Nhớ lại tình tiết trong sách, sau khi nguyên chủ đi theo quân đến biên cương, cô ta luôn bám riết lấy nam chính để đòi hỏi tình yêu.
Khi nghe những lời đó, anh chỉ nói rằng cô ta vẫn chưa hiểu rõ bản thân muốn gì, bảo cô ta hãy suy nghĩ cho kỹ rồi hẵng nói. Sau đó, anh liền nộp đơn xin đi làm nhiệm vụ.
Một người như vậy chắc chắn sẽ rất phiền não trước sự trói buộc của tình yêu. Vừa hay, cô cũng cảm thấy mối quan hệ của hai người cứ giữ mức độ đơn thuần một chút thì tốt hơn.
Kết quả là Đường Như Tửu mãi vẫn không tìm được cơ hội, bởi vì chỉ một lát sau, bố cô là Đường Đại Dũng đã về tới nhà.
Đường Đại Dũng nhớ đến chuyện hôm nay con gái về lại mặt, cho nên ông đã đến xưởng từ sáng sớm, giải quyết xong xuôi công việc là vội vàng chạy ngay về nhà.
"Tiểu Tửu!" Người chưa bước qua cửa nhưng giọng nói của Đường Đại Dũng đã vang vọng vào trong nhà.
Nghe thấy tiếng gọi, Đường Như Tửu lập tức đứng dậy, tươi cười ra đón: "Bố!"
Đường Đại Dũng sải bước vào nhà. Trên người ông vẫn đang mặc bộ đồng phục của xưởng. Ông đã gắn bó với xưởng thép hơn nửa đời người. Tuy đã ngoài năm mươi tuổi, nhưng cả người ông vẫn toát lên vẻ tháo vát, nhanh nhẹn.
Nhìn thấy con gái, nụ cười lập tức nở rộ trên khuôn mặt Đường Đại Dũng. Ông đưa mắt đánh giá cô từ trên xuống dưới một lượt. Thấy sắc mặt con gái hồng hào, ông chắc chắn rằng con mình không hề phải chịu uất ức.
Lúc này, ông mới hài lòng dời ánh mắt sang cậu con rể Lạc Hành Chu đang đứng ở một bên.
Từ lúc nghe thấy giọng bố vợ, Lạc Hành Chu đã đứng dậy. Anh đứng lùi lại phía sau vợ một chút. Nhìn thấy Đường Đại Dũng bước vào, anh liền cất tiếng chào: "Bố ạ."
Đường Đại Dũng "ừ" một tiếng rồi gật đầu với con rể: "Hành Chu, ngồi đi con."
Lạc Hành Chu đợi bố vợ an tọa rồi mới cùng vợ ngồi xuống. Đường Đại Dũng nhìn dáng vẻ vợ xướng chồng theo của con rể, trong lòng lại âm thầm cộng thêm cho anh một chút điểm.
"Hành Chu này, con ở trong quân đội được mấy năm rồi?" Hai nhà tổ chức đám cưới khá vội vàng, nên những thông tin ông biết về Lạc Hành Chu đa phần đều thông qua lời giới thiệu của ông bà thông gia.
Bây giờ chàng rể mới tới nhà, Đường Đại Dũng với tư cách là bố vợ chắc chắn phải đích thân hỏi han một phen.
"Dạ, bảy năm rồi ạ." Lạc Hành Chu đáp: “Sau khi tốt nghiệp trường quân đội, con đã nộp đơn xin đến đóng quân ở biên cương."
Với chức vụ của Lạc Kiến Nghiệp lúc bấy giờ, nếu Lạc Hành Chu ở lại Dung Thành thì chắc chắn là sẽ có tương lai phát triển rất tốt. Thế nhưng, anh lại kiên quyết xin đi đến vùng Tây Bắc xa xôi.
Hành động này chứng tỏ anh hoàn toàn muốn thoát khỏi ánh hào quang của bố mình. Bảy năm trước, anh cũng chỉ mới ngoài hai mươi tuổi. Có được sự quyết đoán như vậy là một điều vô cùng xuất sắc. Tất nhiên, điều đó cũng cho thấy chàng trai này có đủ sự tự tin, tin tưởng vào năng lực của chính bản thân mình.
Đường Đại Dũng lại hỏi thêm một số chuyện về công việc của Lạc Hành Chu. Anh đều từ tốn trả lời từng câu hỏi một. Tuy anh nói không nhiều, nhưng câu nào cũng đi thẳng vào trọng tâm. Anh không hề khoe khoang tự mãn, cũng chẳng giấu giếm điều gì, phong thái vô cùng thẳng thắn, quang minh lỗi lạc.
Thái độ đàng hoàng, chừng mực của Lạc Hành Chu đã thay đổi ánh mắt của ông bố vợ Đường Đại Dũng. Ánh mắt ông từ sự dò xét ban đầu đã dần chuyển sang vẻ tán thưởng và công nhận.
Ông nội Đường vốn dĩ đã rất ưng ý Lạc Hành Chu. Hiện giờ thấy con trai mình cũng hài lòng, trong lòng ông lại càng thêm vui vẻ. Dù sao thì cháu rể cũng là do chính tay ông giúp chọn lựa. Nếu thằng bé có vấn đề gì, người làm ông như ông cũng khó mà yên lòng.
Bây giờ thấy cháu rể ưu tú như vậy, ông đã hoàn toàn yên tâm. Giao cháu gái vào tay anh, cả gia đình bọn họ đều có thể an lòng.