Nhìn vẻ mặt giả vờ quan tâm của ông ta, Phùng Du Du khẽ cau mày. Người này thật lòng lo cho cô, hay là không muốn cô thoát khỏi sự kiểm soát của Phùng Đại Hải?
Cô còn nhớ rõ ruộng đất bố mẹ cô canh tác đều bị trưởng thôn chuyển giao cho Phùng Đại Hải. Mối quan hệ này rõ ràng không đơn giản. Hẳn là có bí mật gì đó giữa hai người họ mà cô chưa biết.
Hơn nữa, có vẻ trưởng thôn vẫn chưa hay chuyện tối qua Phùng Đại Hải đốt trụi căn lều rơm nơi duy nhất cô có thể ở.
Cô chẳng muốn vòng vo nữa, nói thẳng: "Bác Phùng, có lẽ bác chưa biết, túp lều rơm cháu ở tối qua bị người ta đốt sạch rồi. Giờ cháu không còn chỗ nào để ở cả, nên mới đến hỏi bác chuyện thuê nhà. Cháu muốn biết thuê nhà trong thôn thì giá thế nào. Còn tiền bạc, bác cứ yên tâm, cháu sẽ tự lo được."
Nghe cô nói lều bị đốt, trong lòng trưởng thôn lập tức hiểu ngay có khi nào là do nhà Phùng Đại Hải làm? Còn chuyện cô có tiền thuê nhà hay không, ông ta đoán chắc là có, nên cũng không vòng vo nữa. Ông lập tức dẫn cô tới văn phòng đại đội, bảo cậu cán bộ trẻ tên Tiểu Viên tìm cho cô một căn nhà bỏ trống.
Sau đó ông vội đến tìm Phùng Đại Hải hỏi cho rõ chuyện bên kia còn chưa xong mà đã đuổi con bé đi rồi? May mà cô tìm ông hỏi chuyện thuê nhà, chứ không thì... Con trai ông đang trông ngóng lấy cô làm vợ kìa!
Phùng Đại Hải từng nói, đợi mọi chuyện sắp xếp xong sẽ gả Phùng Du Du cho con trai ông làm con dâu. Ngày trước khi Phùng Tiểu Hải còn sống, hai vợ chồng ông từng đích thân đến nhà dạm hỏi, vậy mà tên kia dám bảo con trai ông không xứng với con gái hắn? Hừ! Bây giờ ai xứng với ai còn chẳng phải do ông quyết sao?
Nghĩ tới đây, ông ta bước nhanh tới nhà Phùng Đại Hải. Vì đi gấp, ông không dặn rõ Tiểu Viên là cho thuê hay bán. Thế nên khi giới thiệu nhà, Tiểu Viên bảo nếu có tiền thì có thể mua đứt luôn.
Phùng Du Du nghĩ: so với việc thuê thì thà mua còn hơn, ít ra vẫn là người trong làng họ Phùng. Nếu sau này Phùng Đại Hải định dùng lý do cô không phải con gái Phùng Tiểu Hải để đuổi cô đi thì cũng vô dụng.
Hơn nữa, khi mối ân oán giữa cô và nhà họ Phùng chưa kết thúc, cô sẽ không rời khỏi nơi này. Nghe Tiểu Viên giới thiệu, cô chọn một ngôi nhà cũ có sân rộng, không do dự, rút ngay 80 tệ đưa cậu.
Thấy có tiền, Tiểu Viên nhanh nhẹn làm thủ tục sang tên, đóng dấu rồi đưa cô giấy tờ cùng chìa khóa. Cậu còn nói sẽ dẫn cô đi xem nhà. Tạ Viễn Trạch bước tới nhận lấy chìa khóa, nói anh biết nhà đó ở đâu rồi, không cần Tiểu Viên đi cùng.
Ra khỏi văn phòng, anh quay sang nói với cô: "Du Du, căn nhà em chọn khá ổn đấy. Nghe nói trước đây là nhà của địa chủ, chắc bên trong vẫn còn giữ nguyên hiện trạng. Nhưng bao năm không có người ở rồi, chắc phải dọn dẹp lại mới xài được."
Phùng Du Du nghe anh nói rõ ràng vậy, ngạc nhiên hỏi: "Anh Tạ, sao anh biết rõ vậy?"
Tạ Viễn Trạch xoay chìa khóa trong tay, nhướng mày nhìn khuôn mặt xinh đẹp mảnh mai của cô, cười: "Nhà này gần chuồng trâu, ngày nào anh cũng đi qua nên biết khá rõ. Kìa, ngay đằng kia, sắp tới rồi."
Phùng Du Du nhìn theo tay anh chỉ, thấy mái nhà ngói đen, tường đất xung quanh vì lâu năm không được tu sửa nên có chỗ đã nứt ra. Tạ Viễn Trạch nhanh chân tới cổng, lấy chìa mở khóa. Phùng Du Du lúc này mới thấy toàn cảnh sân nhà.
Cỏ dại mọc um tùm khắp sân, bên trái trồng một cây táo lớn, tán lá rậm rạp che mất nắng, khiến sân không bị nắng gắt. Chính diện có ba gian nhà, bên trái là bếp, bên phải là hai phòng nhỏ.
Cửa sổ, cửa ra vào đều là gỗ chạm khắc kiểu cũ, trông rất có nét xưa cũ. Phùng Du Du nhìn quanh khung cảnh xa lạ này đây sẽ là nơi cô dừng chân.