Lấy lại số tiền trong tay Đại Béo, cô bước đến đưa cho Phùng Tiểu Lực vẫn đang khóc rấm rứt: “Cầm lấy, đừng khóc nữa. Có sức mà khóc thì đi rèn luyện thân thể đi, đừng để ai bắt nạt mình nữa.”
Nói xong, cô quay lưng rời đi, tới bờ sông phía tây làng Phùng. Tìm được chỗ kín đáo, cô lấy ba cái chum lớn ra, dùng bơm tay dẫn nước sông vào đầy chum, rồi cho vào không gian. Nhìn tốc độ nước chảy, chắc nửa tiếng là đầy.
Cô tranh thủ vào không gian rửa vài quả táo bằng nước suối, mang ghế nhỏ ra ngoài ngồi ăn táo chờ nước đầy. Sáng nay Tạ Viễn Trạch đã đi trấn gửi thư về. Viết thư xong anh mới nhớ ra cô gái hôm qua chính là con gái của Phùng Tiểu Hải! Anh từng thấy cô bé đi rừng cùng Tiểu Hải.
Chỉ là hơn tháng nay không thấy Tiểu Hải lên núi. Anh mua ít hoa quả bánh trái, định đến nhà họ Phùng xem tình hình, tiện thể xác nhận xem suy đoán của mình có đúng không.
Trên đường tới, Tạ Viễn Trạch có hỏi người trong làng và biết được địa chỉ nhà Phùng Tiểu Hải. Vừa định cảm ơn rồi rời đi thì lại bị một người dân kéo lại. Tạ Viễn Trạch hơi khó hiểu: “Chú ơi, sao thế ạ?”
Người đó tên là Phùng Đại Vũ, vừa kéo tay anh vừa kể chuyện vợ chồng Phùng Tiểu Hải đã gặp tai nạn rơi xuống núi chết cách đây một tháng. Tạ Viễn Trạch không tin nổi vào tai mình, vội vàng hỏi dồn: “Chú... thế còn con gái họ thì sao? Con bé giờ thế nào rồi ạ?”
“Ối giời, con bé ấy còn đáng thương hơn. Cháu không biết đâu, ông bác của Tiểu Hải đã đuổi thẳng nó ra khỏi nhà rồi. Giờ cả nhà ông ta đang ở trong căn nhà của Tiểu Hải đấy! Hôm trước chú còn thấy con bé, tiều tụy đến mức không nhận ra nổi. Trước kia xinh xắn bao nhiêu, giờ nhìn tội lắm!”
Tạ Viễn Trạch nghe xong, lòng nặng trĩu. Biết được chỗ ở hiện tại của Phùng Du Du, anh chẳng còn tâm trạng cảm ơn nữa, vội vã chạy đến căn lều rơm sau vườn nhà Phùng Tiểu Hải. Nhìn căn lều rách nát, anh thấy lòng nghẹn lại. Một cô gái mà phải sống ở nơi thế này sao? Chẳng trách lại liều mình lên núi sau. Theo lời Phùng Đại Vũ, nhà Phùng Đại Hải thậm chí còn không cho cô bé ăn uống gì!
Chuyện càng nghiêm trọng hơn khi nghe nói Phùng Đại Hải viện cớ Phùng Du Du không phải con ruột em trai mình để đuổi cô đi. Nhưng Tạ Viễn Trạch rất chắc chắn, Du Du chính là con gái dì Lam. Nếu không có gì uẩn khúc, sao ông ta lại bịa ra lời đó chứ? Chắc chắn là đã phát hiện ra gì đó rồi.
Nếu dì Lam biết con gái mình bị đối xử như vậy, chắc sẽ lật tung nhà họ Phùng lên mất. Tạ Viễn Trạch tìm được một khúc gỗ ở góc lều, đặt đồ xuống rồi ngồi đợi Phùng Du Du quay về. Anh cũng không chắc mình sẽ nói gì khi gặp lại cô, chỉ muốn xác nhận xem cô có ổn không, có cần giúp đỡ không.
Đợi một tiếng vẫn không thấy bóng dáng cô đâu, anh định ra ngoài tìm thử. Vừa đến góc đường thì nghe thấy tiếng quát chói tai: “Phùng Du Du, đứng lại cho tôi!”
Phùng Du Du vừa cất ba vại nước vào không gian xong, đang trên đường về lều thì đụng mặt Phùng Tiểu Kỳ. Cô còn tưởng con nhỏ này cũng ngu như mẹ nó, không nhận ra mình cơ, ai ngờ phản ứng lại nhanh đến thế.
Phùng Tiểu Kỳ suýt nữa không nhận ra cô. Đây mà là con bé gầy gò đen đúa mấy hôm trước sao? Cô ta nhìn kỹ, xác nhận lại lần nữa rồi mới gằn giọng: “Hay quá nhỉ, Phùng Du Du. Nói đi, mấy hôm nay mày lại trốn đi đâu hả? Làm cả nhà tao mất ăn mất ngủ đi tìm mày đấy!”
Vừa nói, cô ta vừa lao tới túm lấy áo Du Du, định xé toạc ra. Trong đầu cô ta chỉ có một suy nghĩ: Phùng Du Du không xứng mặc bộ đồ sạch đẹp như vậy.
Phùng Du Du nhìn khuôn mặt méo mó vì ghen tị kia, né tay cô ta, hỏi thẳng: “Đi tìm tôi à? Tốt, vậy nói thử xem tìm tôi làm gì? Nhà các người có ai có lòng tốt thế à?”