Người Mẹ Tái Sinh, Dạy Dỗ Đàn Con

Chương 31

Trước Sau

break

Tuy nhiên, chắc chắn thằng cả sẽ phái người theo dõi, thằng hai muốn cứu người ra khỏi trại tạm giam không dễ dàng như vậy, sớm muộn gì cũng phải quay về cầu xin anh trai mình thôi.

Nghĩ đến đây, bước chân Tần Thiết Lan khựng lại. Cô ngước nhìn bầu trời phía Đông đang dần hửng sáng, tâm trí bay xa hơn, con cả con thứ cô đều đã gặp rồi, chỉ còn lại con út thôi, không biết hiện tại con gái cô sống thế nào?

Cuộc trò chuyện tối qua với con trai cả lại hiện về trong tâm trí cô.

Tần Lập Quốc nói mà mắt không hề chớp lấy một cái: “Mẹ, mẹ đừng lo lắng, Du Bội và chồng nó vừa đi nghỉ dưỡng ở nước ngoài rồi, chắc phải vài tháng nữa mới về.”

Nhưng Tần Thiết Lan cứ cảm thấy có gì đó không đúng. Theo cô biết, Du Bội không được coi trọng ở nhà họ Hoắc, mà thái độ tránh nặng tìm nhẹ của Quốc Quốc càng khiến cô thêm nghi ngờ. Nhưng hiện tại người không ở trong nước, cô cũng không thể tận mắt xác nhận tình hình.

“Reng...” Chuông báo thức điện thoại vang lên ngắt quãng dòng suy nghĩ của cô.

Bảy giờ ba mươi phút.

Tần Thiết Lan nhớ đến việc phải làm hôm nay, cô lấy chiếc điện thoại thông minh rẻ tiền ra, xác nhận lại lịch trình một lần nữa.

Quản lý Vương của công ty giúp việc lên tiếng: “Là Tranh Tranh à. Bên nhà họ Ôn đã xác nhận rồi, chín giờ sáng nay cô có thể trực tiếp qua đó, địa chỉ và số điện thoại người liên hệ tôi đã gửi vào máy cô rồi nhé.”

Tần Thiết Lan lướt điện thoại, trên đó là một địa chỉ nằm ở khu nhà giàu phía Bắc thành phố.

Cô đã tra cứu trước về Cẩm Tú Hoa Viên, đó là một trong những khu dân cư cao cấp nhất nhì trong thành phố, nhưng cư dân đa phần là tầng lớp mới giàu, không quá chú trọng vào nguồn gốc gia thế như những hào môn truyền thống.

Cô đáp: “Làm phiền quản lý rồi ạ.”

Quản lý Vương hỏi: “Tranh Tranh này, thế còn bên nhà họ Tần...”

Cô giải thích: “Gia đình Tần tổng có việc nên cho tôi tạm nghỉ ba ngày, vừa hay bên nhà họ Ôn cần người nên tôi qua đó làm thêm ba ngày, nhân tiện kiếm chút tiền.”

Quản lý Vương nói: “Vậy thì tốt quá, dì Lý giúp việc nhà họ Ôn xin nghỉ ba ngày về quê, cô cứ làm thay ba ngày đó là được, cũng không ảnh hưởng gì, vả lại ông Ôn là người rất tốt.”

Tần Thiết Lan đáp: “Tôi biết rồi.”

Vừa đến cổng khu dân cư, Tần Thiết Lan đeo thẻ nhân viên vào định bước vào trong thì phía sau đột nhiên vang lên tiếng bước chân dồn dập.

Một giọng nói the thé vang lên: “Con ranh chết tiệt! Cuối cùng cũng tìm thấy mày rồi!”

Tần Thiết Lan quay người lại, thấy một cặp vợ chồng trung niên khoảng hơn năm mươi tuổi đang hùng hổ lao tới, phía sau còn có một thiếu niên nhuộm tóc vàng, mặc quần bò rách gối.

Cô lập tức nhận ra bọn họ, đây chính là bố mẹ và em trai của nguyên chủ.

“Con còn vác mặt trốn chúng tao à?” Tần Quách giơ tay định tát: “Trong nhà hết sạch gạo rồi, mày thì hay quá, chạy đến khu nhà giàu này làm giúp việc hưởng phúc!”

Tần Thiết Lan nhanh nhẹn lùi lại một bước, tránh được cái tát đó. Nhưng cơn gió từ bàn tay ông ta lướt qua gò má khiến cô nhíu mày. Cô ngước mắt, nhanh chóng đánh giá ba người trước mặt.

Người mẹ Trương Thục Lan có khuôn mặt trông khá khổ sở, nếp nhăn pháp lệnh rất sâu, mắt nhỏ môi mỏng, ăn mặc giản dị nhưng trên cổ lại đeo dây chuyền vàng, cổ tay lồng một chiếc vòng vàng lớn.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương