Lúc đó đánh cũng không khai, giờ chạy rồi, lại có người chống lưng, càng không thể khai!
Phùng Hiểu Kỳ xoa mặt còn hơi sưng, ngực đau nhói mỗi lần thở mạnh, nghiến răng tức tối: “Bố, còn chờ gì nữa! Người cũng chạy rồi, cô ta có thể dựa vào ai được chứ? Chẳng phải là cái thằng đàn ông từ chuồng bò đó sao? Mình sợ nó làm gì, tối nay cứ bắt Phùng Du Du về, tra khảo một trận, xem nó còn dám giấu nữa không!”
Phùng Hiểu Kỳ hình như đã quên sạch chuyện bị Tạ Viễn Trạch đá cho bất tỉnh hôm trước, tất cả vết thương đều đổ hết lên đầu Phùng Du Du. Phùng Đại Hải nghe con gái nói vậy, bắt đầu suy tính...
Phùng Đại Hải gọi hai người lại gần, kể cho họ nghe kế hoạch của mình. Vương Thủy Hoa có chút lo lắng kế hoạch không thành, ngập ngừng hỏi: “Đại Hải à... thế này liệu có ổn không? Em thấy con bé đó chắc gì đã chịu theo em về.”
Phùng Đại Hải nhíu mày, trừng mắt nhìn bà ta, ra lệnh: “Thủy Hoa, bất kể em dùng cách gì, nhất định phải đưa nó về nhà. Nó không tới thì kế hoạch của mình làm sao tiến hành được nữa? Thủy Hoa, vì tương lai con gái, vì vinh hoa phú quý của nhà mình, lần này em phải cố hết sức, đưa bằng được Phùng Du Du về nhà!”
Bên cạnh, Phùng Hiểu Kỳ trong lòng cũng hơi khinh thường mẹ mình, chuyện còn chưa bắt đầu đã nói mấy lời xúi quẩy! Cô ta tiếp lời cổ vũ: “Mẹ, mẹ nhất định phải cố lên. Cuộc sống hạnh phúc sau này của con gái mẹ trông cả vào mẹ đó. Hơn nữa nếu thành công, ba người nhà mình sắp được sống cuộc đời giàu sang phú quý rồi. Con nhỏ Phùng Du Du đó, mẹ cứ bịa đại cái cớ gì đó là dụ được nó về thôi mà!”
Vương Thủy Hoa trừng mắt nhìn Phùng Hiểu Kỳ một cái đầy tức tối. Nói thì dễ, sao con bé không tự đi dụ con nhãi kia về!? Dù vậy, nghĩ đến cảnh sau khi kế hoạch thành công, cả nhà họ mang ngọc bội đi nhận thân, đến lúc đó, hừm hừm...
Vương Thủy Hoa vừa mơ mộng tương lai tươi đẹp, vừa rầu rĩ không biết ngày mai lấy cớ gì để dụ Phùng Du Du về nhà. Phùng Đại Hải thì ra ngoài tìm mua thuốc độc, loại mà chỉ cần uống một ngụm là mất mạng. Còn Phùng Hiểu Kỳ thì về phòng soi gương xem mặt mình đã hết sưng chưa, để còn đi gặp người trong mộng.
Nghĩ đến việc ngày mai có thể đè đầu Phùng Du Du như giẫm lên con chó chết, cô ta không kìm được, cười phá lên trước gương đầy đắc ý. Sáng sớm, một tia nắng ấm chiếu xuống góc sân, Phùng Du Du hít một hơi khí trời trong lành, trong khoảnh khắc, cô cảm thấy thời gian như lặng lại.
Cô quyết định mỗi ngày dậy sớm một tiếng để ôn lại kiến thức cấp ba. Năm đó, kỳ thi đại học bị gián đoạn vì nhiều lý do, giấc mơ vào đại học của bao học sinh cũng đành dang dở. Kiếp trước cô từng nghe loáng thoáng tin tức về việc khôi phục kỳ thi đại học, lần này cô nhất định phải chuẩn bị trước, ôn tập toàn bộ kiến thức cấp ba, xây chắc nền tảng, đợi đến ngày cơ hội đến.
Cô tin, nếu nhà nước có thể khôi phục kỳ thi đại học thì sau đó chắc chắn sẽ còn nhiều thay đổi lớn. Khi đã báo được thù, cô sẽ đi theo con đường của riêng mình, đầu tiên là hoàn thành giấc mơ học hành, còn về tương lai, tạm thời cô chưa nghĩ đến.
Khi ánh mắt cô nhìn về phía nhà bếp, lại nhớ đến gương mặt rạng rỡ của Tạ Viễn Trạch tối qua, anh vui vẻ đến khoe: ông bà nội đã ăn sạch món thịt kho cô nấu, còn hết lời khen ngợi, nói cô không chỉ xinh đẹp mà còn nấu ăn giỏi. Ông bà đúng là có phúc lắm.
Nhớ lại dáng vẻ Tạ Viễn Trạch bắt chước cách nói chuyện của các cụ già, Phùng Du Du bật cười mãn nguyện. Có thể mang đến chút niềm vui ẩm thực cho mấy người già từng chịu khổ ấy, cô cảm thấy rất vui.
Cô lấy sách cấp ba và vài quyển khác từ trong không gian ra, sắp xếp cẩn thận, bắt đầu lướt qua bốn môn chính. Trong lòng Phùng Du Du dần yên tâm hơn, may mà những kiến thức từng học vẫn còn nhớ kha khá. Không khí học tập vừa lên thì đột nhiên cửa lớn bị đập “thùng thùng thùng”.