Người Vợ Yêu Kiều Độc Ác Trọng Sinh Rồi!

Chương 12

Trước Sau

break

Trên đường lên núi sau, Phùng Du Du nhìn bàn tay sưng đỏ, trong lòng thấy thật sảng khoái. Xem ra, cô không thể cứ mãi trốn tránh, đã đến lúc phản công rồi. Khu rừng sau làng là một mảng rừng nguyên sinh rộng lớn, có rất nhiều động vật hoang dã nguy hiểm. Dân làng chỉ dám lảng vảng khu vực ngoài rìa để bắt thú nhỏ hoặc hái trái rừng, thuốc mang ra trấn bán.

Nhưng Phùng Du Du có không gian, gan cũng lớn hơn, tiến sâu vào rừng. Các loại thuốc quý gần rìa đều đã bị dân làng lấy sạch, cô muốn tìm được thứ tốt thì phải vào sâu hơn.

Tay cầm gậy, cô gạt đám cây cỏ cao ngang đùi, cẩn thận tiến vào. Mới đi được một đoạn, cô đã tìm thấy một cây đông trùng hạ thảo. Nhìn hình dạng giống con sâu xám, cô mừng rỡ cho ngay vào không gian.

Lượm được một cây, cô càng mạnh dạn đi tiếp. Lúc này, cô loáng thoáng nghe thấy tiếng lợn rừng kêu, dường như ở bên tay phải. Cô nhẹ nhàng lần theo hướng phát ra âm thanh.

“Trời ơi! Là cả ổ lợn rừng con!” Phùng Du Du ngạc nhiên bịt miệng, sợ làm chúng tỉnh giấc. Cô còn đang nghĩ cách nào bắt cả ổ mang vào không gian thì sau lưng bỗng có tiếng sột soạt. Cô vội quay đầu lại.

Chỉ thấy cách cô chừng 30 mét là một con lợn rừng đực to lớn, toàn thân vằn vện, cơ bắp rắn chắc, đôi nanh sắc nhọn hai bên miệng đầy đe dọa. Khi cô còn đang quan sát thì nó đã lao về phía cô với tốc độ chóng mặt.

Cảnh tượng trước mắt khiến Phùng Du Du sợ đến mức đầu óc trống rỗng, toàn thân bủn rủn, không còn nghĩ được cách chui vào không gian nữa. Chớp mắt, con lợn đã gần ngay trước mắt cô.

Đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc, một mũi tên từ đâu bay đến, xé gió lao qua người cô, xuyên thẳng đầu con lợn. "Bịch!" một tiếng, nó ngã xuống ngay dưới chân cô, trong mũi vẫn còn thở phì phò.

Mãi đến khi có người bước lại gần, Phùng Du Du mới từ từ hoàn hồn. Mặt tái nhợt, cô ngẩng đầu nhìn người vừa cứu mình. Người đàn ông mặc quần xanh quân đội, dáng người cao lớn, chân dài thẳng tắp. Áo sơ mi đen xắn tay, để lộ cánh tay rám nắng rắn chắc. Ngũ quan sắc nét, đường nét cương nghị mà đẹp trai, trong đôi mắt sâu thẳm ánh lên tia sắc lạnh.

Nhìn anh, dây thần kinh căng cứng của Phùng Du Du mới dần thả lỏng. Giọng cô run run: “Cảm... cảm ơn anh!”

Tạ Viễn Trạch nhìn gương mặt trắng bệch nhưng xinh xắn ấy, trong lòng bỗng dâng lên cảm giác quen thuộc. Anh giấu nghi hoặc vào lòng, khẽ gật đầu, ngồi xổm kiểm tra con lợn đã chết, rồi vác nó lên vai định rời đi. Thấy cô vẫn đứng đơ ra đó, anh quay sang nhắc: “Đừng lang thang ở đây, rừng sâu nguy hiểm lắm, con gái như em không nên đến. Mau về đi!”

Nói xong cũng chẳng quan tâm cô có nghe hay không, xoay người vác lợn rời đi. Phùng Du Du nhìn bóng lưng cao lớn của anh, trong lòng vô cùng cảm kích. Nếu không có mũi tên ấy, e là cô đã mất mạng rồi. Quay lại nhìn ổ lợn con thì phát hiện chúng đã chạy mất dạng.

Thở dài, cô vịn vào thân cây, chậm rãi đứng dậy chuẩn bị quay về. Vừa xoay người, cô đã thấy bên gốc cây có một gốc nhân sâm đang nở hoa đỏ rực, đong đưa mấy chiếc lá xanh.

Phùng Du Du mừng rỡ, nhẹ nhàng đào lấy nhân sâm cất vào không gian, rồi kiểm tra xung quanh thêm lần nữa, không thấy thuốc quý nào khác. Trên đường về cô hái thêm ít nấm, định về nấu bát canh nấm cho mình.

Về đến căn nhà lá, Phùng Du Du không vội vào không gian mà ngồi xuống khúc gỗ ngoài sân, chờ Phùng Đại Hải đến gây chuyện. Cô đã tính sẵn rồi, nếu hắn mà dám đến thật, cô sẽ dùng thuốc mê hạ gục trước, sau đó đánh cho một trận coi như lấy lại chút lãi.

Nhưng cô đợi mãi vẫn không thấy bóng dáng hắn đâu. Gì vậy? Rõ ràng cô đã cho Vương Thủy Hoa uống thuốc “Câm miệng” rồi mà?

Chẳng lẽ vẫn chưa phát hiện ra bà ta trúng độc? Thấy hắn mãi không tới, Phùng Du Du cũng chẳng buồn đợi nữa, vào không gian, dùng cuốc xới lại đất một lượt, rồi đào hố chôn nhân sâm với đông trùng hạ thảo vừa kiếm được.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc