Ban đầu, Đường Đại Dũng không hiểu rõ về Lạc Hành Chu. Ông chỉ cảm thấy cậu con rể này trông quá hung dữ, sợ con gái mình sẽ phải chịu uất ức. Nhưng qua một hồi trò chuyện, ông nhận ra rằng tuy con rể ít nói, vẻ mặt lúc nào cũng lạnh lùng, nhưng cách ăn nói và làm việc lại rất có chừng mực. Anh không hề phô trương, cũng không hề rụt rè, càng không cố tình nịnh nọt. Chắc chắn là một chàng trai thật thà, vững vàng và đáng tin cậy.
"Ở biên cương cực khổ lắm đúng không?" Đường Đại Dũng tiếp tục hỏi.
"Điều kiện bên đó có kém hơn Dung Thành một chút ạ." Lạc Hành Chu không hề nói dối. Tuy nhiên, nói xong anh lại bồi thêm một câu: "Nhưng nếu Tiểu Tửu qua đó, con tuyệt đối sẽ không để cô ấy phải chịu khổ đâu ạ."
Đường Đại Dũng liếc nhìn anh một cái, rồi lại nhìn sang con gái mình. Thấy con gái không phản đối, ông cũng không nói gì thêm, chỉ bưng cốc trà lên uống một ngụm nước.
Đường Như Tửu có thể nhìn ra được, bố cô rất hài lòng về Lạc Hành Chu.
Đường Như Tửu thầm thở phào nhẹ nhõm. Người nhà đã hài lòng và yên tâm rồi, vậy thì khi cô đi theo quân, ít nhất mọi người ở nhà cũng sẽ không còn phải lo lắng phiền muộn nữa.
Ông nội Đường càng nhìn cháu rể lại càng thấy ưng mắt. Thấy con trai đã hỏi han hòm hòm rồi, ông liền xen vào câu chuyện. Quanh đi quẩn lại cũng chỉ là dăm ba câu chuyện phiếm, ôn lại những kỷ niệm ngày xưa.
Đại khái là kể về cơ duyên quen biết với nhà họ Lạc năm xưa, ông đã phát hiện ra bố Lạc như thế nào, rồi giúp đỡ dẫn dắt quân đội của bố Lạc tránh né tai mắt của bọn thổ phỉ ra sao.
Đối với những câu chuyện cách thời đại này quá xa xôi, Đường Như Tửu có cảm giác như mình chỉ đang xem phim trên tivi vậy. Cô hoàn toàn không thể xen vào lấy một lời, đành lặng lẽ ngồi nghe.
Nghe một hồi, cô thuận tay cầm lấy quả óc chó trong khay hoa quả. Cô nắm hai quả trong tay, dùng sức bóp thử một cái.
Quả óc chó thời bấy giờ vẫn là loại óc chó rừng vỏ cứng, chứ không phải loại óc chó vỏ giấy như ở thời hiện đại, chỉ cần bóp nhẹ một cái là nứt. Cô đổi tay bóp thử mấy lần nhưng quả óc chó vẫn cứng như đá, chẳng hề sứt mẻ chút nào.
Điều này làm cô nhớ tới một cảnh trên tivi trước đây. Có đứa trẻ dùng khe cửa để kẹp vỡ quả óc chó, kết quả là làm bung luôn cả cánh cửa. Khi đó cô còn tưởng người ta làm quá lên, nhưng giờ xem ra chẳng hề phóng đại chút nào.
Cô thử thêm hai lần nữa, phát hiện mình hoàn toàn không thể bóp vỡ được. Ngay lúc cô đang định bỏ cuộc, một bàn tay lớn đã thuận thế lấy đi hai quả óc chó từ trong tay cô.
Đường Như Tửu kinh ngạc nhìn Lạc Hành Chu - người vừa lấy đi quả óc chó của mình. Cô còn chưa kịp lên tiếng hỏi thì đã thấy người đàn ông đặt hai quả óc chó vào lòng bàn tay anh.
Lạc Hành Chu vừa trò chuyện với ông nội và bố vợ, vừa dùng một tay nắm lấy hai quả óc chó. Anh nắm chặt tay lại, dùng sức bóp mạnh. Chỉ nghe "rắc" một tiếng, khi anh xòe lòng bàn tay ra, cả hai quả óc chó đều đã nứt toác.
Anh xoay hai quả óc chó sang hướng khác, bóp nhẹ một cái, lớp vỏ vốn cứng ngắc vỡ vụn hoàn toàn. Anh cúi đầu nhặt nhân óc chó ra khỏi đống vỏ vụn, rồi đưa toàn bộ cho Đường Như Tửu.
Đường Như Tửu nhìn nhân óc chó trong lòng bàn tay, hơi ngẩn người một chút, nhưng vẫn cầm lấy một hạt bỏ vào miệng. Thực ra cô không định ăn, cô chỉ nghịch cho vui thôi.
Ông nội Đường và Đường Đại Dũng thu hết cảnh này vào mắt. Họ không nói gì, nhưng nụ cười trên môi càng thêm rạng rỡ. Đặc biệt là Đường Đại Dũng, hiện tại ông đã hoàn toàn yên tâm về cậu con rể này.
Lúc này ông mới đứng dậy nói: "Hành Chu, con cứ ngồi đây, bố đi xem dưới bếp có cần giúp gì không."