“Vậy thì hôm nay anh được lộc ăn rồi, có thể nếm thử tay nghề của Du Du, có cần anh giúp gì không?”
Phùng Du Du nghe anh đồng ý ở lại ăn, lập tức hào hứng muốn thể hiện chút bản lĩnh nấu nướng, liền vào bếp đưa cho Tạ Viễn Trạch một cây cải thảo, bảo anh tách lá rửa sạch. Trong không gian có một miếng thịt ba chỉ, cô lấy ra định nấu món thịt kho tàu, còn cải thảo thì làm món cải chua xào giấm.
Tay nghề nấu ăn của Phùng Du Du từ đâu mà có? Chính là bị mẹ cô, Lưu Nguyệt ép luyện thành. Bố của Lưu Nguyệt từng là đầu bếp chính trong làng khi có đám cưới, đám ma. Lưu Nguyệt từ nhỏ đã được bố truyền nghề, nên chuyện bếp núc chẳng thua ai.
Có sư phụ giỏi như vậy, nếu Phùng Du Du còn không nấu nổi món gì thì thể nào mẹ cũng vác chày cán bột ra dọa. Phùng Du Du vừa nghĩ tới mẹ, vừa thở dài, tay cầm con dao mới mua thái thịt ba chỉ thành từng miếng đều đặn. Xào sơ rồi kho, chẳng mấy chốc, thịt trong nồi chuyển sang màu nâu óng ánh như ngọc.
Tạ Viễn Trạch rửa xong cải thảo, ngửi thấy mùi thịt thơm ngào ngạt bay ra từ bếp, nhìn dáng người mảnh mai đang bận rộn của Phùng Du Du, trong lòng bỗng dâng lên cảm giác hạnh phúc lạ thường.
Nồi thịt đang sôi lục bục, Phùng Du Du chuẩn bị cúi xuống nhóm thêm lửa bên bếp còn lại để xào cải thảo.
Tạ Viễn Trạch lập tức bước tới, nhận lấy bó củi trong tay cô: “Để anh làm cho, cải thảo rửa sạch hết rồi, em dùng được luôn.”
Phùng Du Du gật đầu, thấy anh đã nhanh chóng nhóm lửa bên bếp kia, cô cũng không rảnh tay, một cây cải thảo hai người ăn không hết, cô chia một nửa, chuẩn bị muối thành cải chua theo cách mẹ dạy để lâu ăn với cơm rất ngon.
Cô thái phần còn lại thành lát mỏng đều, pha nước sốt, rồi xào cải, đổ nước sốt vào, thêm giấm hai lần, mùi giấm dậy lên thơm lừng, xào xong cô bày cải ra đĩa. Thịt kho cũng vừa chín, cô bày ra đĩa đem ra bàn ngoài sân. Không kịp nấu cơm, hai người đành ăn tạm với bánh ngô.
Thịt ba chỉ mềm béo, cải thảo thơm nồng vị giấm, hai người chẳng khách sáo, vừa ngồi xuống là ăn ngay.
Ăn xong, Tạ Viễn Trạch vẫn còn lưu luyến vị thịt béo mềm thơm ngậy, có chút ngại ngùng nói với Du Du: “Du Du, lần sau anh mang thêm miếng thịt ba chỉ qua... em có thể... nấu thêm một bữa nữa cho anh không? Anh muốn mang cho ông bà trong chuồng trâu ăn thử...”
“Được chứ, anh Tạ, hay là thế này đi chiều nay em rảnh, anh mang thịt qua, em nấu luôn, tối ông bà là ăn được rồi.”
Tạ Viễn Trạch nghe xong, mừng rỡ gật đầu cảm ơn liên tục, rồi đứng dậy đi chuồng trâu lấy thịt heo mang về. Phùng Du Du cũng không ngồi yên, lấy nốt chỗ cải thảo còn lại thái sợi, dùng muối xát một lượt rồi rửa sạch, sau đó trộn với đủ loại gia vị cho ngấm.
Cô lại kiểm tra nguyên liệu để kho thịt, may mà lần trước mua khá nhiều gia vị, nếu không thì bữa chiều nay nấu thịt chắc thiếu mất vị. Nghĩ đến việc ông bà trong chuồng trâu lớn tuổi, không ăn được đồ đậm mùi, cô quyết định nấu nhạt hơn một chút, mềm mềm dễ ăn.
Kiểm tra kỹ lại gia vị cần dùng, rồi ngồi dưới gốc táo đợi Tạ Viễn Trạch mang thịt tới. Ở nhà Phùng Đại Hải, ông ta đang ngồi trong phòng chính, nghe Vương Thủy Hoa báo tin tức mới nghe ngóng được hôm nay.
“Tôi biết ngay mà, tiền với miếng ngọc chắc chắn đang trong tay con tiện nhân đó! Không thì lấy đâu ra tiền mua nhà? Cô nói xem!” Phùng Đại Hải giậm chân, chỉ vào Vương Thủy Hoa, lời còn chưa kịp nói hết cái đồ đàn bà chỉ biết hỏng việc!
Vương Thủy Hoa cũng oan ức lắm, hôm đó bà ta đã lục tung người Phùng Du Du, cả căn nhà tranh cũng lật từng ngóc ngách, vậy mà vẫn không thấy tiền với ngọc đâu cả! Bây giờ Phùng Đại Hải nói hai thứ đó vẫn đang trong tay cô, bà biết làm sao bây giờ? Chẳng lẽ lại đi bắt người về tra hỏi?