn những món cao lương mỹ vị bày trên bàn đi, có món nào dưới vạn lượng không?
Vở kịch này, chẳng biết đang tát mặt ai nữa.
Thái tử là người phản ứng nhanh nhất, vội đứng ra bày tỏ cần trừng phạt quan viên này vì lời lẽ xấc xược, làm lạnh lòng chiến sĩ tiền tuyến, Tam Hoàng tử cũng hùa theo, nhưng Nhị Hoàng tử và Tứ Hoàng tử lại khẩn cầu Hoàng đế đừng quá khắt khe với hành vi lỡ lời lúc say của thần tử. Ngũ Hoàng tử còn nhỏ tuổi, chỉ biết gật đầu loạn xạ.
Các Hoàng tử tranh cãi không ngừng, Hoàng đế ngồi một bên ra vẻ người hòa giải, nhưng chỉ trách mắng vài câu không đau không ngứa.
Tạ Yến Trú bị cuốn vào tâm bão vẫn bình chân như vại, ánh mắt lướt qua từng tên quan viên ăn uống no say đến mặt mũi hồng hào, không biết đang nghĩ gì.
Cho đến khi liếc tới Dung Quyện...
Y đang tự làm cháo hải sản.
Cho tôm đã lột vỏ và thịt cua vào cháo, rắc thêm chút tiêu cống phẩm, kết hợp với khung cảnh đang hỗn loạn như nồi cháo trước mặt, Dung Quyện vui vẻ chuẩn bị "chén" sạch nó.
Như cảm nhận được có người đang nhìn mình, Dung Quyện nghiêng đầu: “Thử một bát không?”
Tạ Yến Trú không trả lời, Dung Quyện tỉnh bơ ăn một mình, sau đó hài lòng xoa bụng.
Tạ Yến Trú mặt không cảm xúc chuyển tầm nhìn. Xem ra dạ dày chim nhỏ không giống với đám giá áo túi cơm kia, ít nhất là y ăn ít.
Bụng ấm rồi, Dung Quyện bắt đầu xem kịch.
Đảng phái phân tranh, trước mặt mỗi ông lớn đều có người phát ngôn riêng, ngoại trừ Tạ Yến Trú. Từ đầu đến cuối, hai người "cha" của y chẳng hề hé răng nói nửa lời.
Một lúc sau, dường như Hoàng đế cũng đã thấy phiền, bèn gõ nhẹ lên bàn. Cung nhân ngừng tấu nhạc, không khí trong điện trở nên tĩnh lặng.
Hoàng đế quay sang nói với Tạ Yến Trú với vẻ mặt nhân từ: “Chiêu Hà nghe nói ái khanh hồi triều thì mừng vui khôn xiết, đặc biệt chuẩn bị một món quà.”
Dưới gối Hoàng đế chỉ có một nữ nhi nên rất được cưng chiều. Nghe vậy, Công chúa Chiêu Hà lập tức thò đầu ra từ phía Hoàng hậu: “Ta ngưỡng mộ uy danh của Tướng quân từ lâu.”
Nàng ta liếc mắt ra hiệu cho cung nhân thân cận, cung nhân nhận lệnh, vội bê một chiếc hộp dài đi về phía Tạ Yến Trú. Xong xuôi, Công chúa Chiêu Hà hồi hộp dựa vào Hoàng hậu, tự nhủ thầm rằng Phụ hoàng chủ động se duyên cho mình, chắc chắn sẽ được toại nguyện.
Hoàng hậu thì cố gắng nặn ra một nụ cười. Gả cho một võ tướng bị Đế vương kiêng dè nào có kết cục tốt đẹp gì đâu? Nữ nhi ngốc quá, bị xem như quân cờ bỏ đi mà chẳng hề hay biết.
Các thần tử mới nãy còn tranh cãi ồn ào giờ bỗng im bặt. Kẻ nào cũng tinh hơn cáo nên lập tức nhận ra tâm tư kết thân của hoàng thất.
Cung nhân từng bước tiến lại gần.
Thời đại này đã có hạt dưa, cũng rất thịnh hành trong Hoàng cung. Dung Quyện lén lút cắn hạt dưa, hai mắt sáng lấp lánh... như con hamster ngóng trò hay.
"Tách tách tách".
Từ bậc thềm đi xuống cũng phải mất khối bước chân, Dung Quyện cắn đến ngứa họng thì cung nhân mới tới nơi: “Tranh này là do Công chúa tự tay vẽ, mừng Tướng quân đánh đâu thắng đó, bách chiến bách thắng.”
Món quà của Công chúa rất đặc biệt, là một bức tranh cuộn do chính tay nàng ta chắp bút. Nữ nhân trong tranh đeo khăn che mặt, tay cầm kiếm, dung mạo và thân hình đều tương tự nàng ta, hiển nhiên là đang vẽ cảnh múa kiếm.
Dùng cách này để hiến vũ, vừa táo bạo lại không thất lễ.
Đáng tiếc Tạ Yến Trú chẳng hề hứng thú với cái danh Phò mã tôn quý này, chỉ nói đúng một câu đa tạ rồi không hé răng thêm lời nào.
Công chúa thất vọng ra mặt, ý cười trong đôi mắt có vẻ hiền từ của Hoàng đế cũng dần dần tan biến.
Hiện tại trong triều đình đang bất đồng ý kiến về việc có nên thừa thắng xông lên phản công hay không. Hoàng đế nghiêng về hướng giữ nguyên hiện trạng. Nếu kết thân thành công, ngoài hợp bát tự, chọn ngày lành ra còn có một đống công việc và nghi lễ cần chuẩn bị. Nhanh thì hai tháng, chậm thì nửa năm, tức là trong thời gian đó Tạ Yến Trú phải ở lại kinh, không thể dẫn binh ra trận.
Chỉ cần hy sinh một nữ nhi là tránh được lời đàm tiếu chê bai ông ta nhát gan, lại còn có thể danh chính ngôn thuận giữ chân Tạ Yến Trú, rất đáng giá.
Ai ngờ đối phương lại không biết điều.
Hoàng đế sầm mặt, các đại thần lập tức căng như dây đàn. Thấy Tạ Yến Trú vẫn không có ý đồng ý, Hoàng đế bỗng giơ tay, làm như vô tình hất đổ đĩa trái cây. Cái tính khí thất thường này thực sự khiến người ta nhìn rõ thế nào là “gần vua như gần cọp”.
Thiên tử nổi giận, Tạ Yến Trú chỉ tượng trưng bày ra tư thế tạ tội. Ánh đèn sáng trưng trong điện hắt lên mặt hắn, một nửa ngoài sáng, nửa kia chìm trong bóng tối.
Thấy hắn sắp bị trách tội, các quan viên thuộc phe khác mừng thầm trong lòng. Các quan văn cũng đánh mắt về phía Hữu Thừa tướng, lại chẳng thấy chút ý cười nào trong mắt đối phương.
Dung Thừa Lâm lặng lẽ nhìn về phía Tạ Yến Trú, hiểu rằng bình tĩnh như vậy, hẳn là đã có chuẩn bị.
Yến tiệc cung đình hôm nay còn ẩn giấu nhiều sóng gió hơn cả trên triều, bàn tính trong lòng mọi người lách cách kêu vang, ai cũng nóng lòng muốn ra tay.
Nhưng đôi khi sự đời lại kỳ diệu thế đấy, người tính trời tính cũng không bằng một cái vỗ cánh vô tình của số phận.
Một tiểu thái giám đứng hầu bên cạnh bị bầu không khí trước mắt dọa sợ cứng người, bất cẩn làm rơi đĩa trái cây vốn đã bị Đế vương hất đổ trước mặt xuống đất.
Trong đại điện tĩnh lặng như tờ, đồ vật vừa chạm mặt đất, một loạt tiếng vỡ vụn và lăn lóc lập tức vang lên khiến người ta kinh hồn.
Đúng lúc Hoàng đế đang giận không chỗ xả, bèn giọng trầm xuống: “Chuyện nhỏ này cũng làm không xong. Kéo ra ngoài...”
“Bệ hạ.” Một bóng người mảnh khảnh không ngờ bỗng nhiên đứng dậy.
Đừng nói là các thần tử đều trợn tròn mắt, ngay cả tiểu thái giám cũng không thể tin được nhìn sang.
Công khai ngắt lời Hoàng đế, điên rồi sao?