Người Lặng Lẽ Chờ Em Ở Bờ Tuyệt Vọng

Chương 9: Quá khứ gõ cửa

Trước Sau

break

Trên tầng hai. Lâm Kỳ lập tức nhận ra.

Không phải hoảng loạn bình thường. Không phải cơn hoảng sợ do ký ức trống rỗng.

“Mùi kích thích thần kinh…”
Anh nghiến răng.

Có kẻ đang cố tình đánh thức trí nhớ bị khóa của cô.

“Khốn thật.”

Anh xoay người, bước nhanh nhưng đúng lúc đó, điện thoại rung lên trong túi áo.

Một tin nhắn duy nhất, số lạ.

Cậu nghĩ cậu che giấu được bao lâu?
Con bé bắt đầu nhớ rồi đấy.

Lâm Kỳ dừng lại.

Ánh mắt anh tối sầm, như mặt hồ trước cơn bão.

Dưới sảnh, Yên Chi thở gấp, móng tay bấu chặt vào tay áo Lâm Du đến trắng bệch.
“Em… em thấy họ… họ bảo em làm đi…”

“Không có ai cả.” Lâm Du ghì chặt cô hơn, giọng hạ thấp, chắc nịch.

Tuyết An đứng bên cạnh, tim đập mạnh đến mức đau nhói.

“Lâm Du.”

Giọng Lâm Kỳ vang lên phía sau, lạnh đến mức khiến cả không gian im bặt.

Anh đã xuống từ lúc nào không ai hay.

“Đưa em ấy về xe.”

Lâm Du ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt anh trai và hiểu ngay.

“Có người động vào trí nhớ của em ấy rồi.” Lâm Kỳ nói khẽ, nhưng từng chữ như dao cứa.
“Lần này… không phải vô tình.”

Anh cúi xuống trước mặt Yên Chi, giọng chậm lại, trầm hơn:
“Nhìn anh, Yên Chi.”

Cô run rẩy, nhưng vẫn cố mở mắt.

“Anh ở đây.”

Một giọt nước mắt tràn ra khóe mắt cô.

“…Em sợ.”

Lâm Kỳ đặt trán mình chạm nhẹ vào trán cô một cử chỉ hiếm hoi, gần như tuyệt đối tin cậy.
“Anh biết.”

Rồi anh đứng thẳng dậy.

Ánh mắt quay đi không còn là của một người anh trai.

Mà là của kẻ vừa bị tuyên chiến.

Không khí trong xe kín đến nghẹt thở.

Yên Chi ngồi ở băng ghế sau, lưng tựa vào cửa kính lạnh. Đèn đường lướt qua từng nhịp, cắt gương mặt cô thành những mảng sáng tối đứt đoạn. Mỗi lần ánh sáng vụt tắt, tim cô lại co rút như sợ thứ gì đó sẽ trồi lên từ khoảng tối ấy.

Lâm Du ngồi bên cạnh, một tay đặt trước mặt cô, không chạm vào nhưng đủ gần để cô biết mình không đơn độc.

“Thở theo anh.”
Giọng cậu thấp, chậm.
“Một… hai…”

Yên Chi run run làm theo. Mất vài nhịp, hơi thở mới chịu nghe lời.

Phía ghế trước, Lâm Kỳ nhìn thẳng con đường trước mặt. Hai bàn tay anh đặt trên vô lăng siết chặt đến mức gân nổi rõ.

Chiếc xe rẽ vào con đường riêng dẫn về biệt thự.

Cùng lúc đó, trong một căn phòng tối khác.

Màn hình hiện lên những khung hình chụp vội: Yên Chi cúi đầu, Yên Chi run rẩy, Yên Chi được hai người che chắn gần như tuyệt đối.

Người đàn ông phía sau màn hình chống cằm, ánh mắt thích thú. Ngón tay hắn gõ nhẹ.

“Phản ứng nhanh đấy.”

“Vẫn thế.”
“Luôn chọn bảo vệ thay vì tiêu diệt mối nguy.”

Hắn chạm nhẹ lên ảnh Yên Chi.

“Nhưng trí nhớ không phải thứ có thể khóa mãi.”

Một cái tên hiện lên trong danh sách liên lạc.
Hắn bấm gọi.

Biệt thự yên tĩnh đến đáng ngờ.

Lâm Kỳ đỡ Yên Chi lên phòng, dặn người làm chuẩn bị nước ấm và thuốc an thần liều thấp. Anh không ở lại lâu chỉ đứng ở cửa, nhìn cô uống xong, nhìn mí mắt cô sụp xuống vì mệt.

“Ngủ đi.”
“Anh ở gần đây.”

Cánh cửa khép lại rất nhẹ.

Ngay khoảnh khắc ấy, vẻ bình tĩnh trên mặt Lâm Kỳ biến mất hoàn toàn.

Anh bước nhanh xuống tầng hầm, nơi tín hiệu bị chặn tuyệt đối. Một cánh cửa thép mở ra bằng sinh trắc học.

Bên trong là phòng điều khiển.

“Hắn chết chưa?”
Giọng anh lạnh băng.
“Kiểm tra tất cả các camera trung tâm thương mại từ ba tiếng trước đến hiện tại.”

Màn hình sáng lên.

Một khuôn mặt hiện rõ đội mũ lưỡi trai, góc chụp nghiêng, nhưng ánh mắt thì không lẫn đi đâu được.

Lâm Kỳ nhìn chằm chằm.

“…Là hắn ta.”

Anh nhấn nút gọi nội bộ.

“Lâm Du.”

“Từ giờ trở đi, không rời Yên Chi nửa bước.”
“Bất cứ ai tiếp cận kể cả người quen phải báo ngay.”

Đầu dây bên kia im lặng một giây.

“…Kể cả người đó?” Lâm Du hỏi.

Trên tầng hai, trong phòng ngủ tối.

Yên Chi trở mình.

Giấc mơ không đến bằng hình ảnh mà bằng giọng nói.

Một giọng rất quen.

“Yên Chi.”
“Em quên rồi à?”

Cô nhíu mày, môi mấp máy:
“…Không…”

Trong mơ, một bàn tay đặt lên vai cô ấm áp, dịu dàng đến đáng sợ.

“Không sao.”
“Lần này, anh sẽ giúp em nhớ lại… đúng cách.”

Mí mắt Yên Chi giật nhẹ.

Một giọt nước mắt trượt xuống gối.

Ở nơi nào đó, người đàn ông khẽ cười khi cuộc gọi được kết nối.

“Chuẩn bị đi.”
“Hai ngày nữa.”

“Lần này,” hắn nói chậm rãi, đầy khoái trá,
“chúng ta gõ cửa đàng hoàng.”

Và trong căn biệt thự yên tĩnh, không ai biết rằng cánh cửa quá khứ… đã bắt đầu mở ra.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc