Người Mẹ Tái Sinh, Dạy Dỗ Đàn Con

Chương 32

Trước Sau

break

Ông bố Tần Quách trên cổ tay cũng đeo một chiếc đồng hồ hiệu đắt tiền.

Còn đứa em trai ăn mặc theo phong cách phi giới tính kia, dưới chân là đôi giày thể thao AJ phiên bản giới hạn, trên tay cầm chiếc điện thoại đời mới.

So với nguyên chủ, rốt cuộc là ai đang hưởng phúc?

“Bố nó đừng động tay động chân, Tranh Tranh vốn dĩ rất ngoan mà.” Trương Thục Lan nắm lấy tay Tần Quách, ra sức nháy mắt với Tần Thiết Lan: “Lần này con không gửi tiền đúng hạn chắc chắn là do nhiều việc nên nhất thời quên mất thôi, đúng không?”

Trước khi đến đây, bọn họ đã bàn bạc kỹ lưỡng, kẻ đấm người xoa. Trước đây Tần Tranh Tranh cũng từng phản kháng nhưng cuối cùng dưới chiêu bài vừa đấm vừa xoa, dùng “đạo đức bắt cóc”, cô vẫn ngoan ngoãn nộp tiền ra.

Tần Diệu Tổ thản nhiên đi tới, trong mắt chẳng hề có chút tôn trọng hay lo lắng nào cho chị gái, chỉ có vẻ mất kiên nhẫn thúc giục: “Chị đang làm cái gì thế hả? Trời nắng nóng thế này mà còn bắt mọi người phải vác thân đến đây lấy tiền, chẳng trách bố lại muốn đánh chị.”

Ông bố nóng nảy, bà mẹ nhiều toan tính, cộng thêm đứa em trai không lương tâm... Cái gia đình này muốn thu dọn thì cần một chút thời gian. Hôm nay, cô cứ thu tạm chút lãi suất trước đã.

Tần Thiết Lan xoa nắn cổ tay hỏi: “Các người muốn bao nhiêu tiền?”

Ba người bọn họ vốn tưởng sẽ phải tranh cãi một hồi, làm rùm beng lên để khiến cô mất mặt, nhưng không ngờ lần này cô lại đồng ý đưa tiền nhanh chóng như vậy, còn nhanh hơn cả những lần trước.

“Bao nhiêu cái gì? Trước đây mỗi tháng để lại cho mày năm trăm tệ là để nuôi lớn cái dạ dày của mày đấy à?” Tần Quách hoàn hồn lại, xòe tay ra: “Đưa thẻ lương đây, sau này mỗi tháng tao gửi cho mày ba trăm tệ là được rồi. Chi tiêu trong nhà lớn lắm, học phí học kỳ tới của em trai mày còn chưa có chỗ lo đâu!”

Tần Diệu Tổ bĩu môi phụ họa: “Đúng thế, đám bạn học của em đều đã đổi điện thoại mới hết rồi, chỉ còn em là dùng cái đồ bỏ đi này thôi!”

Nói rồi, anh ta lắc lắc chiếc điện thoại đầu bảng rõ ràng là mới ra mắt không lâu trên tay.

Trương Thục Lan cũng than ngắn thở dài, giả vờ đáng thương: “Dạo này mẹ làm việc cứ thấy đau lưng mỏi gối, phải đi vật lý trị liệu một chút. Mẹ biết Tranh Tranh của mẹ là đứa trẻ hiếu thảo, con chắc chắn sẽ không giữ riêng cho mình đâu, đúng không?”

Tần Thiết Lan chỉ thấy một sự nực cười đến cực điểm. Trong ký ức còn sót lại của nguyên chủ, cảnh tượng như thế này không biết đã diễn ra bao nhiêu lần. Từ nhỏ nguyên chủ đã bị nhồi nhét tư tưởng “em trai là niềm hy vọng của cả nhà”, “bố mẹ sinh ra nuôi dưỡng con không dễ dàng gì”, “lớn lên phải báo đáp bố mẹ”.

Nhưng sự thật là từ nhỏ nguyên chủ sống chẳng khác gì một con chó hoang, sau khi đi làm thì lương cũng bị bố mẹ kiểm soát trực tiếp, ngay cả tiền mua một bộ quần áo ra hồn cũng không có.

“Được thôi, nhưng ở đây người qua kẻ lại đông đúc, sẽ ảnh hưởng đến việc con đi làm. Ra đằng kia đi, con lấy tiền cho mọi người.” Tần Thiết Lan hất cằm, ra hiệu cho bọn họ đi về phía con đường rợp bóng hoa không xa.

Trương Thục Lan và Tần Quách nhìn nhau đầy nghi hoặc. Bọn họ thấy lạ là lấy chiếc thẻ lương thôi sao lại phải tránh mặt người khác? Chỉ có Tần Diệu Tổ là chẳng có óc suy nghĩ: “Được được, mau lấy ra đi, em còn phải ra quán nét cày game nữa.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương