Phùng Du Du đứng sang một bên, ung dung xem diễn. Nhìn gương mặt đau đớn của bà ta, cô đoán thuốc độc lần này đúng là công hiệu. Chắc chắn lúc nãy Vương Thủy Hoa lại vừa mắng cô bằng mấy lời dơ bẩn. Ha, đáng đời!
Trong nhà, Phùng Đại Hải và Phùng Hiểu Kỳ nghe tiếng động liền lao ra. Phùng Hiểu Kỳ chạy tới đỡ mẹ, rồi quay sang Phùng Du Du chửi thẳng: “Phùng Du Du, mẹ mày nó chứ, con tiện nhân kia! Mẹ tao tốt bụng mời mày tới, mày làm gì bà ấy hả? Mày cứ đợi đấy, bà mày không tha cho mày đâu!”
Vừa mắng vừa dìu Vương Thủy Hoa lúc này đau đến ngất đi vào phòng, sau đó hùng hổ chạy ra, định đóng cửa nhốt cô lại. Phùng Du Du lạnh lùng quan sát, không ngăn cản.
Kế hoạch ban đầu của Phùng Đại Hải đã bị Vương Thủy Hoa và Phùng Hiểu Kỳ làm loạn cả lên nhưng hắn vẫn giữ được bình tĩnh, tiến đến, mặt lạnh như tiền chất vấn: “Du Du này, bác gái con nấu ăn cả buổi để đón con về, sao lại ra nông nỗi này? Có phải con ra tay không? Đúng là đồ vong ơn, chẳng trách không phải máu mủ nhà họ Phùng!”
“Hỏi con một câu, tiền mua nhà con lấy đâu ra? Có phải tiền của em trai bác không? Tiền thì thôi bác không cần, chỉ cần con giao ngọc bội ra đây, sau này đường ai nấy đi. Du Du này, nếu con không giao... đừng trách bác trở mặt!”
Ban đầu hắn định dùng bữa cơm tối để đầu độc cô, rồi lục soát lấy ngọc bội. Nhưng giờ kế hoạch bị phá, nhớ lại đề xuất hôm qua của con gái, thôi thì tốt nhất để cô tự tay giao ra. Nếu không... thì đừng trách hắn không nể tình!
Phùng Du Du nhìn gương mặt gian manh của hắn, cười nhạt: “Phùng Đại Hải, chuyện vợ ông tự chuốc họa ông không biết à? Còn muốn đổ lên đầu tôi? Tôi tới đây là để nghe lời trăn trối của bố mẹ tôi, không phải tới tặng đồ cho ông!”
“Nói đi, trước khi mất, bố mẹ tôi đã nói gì với ông?”
Nghe vậy, sắc mặt Phùng Đại Hải lập tức sa sầm, nhìn cô gái đứng trước mặt, vẻ giễu cợt trên gương mặt cô khiến hắn rùng mình: Cô ta có ý gì? Biết được bao nhiêu rồi? Không được! Hôm nay tuyệt đối không thể để nó sống rời khỏi đây!
Trong ánh mắt lóe lên tia độc ác, hắn đột ngột lao tới, đưa tay định bóp cổ cô. Phùng Du Du từ lúc bước chân vào đã luôn cảnh giác. Cô biết rõ, lần này hoặc hắn chết, hoặc cô mất mạng!
Nhanh như chớp, cô rút dao găm giấu trong tay áo, không chút do dự đâm thẳng vào cánh tay hắn. Máu tươi lập tức phun ra.
“Aaaa!” Phùng Đại Hải không ngờ cô lại phản ứng như thế, đau đến ngồi thụp xuống, ôm chặt cánh tay. Nhưng chỉ ngưng một lát, hắn lại lao tới lần nữa.
Phùng Du Du sơ suất để Phùng Hiểu Kỳ túm lấy cánh tay cầm dao từ phía sau. Trong lúc giằng co, Phùng Đại Hải lại xông tới, mà con dao trong tay đã bị Phùng Hiểu Kỳ vô tình nắm chặt.
Phùng Du Du cười nhếch mép, bất ngờ siết tay con nhỏ đó, đâm ngược dao vào bụng Phùng Đại Hải rồi nhanh chóng lùi lại. Phùng Hiểu Kỳ hoảng loạn khi thấy máu nóng chảy ra từ tay mình, toàn thân run rẩy. Phùng Đại Hải ôm bụng, hai vết thương khiến hắn choáng váng.
Nhìn cảnh trước mắt, Phùng Du Du phá lên cười. Cảm giác lúc này đúng là quá sảng khoái!
Cô bước đến, giẫm mạnh lên vết thương trên tay hắn, cúi đầu nhìn hắn với ánh mắt lạnh lùng đầy khoái trá: “Phùng Đại Hải, đây chỉ mới là món khai vị thôi. Giữa chúng ta, còn lâu mới xong!”
Nói dứt câu, cô đá văng Phùng Hiểu Kỳ đang chắn lối, mở cửa bỏ đi.
Sau lưng, Phùng Hiểu Kỳ lúc này mới kịp phản ứng, ngồi phệt dưới đất gào mắng cô điên cuồng. Còn Phùng Đại Hải, trước khi mất đi ý thức vì mất máu, hình ảnh cuối cùng đọng lại trong đầu hắn chính là khuôn mặt ma quỷ của Phùng Du Du.
Phùng Du Du chẳng buồn lau vết máu dính trên người, vội vã chạy về nhà, ngồi thở dốc dưới gốc cây táo. Nghĩ đến cảnh Phùng Đại Hải nằm trong vũng máu, nước mắt cô rơi lã chã vì quá kích động. Trước kia cô chỉ dám trong mơ tưởng tượng cảnh cầm dao đâm hắn, vậy mà hôm nay... cô thật sự làm được rồi! Ha ha ha ha còn mượn tay Phùng Hiểu Kỳ đâm hắn nữa chứ!