Thấy tình hình không ổn, hai mẹ con kéo nhau đi tìm thầy thuốc trong thôn.
Đến nhà bác sĩ Trương, ông kiểm tra kỹ càng mà không phát hiện vấn đề gì, lại còn thấy Vương Thủy Hoa nói năng bình thường, nên nghi ngờ bị trêu đùa, bực mình nói "Không sao cả!" rồi đuổi thẳng hai người về.
Về đến nhà, Vương Thủy Hoa im re không dám nói câu nào.
Phùng Đại Hải vừa vào nhà đã hỏi: “Bà có tìm thấy con nhãi đó không?”
Thấy bà ta không trả lời, ông ta nhíu mày, bước tới quát: “Tôi đang hỏi, bà câm rồi à? Trả lời đi!”
Phùng Tiểu Kỳ đành kể lại tình hình của mẹ cho ông nghe. Phùng Đại Hải chẳng mấy để tâm, đã nói bác sĩ bảo không sao thì là không sao, chẳng thèm nhìn vợ, xoay người đi luôn về phía căn nhà lá tìm con bé kia.
Vương Thủy Hoa thấy chồng ra ngoài rồi lại quay về với gương mặt u ám, cố lấy can đảm, mở miệng nói: “Hôm nay tôi có đi tìm rồi, dân làng bảo không thấy nó đâu. Nhưng nghe nói trưa có người thấy nó xuất hiện trong rừng sau núi. Mai tôi sẽ đi tìm nó, bắt nó về.”
Phùng Đại Hải nghe vậy thì yên tâm, chắc chắn nó còn quanh quẩn đâu đó. Nhưng lại nhìn vợ một cái, rõ ràng vừa rồi còn câm như hến mà giờ lại nói được, thế là sao?
Không thèm để ý nữa, ông quay về phòng. Vương Thủy Hoa ngồi trong sân, nhớ lại chuyện ban chiều, bắt đầu thấy sợ. Có khi nào lúc đó không phải ngã thật mà là bị người ta đánh ngất? Bà ta bắt đầu nghi ngờ người phụ nữ lướt qua mình khi đó.
Chẳng lẽ mình đã bị đánh ngất, rồi còn bị giở trò gì nữa? Đau miệng thế này, chắc chắn là cô ta giở trò!
Càng nghĩ càng thấy ớn lạnh, bà ta lập tức vào nhà tìm chồng, kể lể như lên đồng. Phùng Đại Hải nghe vợ lải nhải trong khi mình buồn ngủ díp mắt, nhìn đi nhìn lại thấy vợ chẳng có gì bất thường, miệng vẫn nói vanh vách, bèn qua loa dỗ vài câu rồi... ngủ luôn.
Còn Vương Thủy Hoa sợ đến mức không dám chợp mắt, ngồi thẫn thờ trên giường suốt cả đêm.
Phùng Du Du thì hoàn toàn không biết, vì chút thuốc nhỏ mà khiến Vương Thủy Hoa mất ngủ cả đêm. Cô càng chẳng để tâm đến Phùng Đại Hải. Loại thuốc kia chỉ khiến người ta không nói bậy được thôi, không mở miệng chửi thề thì chẳng sao cả tất nhiên chuyện này Vương Thủy Hoa có khi cả đời cũng không nhận ra.
Sáng hôm sau, Phùng Du Du đi trấn Đại Môn, mua một con dao rựa lớn, ba cái chum to đựng nước, và một ống bơm dài. Cô định dẫn nước từ con sông gần đó vào chum rồi đem về không gian tích trữ.
Tìm chỗ vắng người, cô cất hết đống đồ vào không gian rồi quay về làng. Trên đường về, từ xa đã thấy ba thằng nhóc đang bắt nạt một đứa trẻ.
“Phùng Tiểu Lực, móc tiền ra! Mày lên trấn chắc chắn có tiền, mau đưa đây, không thì bọn tao tự lấy!”
Cả đám vừa nói vừa nhào tới. Tiểu Đào và Đại Lực giữ chặt tay Phùng Tiểu Lực không cho nó ôm quần, còn Đại Béo nhanh tay móc được mấy hào trong túi quần nó. Cướp xong tiền, Đại Béo ra hiệu thả người, chẳng buồn quan tâm đến Phùng Tiểu Lực đang khóc nức nở dưới đất, hí hửng cầm tiền định lên trấn mua đồ ăn.
Ba đứa chạy vội, không nhìn đường, “Rầm” một cái đâm sầm vào người vừa đi tới. Phùng Du Du hôm nay đã cải trang kỹ lưỡng, mặc bộ đồ đen mua ở trấn lần trước, tóc giấu trong mũ, nhìn cứ như một thiếu niên nam.
Đại Béo thấy là “con trai” bằng tuổi thì lập tức mắng um lên. Nhưng chưa kịp mắng hết câu, ba đứa đã gục tại chỗ. Cô rắc thuốc mê xong liền lấy trong không gian ra một lọ thuốc độc tên “Ốm đau bệnh tật”, nhỏ vài giọt vào miệng từng đứa.
Ban đầu cô chưa định ra tay sớm vậy nhưng ba đứa này lại tự đâm đầu vào cô, không trách được. Loại thuốc này đúng như tên gọi khiến người khoẻ mạnh dần dần ốm yếu, bệnh tật đeo bám cho đến chết.
Ba đứa bọn chúng xưa nay chuyên bắt nạt người yếu thế, bây giờ thì cho nếm mùi đau bệnh suốt đời.