"Hành Chu nghỉ phép xong quay về đơn vị, con sẽ đi theo anh ấy luôn." Đường Như Tửu nói.
Lý Tuyết Trinh hé miệng, muốn nói gì đó nhưng lại nuốt ngược vào trong. Cuối cùng, bà chỉ nhỏ giọng nói: "Được, hai vợ chồng các con bàn bạc ổn thỏa là được rồi. Bố mẹ chỉ có một yêu cầu, đó là các con phải sống thật tốt. Còn nữa, có chuyện gì cũng không được giấu giếm bố mẹ, biết chưa? Nơi này mãi mãi là nhà của Tiểu Tửu nhà ta, bố mẹ mãi mãi là chỗ dựa của con."
"Vâng, thưa mẹ, con biết rồi." Đường Như Tửu cảm thấy rất may mắn. Dù ở thế giới này hay ở kiếp trước, bố mẹ đều dành một trăm phần trăm tình yêu thương cho con cái, lại không hề thiên vị.
"Được rồi, mau bưng nước trà ra ngoài đi."
Hai mẹ con vừa nói chuyện vừa lần lượt bưng cốc trà từ trong bếp đi ra. Đường Như Tửu đi đằng trước, miệng vẫn liến thoắng: "Mẹ à, dù sao thì bố mẹ cứ yên tâm đi. Hành Chu rất tốt, con gả cho anh ấy đúng là vớ được vàng..."
Lời còn chưa dứt, cô bỗng cảm thấy phía trước có bóng đen che khuất ánh sáng. Cô vừa ngẩng đầu lên thì chạm ngay ánh mắt của Lạc Hành Chu đang đi tới từ hướng nhà vệ sinh bên cạnh.
"..."
Anh đứng ở hành lang trước cửa bếp. Cô không biết anh đến từ khi nào, càng không biết anh đã đứng đây bao lâu rồi.
Bốn mắt nhìn nhau, lời nói của Đường Như Tửu nghẹn bặt trong cổ họng. Cơ thể cô cứng đờ, ngay sau đó vành tai liền đỏ bừng lên.
Tiêu đời rồi! Ban nãy ở bên trong, vì muốn mẹ tin mình nên cô đã lải nhải một tràng dài. Rốt cuộc người đàn ông này có nghe thấy hay không vậy?
Ôi mẹ ơi, xấu hổ chết mất! Những lời đó khác nào đang công khai tỏ tình với anh đâu chứ.
Lạc Hành Chu đứng yên tại chỗ. Vẻ mặt anh vẫn giữ nét lạnh lùng thường ngày, nhưng thực ra trong lòng đã sớm cuộn trào sóng dữ.
Anh nhìn đôi tai đỏ bừng của Đường Như Tửu, yết hầu vô thức lăn nhẹ. Anh lên tiếng phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng: "Tiểu Tửu, để anh giúp một tay." Nói rồi, anh vươn tay nhận lấy cốc trà từ tay vợ.
"A, ồ... vâng." Đường Như Tửu đưa cốc trà cho anh với đôi tay vẫn còn cứng đờ.
Hai người lặng lẽ đi về phòng khách. Đường Như Tửu nuốt nước bọt, vội vàng ngồi xuống bên cạnh ông nội.
Lạc Hành Chu đưa trà cho ông nội Đường trước: "Ông nội, ông uống trà đi ạ."
Ông nội Đường vui vẻ nhận lấy cốc trà rồi nói: "Hành Chu à, ông không khách sáo với cháu đâu nhé."
"Ông nội, ông không cần khách sáo đâu ạ. Cháu là chồng của Tiểu Tửu, là con rể của nhà họ Đường, chúng ta đều là người một nhà cả." Lúc nói chuyện, ánh mắt của Lạc Hành Chu như có như không lướt qua người cô vợ nhỏ bên cạnh.
Anh thật sự không ngờ hình tượng của mình trong lòng vợ lại cao lớn đến thế. Anh cứ tưởng cô cũng sẽ sợ anh giống như những người khác.
Không ngờ cô chẳng hề sợ hãi chút nào, ngược lại còn nói đỡ cho anh. Cho nên, cô thích anh đúng không?
Nghĩ đến đây, khóe môi Lạc Hành Chu vô thức cong lên. Khoảnh khắc này vừa hay lọt vào mắt Đường Như Tửu. Ánh mắt hai người va vào nhau giữa không trung.
Chết tiệt, có phải anh đang chê cười cô không đấy?
Lạc Hành Chu: Vợ mình hình như đang xấu hổ thì phải? Cô ấy thật sự thích mình!
Lạc Hành Chu mượn cớ cúi đầu uống trà để giấu đi khóe môi đang cong lên rõ rệt. Ánh nắng ngoài cửa sổ hắt vào, tâm trạng anh đang vô cùng vui vẻ.
Câu chuyện của ông nội Đường đã chuyển sang hướng khác. Người đàn ông vẫn lặng lẽ lắng nghe, nhưng ánh mắt lại luôn quanh quẩn trên người cô vợ nhỏ của mình.
Đường Như Tửu cảm nhận được ánh mắt trắng trợn của người đàn ông. Cô chợt nhớ ra trong sách viết rằng anh vốn chẳng màng đến chuyện yêu đương. Có phải những lời ban nãy của cô đã tạo áp lực cho anh rồi không? Chắc chắn là vậy rồi. Cô phải tìm cơ hội để giải thích với anh mới được.