Xem ra vài hôm tới cô sẽ khá bận rộn. Căn nhà cũ kỹ này cần được dọn dẹp lại một chút. Dù phần lớn thời gian cô ở trong không gian riêng nhưng để tránh bị nghi ngờ thì mặt ngoài vẫn phải làm cho tử tế.
Phòng vòng quanh một lượt, Phùng Du Du kinh ngạc phát hiện trong căn nhà này vẫn còn bàn ghế đầy đủ, chỉ là phải dọn dẹp sạch sẽ mới dùng được. Cô lại bước vào bếp xem thử, bên trong ngoài hai cái bếp đen sì ra thì chẳng còn gì cả. Hai gian phòng nhỏ bên phải thì chất đầy đống sắt vụn, nhìn qua cũng chẳng có gì dùng được.
Tạ Viễn Trạch đứng sau lưng cô cũng đảo mắt một vòng, nghiêm túc nói: “Du Du, anh quay về chuồng bò lấy ít dụng cụ. Trời nóng lắm, em đứng dưới gốc cây táo đợi anh, anh đi rồi về ngay.”
Phùng Du Du gật đầu, không từ chối. Trong không gian của cô cũng có sẵn dụng cụ dọn dẹp nhưng lúc này không tiện mang ra.
Cô tranh thủ lúc Tạ Viễn Trạch đi khỏi, lập tức chui vào không gian. Đông trùng hạ thảo và nhân sâm đã trưởng thành, đúng như bức thư đã nói: chỉ cần trồng trong không gian, một ngày sau là có thể thu hoạch.
Phùng Du Du vui rộn ràng nhìn hai cây dược liệu, bất ngờ phát hiện trên nhánh nhân sâm lại có mấy hạt đỏ tươi.
?
Nhân sâm còn biết ra hạt nữa à? Nếu thế thật thì chẳng phải cô sắp làm bá chủ nhân sâm rồi sao! Không do dự, cô lấy một cái đĩa nhỏ, cẩn thận hái mấy hạt đỏ xuống, đào đất trồng lại, mong ngóng mai sẽ mọc ra vài cây mới. Trong lòng đầy chờ mong, cô tưới đẫm linh tuyền lên đó rồi thoắt cái rời khỏi không gian.
Chẳng bao lâu sau, Tạ Viễn Trạch quay lại, mang theo cuốc, chổi, giẻ lau các thứ, còn có đồ ăn. Phùng Du Du cũng không khách sáo, ăn chút gì lót dạ rồi bắt tay vào việc. Ban đầu cô định đóng cửa tự mình dọn dẹp nhưng không từ chối được lòng nhiệt tình của anh Tạ.
Cứ vậy, hai người chia nhau việc: Phùng Du Du lo dọn sạch các phòng và bếp, còn Tạ Viễn Trạch thì nhổ cỏ, đồng thời trộn bùn vá lại mấy chỗ tường sân bị nứt.
Trong khi Phùng Du Du và Tạ Viễn Trạch đang bận rộn dọn nhà, ở nhà Phùng Đại Hải.
“Cái gì? Mày nói con nhỏ đó chưa chết hả!?”
Trưởng thôn Phùng nhíu mày khi nghe Phùng Đại Hải nói vậy: “Đại Hải, nói chuyện cho cẩn thận, cứ mở miệng ra là sống với chết. Mày quên chuyện từng hứa với tao rồi à?”
Phùng Đại Hải bị hỏi nghẹn họng, nghiến răng đập bàn nói: “Mày không biết đâu... Con tiện đó à không, con Phùng Du Du lại dám gọi người ngoài đến đánh tao! Rõ ràng là có người chống lưng nên mới dám lật mặt. Theo tao thấy thì đừng mong nó làm con dâu nhà mày nữa, hay là sớm...” Giết quách cho xong!
Chữ cuối hắn chưa kịp nói ra nhưng trưởng thôn ngồi bên cạnh hiểu quá rõ. Ông ta không đồng ý: “Phùng Đại Hải, mày từng hứa với tao đấy nhé! Mày cho con gái mày giả làm Du Du để đi nhận thân thích, còn Du Du thì giữ lại cho con tao. Chuyện này mày đừng có quên! Nó là con dâu tao chọn cho con trai, tốt nhất mày đừng động đến nó!”
Phùng Đại Hải nghe xong, thở phì phì, đập bàn quát: “Mày không cho tao động vào nó? Tao thấy nó kỳ quái lắm rồi đấy! Mày không thấy bộ dạng nó mấy hôm trước thế nào à? Giờ thì sao? Như thay da đổi thịt! Tao sợ đấy! Nhỡ mấy chuyện tao làm bị lộ thì sao!?”
“Với lại, ngọc bội mà Phùng Tiểu Hải giấu, tao còn chưa tìm ra! Không được! Mày vừa nói nó đang ở đâu? Tao phải tới ép nó khai ra chỗ cất ngọc!”
Trưởng thôn nhìn chằm chằm Phùng Đại Hải bằng ánh mắt lạnh tanh, cảm thấy gã này đúng là điên thật rồi. Ông chẳng buồn đôi co, trước khi đi còn lạnh lùng cảnh cáo: Phùng Du Du là con dâu ông ta, Phùng Đại Hải tốt nhất đừng có động đến cô. Nếu không, cái chuyện hắn giết Phùng Tiểu Hải và Lưu Nguyệt, ông sẽ không giấu giếm nữa!
Phùng Đại Hải nhìn theo bóng trưởng thôn, tức giận đến mức vớ lấy cái ghế bên cạnh đập thẳng lên bàn. Trên đường về, trưởng thôn vẫn còn suy nghĩ về chuyện của Phùng Đại Hải. Đáng lẽ năm xưa ông không nên che giấu cho gã. Hôm đó, khi Phùng Đại Hải phá hoại xe bò của Phùng Tiểu Hải, lại bị ông vô tình nhìn thấy.