Trước giờ ông vốn có ác cảm với Phùng Tiểu Hải, biết rõ ý đồ của Phùng Đại Hải nhưng vẫn im lặng. Sau khi xảy ra chuyện, ông còn giúp gã đối phó với mấy người công an đến điều tra. Sau đó ông lấy chuyện này ra ép buộc Phùng Đại Hải, hỏi lý do tại sao lại làm vậy. Gã mới phải khai hết kế hoạch, còn ông thì chỉ quan tâm một điều muốn có được Phùng Du Du.
Cuối cùng, hai bên đạt thành thỏa thuận: Phùng Đại Hải lo chuyện tráo thân phận, để lại Du Du cho trưởng thôn làm con dâu, còn trưởng thôn thì giữ kín bí mật giết người của hắn.
Phùng Du Du lau mồ hôi trán, sau hơn một tiếng cuối cùng cũng dọn xong. Nhìn sân sạch bóng, mấy phiến đá cẩm thạch lộ ra dưới lớp cỏ dại khiến cô rất hài lòng. Tạ Viễn Trạch bên này cũng đã trộn xong bùn rơm, đứng trên ghế cẩn thận vá lại mấy khe hở trên tường.
Cả kiếp trước lẫn kiếp này, Phùng Du Du chưa từng gần gũi với đàn ông bao giờ. Lúc này cô nhìn cánh tay đồng màu đồng cổ săn chắc của anh Tạ, từng nhịp trong động tác trát tường dứt khoát, mồ hôi lăn dài xuống ngực anh. Cô nhìn đến khô cả họng, vô thức nuốt nước bọt một cái...
Căn nhà cũ vốn bỏ không bao lâu nay, sau một ngày chỉnh trang của Phùng Du Du và Tạ Viễn Trạch, cuối cùng cũng dần lộ diện dáng vẻ vốn có. Cả sân nhà toát lên vẻ tĩnh lặng và cổ kính. Trong nhà chỉ có mấy bộ bàn ghế nhưng đồ dùng sinh hoạt khác thì phải để Phùng Du Du sắm dần.
Tạ Viễn Trạch kiểm tra kỹ mấy chỗ tường đã khô, lại nhìn căn phòng gọn gàng sạch sẽ, rồi đi đến ngồi cạnh Phùng Du Du đang nghỉ ở sân. Lúc nãy cô tranh thủ lúc anh không để ý, đã cho thêm một ít linh tuyền vào bình nước sứ, coi như cảm ơn anh đã giúp. Nếu không có Tạ Viễn Trạch, mấy việc vá tường cô làm không nổi.
Tạ Viễn Trạch uống một ngụm nước cô đưa, mắt sáng lên sao nước này lại ngọt thế nhỉ? Mà cơ thể anh, đang mệt rã rời cũng bỗng như hồi phục đầy năng lượng, kỳ lạ thật!
Anh thẳng thắn hỏi luôn, Phùng Du Du thì khẽ ho một tiếng, nghiêm túc nói: “Khụ... Anh Tạ, anh đừng nói quá lên. Em thấy cũng bình thường mà? Nước này chẳng phải chính anh múc từ giếng sao?”
Tạ Viễn Trạch nghe vậy liền quay sang nhìn thùng nước mình vừa xách, hơi nghi hoặc, lại múc một bát khác uống thử ừm? Lần này lại không thấy ngọt, cũng không thấy cơ thể bừng tỉnh nữa. Vậy là lúc nãy đúng là ảo giác?
Phùng Du Du nhìn khuôn mặt tuấn tú của anh thoáng nét trầm ngâm thì cười trộm nhưng để tránh bị nghi ngờ lần nữa, lần sau chắc chỉ cho một chút thôi. Lúc nãy tay run quá, cô lỡ cho hơi nhiều...
Cô lặng lẽ quan sát kỹ: từ lúc anh uống linh tuyền, sắc mặt lập tức hồng hào, vẻ mệt mỏi bay biến. Xem ra linh tuyền trong không gian không chỉ có tác dụng với mình cô, mà người khác uống vào cũng có hiệu quả.
Vậy là cô yên tâm rồi, sau này có thể để người thân uống thử. Tuy nhiên, nếu không cần thiết thì tốt nhất vẫn không nên lấy ra cứ pha loãng như hôm nay là được. Nhà tuy dọn xong nhưng bên trong chưa có chăn màn, Phùng Du Du vẫn chưa thể ở lại. Có Tạ Viễn Trạch ở đây, mấy món trong không gian cô cũng không tiện lấy ra, đành lặng lẽ theo anh về chuồng bò.
Cô tính ngày mai sẽ đi chợ thị trấn Đại Môn mua mấy món đồ cơ bản. Đồ trong không gian thì thôi, vẫn nên giữ lại. Hai người vừa về đến chuồng bò, bà Ngô đã làm sẵn một món xào và một món nguội, thấy hai đứa quay lại thì vội bảo đi rửa tay rồi ăn cơm.
Phùng Du Du rửa tay xong, hơi ngại ngùng ngồi vào bàn. Mấy hôm nay cô ăn ở chuồng bò suốt, thật sự thấy không tiện chút nào. Cô chỉ mong nhanh nhanh dọn xong nhà để dọn về, không làm phiền mọi người nữa.
Bà Ngô nhìn ra tâm trạng của cô, ngồi cạnh vỗ nhẹ tay cô, ân cần nói: “Du Du, đừng ngại ngùng gì hết. Cứ xem đây là nhà mình. Bà và mấy ông cụ ở đây quý con lắm. Nào, nếm thử tay nghề mới của bà xem sao, món này bà mới học được đấy!”