Tần Thiết Lan nhớ lại quá khứ của Tần Tranh Tranh, đôi mắt đen láy thoáng hiện vẻ lạnh lẽo: [Tốt nhất các người đừng xuất hiện trước mặt tôi!]
Dù bốn mươi năm đã trôi qua, nhưng Tần Thiết Lan vẫn giữ vững đồng hồ sinh học đã rèn luyện được trong quân ngũ.
Biệt thự nhà họ Tần có ba tầng, vợ chồng Tần Lập Quốc ngủ ở phòng ngủ chính tầng hai, hai con của ông ta ngủ ở tầng ba, còn hiện tại căn phòng ngủ lớn nhất đã được dọn sạch để dành cho Tần Thiết Lan.
Giường nệm thời đại này mềm mại thoải mái nhưng lại khiến cô cảm thấy không tự nhiên. Nó quá mềm, cơ thể đã quen ngủ giường ván cứng của cô ngược lại cảm thấy không thoải mái.
Cô dứt khoát lộn người xuống giường: “Vẫn là nên vận động gân cốt một chút.”
Cô thay một bộ đồ thể thao màu xám mà Tần Tranh Tranh mua trên mạng rồi đi ra vườn sau biệt thự.
Sương sớm còn chưa tan, Tần Thiết Lan đã bày ra tư thế.
Thế thứ nhất của quân thể quyền, “cung bộ xung quyền”, động tác của cô dứt khoát gọn gàng, nắm đấm mang theo tiếng xé gió rất khẽ.
Thế thứ hai, “xuyên hầu đàn thích”, đòn chân sắc lẹm khiến những bụi cây xung quanh cũng phải rung rinh.
Phía sau vang lên một tiếng kinh hãi: “Trời đất ơi!”
Tần Thiết Lan thu thế quay người lại, thấy dì Trương giúp việc bị dọa cho giật mình.
Dì Trương lắp bắp nói, đôi mắt trợn tròn: “Chào... chào buổi sáng, cô Tần...”
Ánh mắt dì Trương như muốn hỏi, người tử tế ai lại dậy sớm như thế này để đánh võ, mà còn đánh mấy thế trông mạnh mẽ như vậy chứ!
Tần Thiết Lan gật đầu rồi tiếp tục bài tập buổi sáng của mình.
Đến khi cô đánh xong chiêu cuối cùng, cô phát hiện dưới mái hiên không xa đã có ba bốn người giúp việc đang đứng đó xì xào bàn tán.
“Nghe nói người này là... cái đó của Tần tổng đấy...”
“Cô ấy tập võ gì mà trông giống như lính tráng trong phim truyền hình thế nhỉ...”
“Suỵt, nói nhỏ thôi, quên lời dặn của quản gia Trần rồi à...”
Tần Thiết Lan coi như không nghe thấy, đi thẳng về phòng mình. Cô biết những người giúp việc nhà họ Tần nhìn nhận mình thế nào, bao gồm cả Ôn Uyển và quản gia Trần. Một người phụ nữ đột nhiên xuất hiện, không chỉ lời nói hành động đều kỳ quái, mà còn tự xưng là “mẹ” của Tần tổng. Điều khiến họ không thể hiểu nổi nhất là Tần Lập Quốc còn thừa nhận thân phận của cô.
Những lời bàn tán của người khác, cô vốn chẳng bận tâm!
Sau khi tắm nước lạnh xong, Tần Thiết Lan đứng trước gương lau máy tóc dài. Gương mặt này... thật giống một chiếc bánh bao, trắng trắng mềm mềm, lại còn tròn trịa, trông vừa nhỏ tuổi vừa dễ bị bắt nạt.
Hai ngày nay Ôn Uyển đã về nhà họ Ôn để thăm bố mẹ, có lẽ bà ta cũng không biết phải đối xử thế nào với người “mẹ chồng” còn kém mình tới hai mươi tuổi này.
Hai đứa con của Tần Lập Quốc, một đứa học đại học, một đứa học cấp ba, thường chỉ khi nghỉ hè hoặc nghỉ đông mới về nhà. Hiện tại căn biệt thự rộng lớn như vậy, Tần Lập Quốc phải đến công ty, ban ngày ngoài những người làm việc trong nhà thì chỉ còn lại cô... và thằng hai.
Cô hỏi: “Quản gia Trần, Lập Quân đâu?”
Quản gia Trần đáp: “Nhị gia vừa rời đi rồi ạ, có cần tôi phái người chặn anh ấy lại không?”
Cô lắc đầu: “Không cần đâu, nó rốt cuộc vẫn không buông bỏ được Hồ Liên, có cưỡng ép giữ lại cũng vô dụng.”
Cô quá hiểu con trai mình, cái tính bướng bỉnh của thằng hai giống hệt cô lúc còn trẻ.