Dung Quyện kéo thật dài âm cuối, tiện thể từ từ chậm rãi đứng dậy.
Mọi người trong đại điện đều cảm thấy y chắc là điên rồi, chỉ một mình Tạ Yến Trú chẳng hề ngạc nhiên, bởi vì Dung Quyện đã thông báo cho hắn trước khi y làm.
“Ta giúp tướng quân thoát khỏi rắc rối này, nếu thành công, coi như tướng quân nợ ta một món nợ ân tình, có được không?”
Là ai đang nói? Lúc đó Tạ Yến Trú xác định giọng nói phát ra ở gần chỗ hắn, thế nhưng hắn không thấy bóng dáng người nói, giọng nói rất nhỏ, chỉ riêng hai người họ có thể nghe thấy được.
Dung Quyện xoa bụng hai lần, nhưng miệng chẳng hé răng nửa lời.
Là nói tiếng bụng.
“…”
Không biết Dung Quyện tin tưởng cách đối nhân xử thế của Tạ Yến Trú, hay trong đầu có tính toán khác, ngay trước khi Hoàng đế ra lệnh xử tử cung nhân, Tạ Yến Trú vẫn còn chưa đáp lời thì Dung Quyện đã đứng dậy.
Y hơi ôm lấy phần thân dưới, dáng vẻ biếng nhác.
“Bẩm Bệ hạ, vãn sinh ngưỡng mộ uy danh của tướng quân từ lâu, đã chuẩn bị sẵn lễ vật.”
Thân phận y còn đó, nhi tử của Thừa tướng – người bình thường vốn vô cùng không hòa hợp với Tạ Yến Trú, lại tặng lễ vật cho hắn ngay trước công chúng, lúc đầu mọi người đều tưởng Hữu Thừa tướng xếp đặt chuyện này, nhưng khi nhìn nét mặt ông ta thì có vẻ đây chẳng phải chuyện tốt lành gì.
Y thành công làm tất cả mọi người đều cảm thấy tò mò, bao gồm cả Hoàng đế.
Hoàng đế bị người ta ngắt lời cảm thấy không vui, nhưng đồng thời lòng hiếu kỳ cũng trỗi dậy, ông ta tính nghe xong rồi lại trị tội sau.
Có quan viên nhân lúc này nhìn về phía Tạ Yến Trú như đang hỏi hắn có nên tiến thành theo kế hoạch ban đầu không, người sau hơi xòe tay ra, ra hiệu trước tiên khoan hãy ló đầu.
Hắn cũng muốn xem thử y tính làm thế nào.
“Sức khỏe vãn sinh không tốt, khi trước có sưu tầm không ít bảo vật trong nhân gian, trong đó có một gốc Huyết Liên trị giá trăm thỏi vàng.”
Nghe y nói thế, đám quan viên đang hóng hớt xem kịch lập tức để lộ nét mặt không thích hợp. Đó là của quý trong nhân gian mà y sưu tầm sao? Rõ ràng là của Hữu Thừa tướng.
Chuyện Dung Quyện kéo mấy chục xe chất đầy đồ quý giá ra khỏi Tướng phủ đã lan truyền khắp mọi ngóc ngách, Hữu Thừa tướng quyền cao chức trọng, lễ vật người ta tặng cho ông ta nhiều vô số kể.
Triều đại này rất thịnh hành chuyện quan lại tùy ý nhận lễ vật, Bệ hạ cũng mở một mắt nhắm một mắt, không biết tên nhóc này có bị điên không mà lại đi nói bô bô ra trước mặt mọi người.
Chuyện không ai ngờ là, nét mặt Dung Quyện trong chớp mắt lập tức thay đổi, ngay cả giọng nói cũng thay đổi theo.
Mọi người nhìn Dung Quyện đi lên một bước, vẻ mặt đau buồn: “… Vãn sinh vốn cảm thấy đây là chuyện hiển nhiên, mãi tới khi thấy đại nhân vì quốc khố trống rỗng mà rơi lệ, lúc này vãn sinh cảm thấy vô cùng hối hận, sao bình thường bản thân lại có thể phô trương, lãng phí như thế?”
Dung Quyện hít một hơi thật sâu, giống như thể đang quyết định chuyện gì lớn lao lắm: “Vì thế, vãn sinh tính dùng những vật ngoài thân này, quyên góp toàn bộ dược liệu có thể cứu mạng cho các binh lính bị thương trên chiến trường. Một mạng người cần chục ngàn lượng vàng cứu chữa, chi bằng lấy nó ra để cứu chục ngàn người!”
Nói xong, kẻ đã bị tình yêu lớn lao cảm hóa – Dung Quyện, quay lại nhìn về phía nhóm quan văn với người đứng đầu là Dung Thừa Lâm, hỏi: “Các vị đại nhân thấy vãn sinh nói đúng không?”
Nhìn qua bọn họ làm gì? Nhìn đi chỗ khác dùm!
Đám đại thần bỗng cảm thấy bất an, nhưng lại không thể nói không đúng. Không ai tiếp lời Dung Quyện, y mỉm cười nhìn một quan viên đứng ở phía trên, tay giơ ra như nói xin mời…
Vị đại nhân này lên tiếng đi nào!
Quan viên nghẹn ngào nói một câu: “Tất cả mọi người đều có trách nhiệm với sự hưng vong của quốc gia, đây là đức tính tốt.”
Dung Quyện lại nhìn qua một người khác đứng gần đó, giơ tay lên…
Tới phiên vị đại nhân này. Quan viên bị điểm tên vội gật đầu phụ họa.
Dung Quyện cảm thấy gọi bằng đó nhân vật làm nền là đủ rồi, bèn kích động chốt hạ câu kết: “Khi đất nước phồn vinh, dân chúng cũng dư dả, vậy sao lúc triều đình thiếu thốn, dân chúng không phụng dưỡng ngược lại? Chỉ cần mọi người dâng lên chút tình yêu, quốc khố sẽ nhanh chóng sung túc thôi.”
Y dựng lên một tấm gương quyên góp, rồi chụp thêm cái mũ đạo đức cao vời vợi, sau cùng hô hào kêu gọi quyên tiền, cả quá trình liền mạch không đứt đoạn. Hoàng đế ngồi trên cao nhíu chặt hàng lông mày, thở dài vài hơi, sau đó trở về bình thường. Cơn tức nãy giờ của ông ta vỡ tan như thủy triều, suy nghĩ muốn trị tội Dung Quyện cũng theo đó mà bị ném qua một bên.
Trong khi sắc mặt các quan lại đều khá xấu thì Hoàng đế lại cười ha hả: “Tốt, tốt, tốt lắm!” Ông ta nói ba tiếng tốt liên tiếp, dễ dàng nhận ra tâm trạng thật sự không tệ.
“Cũng khó cho ngươi, mới từng này tuổi mà đã suy nghĩ được như vậy.”
Hoàng đế có thể không vui sao? Y không chỉ tự nguyện quyên tiền, mà còn kêu gọi những người khác cùng đóng góp. Nếu thành công, vậy người chiến thắng cuối cùng chính là Hoàng đế, sao có thể không vui cho được?
Mấy năm gần đây, tình trạng tham ô càng lúc càng nghiêm trọng, triều đình ngày một thối nát, chỉ có đám thần tử là phát phì theo thời gian, đúng là tới lúc nên trả lại một ít rồi.
Dung Quyện khiêm tốn nói: “Thật ra các vị đại nhân ở đây đều có suy nghĩ này cả, nếu không thì sẽ không nói được câu tất cả mọi người đều có trách nhiệm với hưng vong của quốc gia, chẳng qua vãn sinh chỉ thay mọi người nói ra tiếng lòng mà thôi.”
Y nhấn mạnh tất cả mọi người đều có trách nhiệm.
Hoàng đế gật đầu tán thành: “Đúng lắm.”
Quan viên nhận trách nhiệm đầu tiên sắp bị ánh mắt của các đồng liêu đâm thủng như cái sàng, tiếc là lúc này ông ta đã bị đẩy lên trước đầu sóng ngọn gió.
Thấy ánh mắt hòa nhã của Bệ hạ liếc về phía mình, ông ta chỉ có thể cắn răng, tiến lên trước, bẩm: “Bệ hạ, thần tình nguyện quyên góp ba năm bổng lộc, trong nhà thần còn có một ít tranh chữ cổ, có thể quy đổi rồi quyên góp chung.”
Phần lớn tiền tài trong nhà toàn từ nguồn bất chính, lại có tấm gương Dung Quyện bày ra ở đó, không thể quyên góp qua loa cho xong. Cuối cùng chỉ có thể kín đáo bày tỏ rằng ta nhất định sẽ quyên góp một khoản kha khá, đồ cổ tính ra cũng tương đối đáng giá, đến lúc đó có thấy ta dâng lên vài nghìn lượng vàng cũng là bình thường, mọi người không cần suy nghĩ nhiều.
Có người đi trước, các quan viên khác cũng dồn dập hưởng ứng. Chỉ riêng mình Tạ Yến Trú là không.
Quân lương nguy cấp, ở một mặt nào đó thì hắn chính là người được quyên tặng.
“Thật khiến người ta cảm động.” Dung Quyện cầm ống tay áo rộng lớn giả vờ chấm nước mắt: “Tạ tướng quân, ngài cảm động không?”
Tạ Yến Trú nhìn đám đại thần ngày ngày vơ vét của cải giờ phải đau đớn nhả ra, môi hắn hiếm khi cong lên thành nụ cười, phối hợp với y nói: “Rất cảm động.”
Văn võ bá quan: “…”
Hai ngươi tốt nhất là câm miệng lại đi!
Hiển nhiên, Hoàng đế không phải kẻ dễ dàng để người ta nắm thóp. Sau khi giải quyết xong chuyện lớn trọng đại, ông ta nhìn Dung Quyện, cố tình nói: “Dung ái khanh đúng là biết cách dạy con, ngươi còn trẻ đã có tấm lòng nhân hậu, trẫm muốn thưởng thêm. Ngươi muốn gì?”
Quốc khố hiện giờ vô cùng eo hẹp, người bình thường sẽ không đòi hỏi quá nhiều.
Không ai ngờ Dung Quyện chẳng bao giờ đi theo lẽ thường, y khom người, nói: “Vãn sinh có một thỉnh cầu.”
“Khá khen ngươi hiểu rõ đại nghĩa như thế…” Hoàng đế đang nói thì khựng lại: “Ngươi nói gì?”
“Như vãn sinh đã nói, chục ngàn lượng vàng đổi một mạng người, không bằng dùng một người cứu chục ngàn người khác, vãn sinh quyên góp tiền tài chỉ là tận tụy hoàn thành trách nhiệm mà thôi. Có điều vãn sinh hy vọng Bệ hạ sẽ nể tình lần này phụ thân có công trị thủy mà ban cho vãn sinh một khối kim bài miễn tử.”
Cả đại điện trong chớp mắt lặng im như tờ. Sau khi tính kế Tướng phủ, Dung Quyện lại chạy tới trước mặt Bệ hạ làm mình làm mẩy.
Kim bài miễn tử chỉ có thể ban cho người có công lao vô cùng to lớn. Đương nhiên cũng có ngoại lệ, ví dụ như khi muốn trấn an thần tử, lôi kéo người ngoài thì có thể phá lệ ban thưởng một, hai cái, nhưng trung bình gần mười năm mới có một lần như thế này.
Tần phi tháp tùng Đế Vương nên không thể thấy rõ nét mặt Hoàng đế, chỉ biết thiếu niên dưới cầu thang còn đang nói năng bừa bãi, khiến bà ta suýt thất thố ra mặt.
Dung Quyện chậm rãi nói: “Nhiều ngày trước vãn sinh bị hãm hại bắt giam vào ngục, suýt chịu nghiêm hình hỏi cung, sau khi được thả vãn sinh vẫn luôn ăn không ngon ngủ không yên, nơm nớp lo sợ sẽ bị người có tâm hãm hại lần nữa. Vãn sinh nghĩ nếu bản thân có một tấm kim bài miễn tử, ít nhất cũng sẽ doạ dẫm được mấy kẻ có ý đồ bất chính.”
Tóm lại y đang không ngừng chồng buff, tiện thể ôm công lao của phụ thân về cho bản thân. Câu nào y nói ra cũng nằm ngoài dự tính của người ta, lúc này đa số quan viên đều run sợ, nhưng cũng có vài kẻ vô cùng thông minh và tỉnh táo.
Trước giờ Tô Thái phó vẫn luôn xem thường Dung Quyện, ông ta vô thức nhìn qua Đại đô đốc ở đằng trước, cứ nghĩ là đối phương dàn xếp hết mọi chuyện, không ngờ lại lờ mờ nhìn thấy vẻ tán thưởng trong mắt Đại đô đốc. Hiển nhiên, người lập ra nước cờ này không phải Đại đô đốc.
Chẳng lẽ là chính y tự nghĩ ra?
Tô Thái phó bị chính suy nghĩ của mình doạ sợ.
Hành động này của y quá tuyệt vời. Từ lâu, chuyện xảy ra trong nhà Dung gia đã chẳng còn là bí mật, các trọng thần ai cũng có tai mắt ở khắp mọi nơi, đã sớm biết y trúng phải độc lạ, không còn sống được bao lâu.
Nghe đồn Đô Đốc ty đã điều tra ra toàn bộ chân tướng, tới cả vụ đùa giỡn dân nữ tới giờ vẫn còn nằm trong diện nghi vấn. Y thuật Tiết Nhận cao siêu, chính miệng hắn ta chứng nhận nhi tử Dung gia… Bất lực.
Kim bài miễn tử ở triều đại này chỉ cho phép người được ban thưởng và con cháu trực hệ của người đó sử dụng; còn huynh đệ tỷ muội và phụ mẫu không được phép thừa hưởng, nếu nhi tử Dung gia chết, ân điển Vua ban cũng coi như vứt xó.
Có điều chuyện y còn sống không bao lâu không phải ai cũng biết, người ngoài nhìn vào chỉ cảm thấy ân điển Hoàng gia to lớn, nhất là mấy thương nhân muốn giành được hảo cảm của Hoàng thất. Có thể thấy, một khi tin này truyền ra ngoài, chắc chắn bọn họ sẽ tranh nhau hưởng ứng quyên tiền.
Lễ vật khen thưởng mà bọn họ muốn đơn giản là được Hoàng đế ghi nhớ mà thôi!
“Đáng tiếc y chẳng sống được bao lâu. Người thông minh như thế, có thể kết làm thông gia cũng là chuyện tốt.” Lần đầu tiên Tô Thái phó cảm thấy tiếc nuối vì hôn sự hai nhà không thành.
Hiển nhiên Hoàng đế cũng nghĩ tới chuyện này. Hoàng đế thấy Dung Quyện còn biết điều hơn cả những gì ông ta nghĩ, trong lòng vô cùng vui vẻ, hoàn toàn quên mất cảm giác buồn bực vì bị ngắt lời lúc nãy.
Ông ta không cần bỏ ra lợi lộc thực tế gì, lại còn tiết kiệm được một khoản phần thưởng lớn của Hữu Thừa tướng. Bởi lúc nãy khi y mở miệng xin thưởng có nói “Hy vọng Bệ hạ nể tình phụ thân đã có công trị thủy”, thưởng cho nhi tử cũng như thưởng cho phụ thân.
Vậy nên, Hoàng đế không chỉ đồng ý yêu cầu của Dung Quyện, mà còn hào phóng bảo: “Năm nay bá quan văn võ có dâng lên một viên dạ minh châu cực phẩm, hiếm khi gặp người có lòng như ngươi, vậy trẫm ban thưởng cho ngươi viên dạ minh châu đó. Nên nhớ không được để ngọc sáng trở nên mờ đục, phải luôn khắc ghi trong lòng tâm nguyện trở thành tấm gương sáng soi đường dẫn lối cho người khác.”
Các thần tử bị ép buộc quyên tiền nhốn nháo đứng dậy, hô to: “Thánh thượng anh minh.”
Người nào người nấy khi cúi đầu đều nghiến răng nghiến lợi, trong lòng như đang nhỏ máu, chiếu sáng người khác thì ban thưởng dạ minh châu cao quý làm gì?
Đưa ngọn nến là được rồi!
Sau cùng người phải móc túi cũng chỉ có mình bọn họ mà thôi!