Phùng Du Du chắc chắn, lần này tuyệt đối không phải Tạ Viễn Trạch!
Bị cắt ngang lúc học khiến cô bực bội, đứng dậy ra mở cửa, mong người ngoài kia cho cô một lý do đủ tốt để quấy rầy cô!
“Két...”
Phùng Du Du lạnh mặt mở cửa, nhìn thấy người đứng trước, lập tức nét mặt sa sầm: “Vương Thủy Hoa!? Bà tới đây làm gì!”
Vương Thủy Hoa bị giọng nói đột ngột của cô làm giật mình, chưa kịp thu lại ánh mắt đầy tính toán đã vội nở nụ cười giả tạo, giọng dịu dàng hết mức: “Du Du, bác cả đến mời con về nhà. Căn nhà tranh bị cháy là do bác cả vô tình làm rơi tàn thuốc, chứ không cố ý đâu. Con xem này, giờ không có chỗ ở thì cứ đến tìm bác cả. Dù con không phải con ruột của Tiểu Hải và bác gái nhưng bác cả cũng nhìn con lớn lên mà.”
“Con gái một mình dọn ra ở riêng, không an toàn đâu, mà bà con trong làng cũng sẽ dị nghị bác trai lắm đấy. Về đi, bác để Hiểu Kỳ dọn ra ngoài, con vẫn ở căn phòng cũ nhé, ha?”
Không hề nhắc đến chuyện cũ, Vương Thủy Hoa bước tới định kéo tay Phùng Du Du.
Phùng Du Du tránh né, hất tay bà ta ra, cười lạnh: “Vương Thủy Hoa, bà lại muốn giở trò gì đây? Còn giả vờ không biết gì? Nói đi, tới tìm tôi là có mục đích gì?”
Vương Thủy Hoa ngoài miệng không dám chửi nhưng trong lòng đã rủa cô vài câu “con đĩ chết tiệt”, đành tung chiêu dụ dỗ: “Du Du à, chẳng lẽ con không muốn biết chúng ta tìm ngọc bội để làm gì sao? Hơn nữa, trước khi mất bố mẹ con còn để lại lời nhắn nữa đó, con không muốn biết sao?”
Nghe đến đây, Phùng Du Du nhào tới, túm cổ áo bà ta, giọng gấp gáp: “Bố mẹ tôi nói gì!? Hả!? Nói mau!”
Vương Thủy Hoa mím môi không nói, biết chiêu này có tác dụng, mỉm cười nhìn cô: “Phùng Du Du, muốn biết thì tối nay tới nhà, bác kể hết cho con nghe!”
Dứt lời, bà ta vùng khỏi tay cô, hả hê rời đi.
Phùng Du Du quả thật bị lời của bà ta làm dao động. Nhìn bóng lưng Vương Thủy Hoa khuất dần nơi ngõ nhỏ, cô như người mất hồn ngồi thụp xuống sân. Vài ngày qua cô cố gắng làm bản thân bận rộn, là để tránh nghĩ đến sự thật bố mẹ mình bị Phùng Đại Hải sát hại.
Vậy mà Vương Thủy Hoa lại cứ thích tự tìm đường chết, chạy đến nhắc cô nhớ. Tốt thôi! Nếu nhà bọn họ đã chủ động dâng đầu tới cửa, cô cũng không ngại giúp họ một tay xuống mồ! Còn cái gọi là "di ngôn" mà Vương Thủy Hoa nhắc đến, tám phần mười là bịa đặt. Kiếp trước cô làm ma vẫn luôn theo dõi đám người này, chưa từng nghe Phùng Đại Hải nhắc đến chuyện di chúc gì cả.
Nếu vậy thì càng phải đến xem tối nay họ lại giở trò gì! Trước khi rời nhà vào buổi tối, Phùng Du Du giấu một con dao găm sắc bén vào tay áo, nhân lúc trời còn chưa tối hẳn, cô tới "nhà" Phùng Đại Hải.
Đứng trước dãy nhà gạch, Phùng Du Du siết chặt nắm tay. Nếu không vì đây là căn nhà mà vợ chồng Phùng Tiểu Hải thức khuya dậy sớm làm lụng xây nên, cô đã sớm đốt rụi cái ổ chuột của lũ sát nhân này rồi. Giờ chỉ có thể trơ mắt nhìn kẻ giết người ung dung sống trong đó. Nếu không vì tương lai của mình, cô đã liều mạng giết chết cả ba từ lâu!
Vương Thủy Hoa đứng sẵn ở cổng, thấp thỏm ngóng trông. Thấy Phùng Du Du xuất hiện, bà ta mừng như bắt được vàng, vội vàng nhào tới với giọng lươn lẹo: “Du Du, cuối cùng con cũng tới rồi! Mau vào đi, bác trai con đang đợi con ăn cơm đấy!”
Vừa nói vừa định kéo tay cô, sợ cô đột ngột bỏ chạy. Phùng Du Du liếc bà ta một cái, né người bước vào. Sau lưng, Vương Thủy Hoa mặt vặn vẹo, trừng trừng nhìn bóng lưng cô, lẩm bẩm: “Chảnh chọe cái gì! Lát nữa xem mày còn dám vênh vá nữa không! Đồ chết tiệt...”
Vừa bước qua cổng, Phùng Du Du được "tặng" một màn khóc lóc ôm bụng lăn đất đầy kịch tính của Vương Thủy Hoa.