“Ai mà lang sói chứ? Mấy hôm không gặp mà mày dám bật lại à? Sao, không sợ mẹ tao đánh mày nữa à?”
Phùng Du Du nhìn vẻ mặt vênh váo của cô ta, không nói nhiều, tát thẳng một cái. Cô đã uống linh tuyền đều đặn những ngày qua, sức lực hồi phục nhanh chóng. Một cái tát thôi cũng đủ khiến mặt bên phải của Phùng Tiểu Kỳ sưng vù, khóe miệng rỉ máu.
Phùng Tiểu Kỳ bị tát đến choáng váng, gào lên như phát điên: “Phùng Du Du, đồ tiện nhân! Tao phải xé nát mặt mày!”
Phùng Du Du đang định đáp lễ thêm vài cú thì bất ngờ có một bóng người lao tới, đá thẳng vào bụng Phùng Tiểu Kỳ. “Rầm” một tiếng, cô ta bay xa năm mét.
Phùng Du Du đứng đơ ra nhìn. Nhìn Phùng Tiểu Kỳ nằm im bất động rồi quay sang gương mặt lạnh lùng, nghiêm nghị kia cô chớp mắt mấy cái. Gì đây?
Tạ Viễn Trạch chẳng buồn nhìn xem Phùng Tiểu Kỳ sống chết thế nào, chỉ kéo Phùng Du Du về lại lều rơm. Vừa bước vào, Phùng Du Du đã thấy hoa quả và bánh ngọt trên nền đất. Hả? Đến tìm cô thật à?
Chưa kịp tiêu hóa hết mọi chuyện thì đã nghe thấy anh hỏi một câu không đầu không đuôi: “Cô ta vẫn hay bắt nạt em thế này à?”
“Hả? À... chắc... chắc là vậy.” Phùng Du Du ngó trộm vẻ mặt anh, sao trông còn lạnh hơn lúc nãy nữa vậy?
Không khí im lặng khiến cô thấy hơi khó xử. Người này trước đây chỉ hay giao thiệp với Phùng Tiểu Hải, cô mới gặp anh được hai lần, à không, đây là lần thứ ba. Tuy lần trước anh có cứu cô nhưng cũng chẳng thân đến mức...
Tạ Viễn Trạch thì không nghĩ nhiều như cô. Nhìn căn lều rơm trống trơn, chẳng có nổi một cái giường, lại thấy gương mặt gầy guộc của cô, anh trầm giọng: “Em theo anh về chuồng bò đi. Nơi đó tuy không tốt lắm nhưng ít nhất cũng có đủ chăn nệm. Có một phòng trống, em cứ yên tâm ở đó.”
Hả???
Phùng Du Du không nhịn được, cười khan rồi hỏi: “À... em hỏi chút, anh là... Tạ Viễn Trạch đúng không?”
“Phải! Anh là Tạ Viễn Trạch!”
Phùng Du Du khẽ gật đầu, lặp lại cái tên “Tạ Viễn Trạch” trong lòng một lần nữa, cố ghi nhớ thật kỹ. Ngước nhìn gương mặt góc cạnh, điển trai của anh, cô nhẹ giọng: “Chắc anh lớn tuổi hơn em, em gọi anh là anh Trạch nhé.”
Tạ Viễn Trạch gật đầu. Anh đúng là hơn cô hai tuổi. Nhìn cô gái nhỏ trước mặt, anh muốn hỏi nhiều thứ nhưng lại không biết nên bắt đầu từ đâu.
Phùng Du Du cảm thấy bầu không khí hơi ngượng ngùng, liền hỏi: “Anh Trạch... anh đến tìm bố em à? Em xin lỗi, bố mẹ em mới gặp chuyện không may... nên mấy thứ này, anh cứ mang về đi.”
Tạ Viễn Trạch nghe cô nhắc đến chuyện của Phùng Tiểu Hải và vợ mà gương mặt không chút cảm xúc, chỉ có bình tĩnh đến lạnh lẽo. Anh muốn nói mấy lời an ủi nhưng nghĩ lại... cũng chẳng có ích gì nữa rồi.
“Phùng Du Du, anh từng quen biết bố em. Anh xin lỗi vì giờ mới hay tin nhà em gặp chuyện lớn như vậy. Một mình em ở nơi này thực sự không ổn, cũng không an toàn. Chuyện anh vừa nói, hay em cân nhắc chuyển tạm qua chuồng bò đi? Ở đó có phòng trống.”
Phùng Du Du vội vàng lắc đầu: “Anh Trạch, em không sao đâu. Ở đây em quen rồi. Với lại... quan hệ giữa chúng ta...” Chưa đến mức thân thiết để ở nhờ thế này mà.
Tạ Viễn Trạch còn đang do dự xem có nên nói ra chuyện cô có thể là con gái của dì Lam hay không thì đúng lúc ấy, Phùng Đại Hải xông vào lều, mặt hầm hầm: “Phùng Du Du, con tiện con kia, có phải mày đánh con gái tao không hả?”
Vừa hét lên, ông ta vừa xông tới túm áo Phùng Du Du, định kéo cô lại để tát cho vài cái. Tạ Viễn Trạch lập tức ra tay, túm chặt tay ông ta, quật mạnh một cú khiến Phùng Đại Hải ngã lăn xuống đất. Phùng Du Du không chần chừ, bước tới đá mạnh một cú vào bụng ông ta.
Không cần quan tâm ánh mắt Tạ Viễn Trạch đang nhìn mình thế nào, cô cúi người, tát nhẹ vào mặt ông ta, nhìn thẳng, nghiến răng nói: “Phùng Đại Hải, đúng, con gái ông bị tôi đánh đấy! Làm sao, ông muốn ra tay dạy dỗ tôi à? Tốt thôi, ông đứng dậy đi!”