Nhìn đám thảo dược do chính mình vất vả đào về, cô thấy rất vui, chỉ tiếc là ít quá. Trong không gian vẫn còn nhiều đất trống, có vẻ cô phải đến trấn Đại Môn một chuyến, mua thêm con dao rựa để phòng thân, chuẩn bị tiếp tục lên núi sau kiếm thêm nhân sâm và đông trùng.
Cô mua một cái bếp than tổ ong và cả một đống than, tiện nấu nướng trong không gian hơn. Sau khi rửa sạch đám nấm hái được, cô cắt vài miếng thịt gà, định nấu một nồi canh gà hầm nấm.
Gà được trụng qua nước sôi rồi vớt ra rửa sạch, cho hầm cùng nấm. Mùi canh gà thơm ngào ngạt nhanh chóng lan tỏa. Nửa tiếng sau, cô múc thịt gà và nấm ra ăn trước, sau đó lại húp thêm bát canh, no nê rồi ngồi trong phòng khách nhớ lại người đã cứu cô trên núi hôm nay.
Trí nhớ của Phùng Du Du rất tốt, cô từng gặp người đó rồi. Trước đây, có lần cô đi săn thỏ với Phùng Tiểu Hải ở sau núi, vô tình thấy anh ấy đang xách vài con gà rừng từ trong rừng đi ra. Khi đó cô còn nói với Tiểu Hải rằng: "Hôm nay tụi mình cũng phải thu hoạch đầy túi như người ta kìa."
Sau này, Phùng Tiểu Hải hay vào rừng, quen biết với người đó, biết tên anh là Tạ Viễn Trạch. Ông ngoại anh từng bị điều xuống chuồng bò ở thôn Phùng Gia, sức khỏe lại kém, nên gia đình nhờ vả gửi anh tới đây để chăm sóc ông.
Cách một thời gian, Tạ Viễn Trạch lại vào rừng, mang ít đồ cải thiện bữa ăn cho mấy ông lão ở chuồng bò, nhất là ông ngoại. Lúc mới đến là mùa đông, chuồng bò gió lùa bốn phía, ông bị cóng nặng, cần ăn nhiều món bổ hơn.
Ở chuồng bò, anh làm sạch con lợn rừng vừa khiêng về, dùng muối ướp kỹ để bảo quản lâu hơn. Nhìn hai sọt thịt chất đầy, Tạ Viễn Trạch thở phào, xem ra dạo này không cần lên núi “viếng thăm” động vật nữa rồi.
Thấy mấy cụ già trong nhà đã ngủ hết, anh ngồi xuống chiếc ghế cạnh chuồng bò, nghĩ đến những chuyện xảy ra trong ngày. Trong đầu hiện lên gương mặt tái nhợt đáng thương kia anh nhớ ra rồi! Cô gái hôm nay trông rất giống một người... là dì Lam Diệp!
Đúng rồi! Nghĩ kỹ lại, ngũ quan của hai người đó thật sự giống nhau đến kỳ lạ.
Nghĩ đến đây, Tạ Viễn Trạch kích động đứng bật dậy. Mẹ anh và dì Lam không chỉ là bạn thân, mà nhà hai người còn là hàng xóm nhiều năm. Anh biết dì Lam có một cô con gái nhưng năm đó bị thất lạc, đến giờ vẫn chưa tìm được. Anh vội đưa tay sờ sợi dây chuyền trên cổ, phải viết thư ngay về nhà, kể lại tất cả cho dì Lam biết. Nghĩ là làm, anh lập tức vào trong nhà, thắp nến lên và bắt đầu viết thư.
Lúc này Phùng Du Du đang ngồi nghỉ trong không gian, vừa ăn cơm xong vẫn còn nghĩ đến Tạ Viễn Trạch, hoàn toàn không biết anh chuẩn bị làm gì, càng không ngờ được anh lại quen với mẹ ruột của cô.
Ngồi nhìn dòng suối trước gác xép, cô thấy mình dùng nước suối để giặt giũ, nấu nướng cũng hơi... phí phạm. Không gian chẳng có nguồn nước nào khác, xem ra cô phải nghĩ cách tích trữ nước sinh hoạt thôi. Mang theo suy nghĩ đó, cô leo lên giường ngủ một giấc thật ngon.
Trong khi đó ở nhà Phùng Đại Hải, Vương Thủy Hoa đang bịt chặt miệng, hoảng sợ đến trắng bệch, dẫu bị chất vấn cũng không dám hé môi. Sau khi Phùng Du Du rời đi, chưa bao lâu Vương Thủy Hoa đã tỉnh lại, sờ lên mặt sưng tấy, bà ta dám chắc nhất định là con tiện nhân Phùng Du Du nhân lúc cô ta ngất đi đã đánh lén.
Vừa tức vừa đau, bà ta hé miệng định mắng một câu, ai ngờ miệng đau như dao cắt, lăn lộn dưới đất đến suýt ngất. Một lúc sau mới đỡ, bà ta còn tưởng mình bị đập trúng lúc ngã, không hề nghi ngờ bị hạ độc, cứ thế ôm mặt quay về nhà.
Vừa vào cửa, thấy Phùng Tiểu Kỳ đang soi gương trang điểm cười toe toét, Vương Thủy Hoa càng tức, vừa định mắng thì lại bị cơn đau dữ dội đánh úp miệng đau đến run rẩy cả người, Phùng Tiểu Kỳ sợ hãi vội đỡ mẹ dậy.