Dưới tầng hầm, Lâm Kỳ vẫn chưa rời khỏi phòng điều khiển.
Trên màn hình, dữ liệu cuộn trôi không ngừng. Những hồ sơ cũ bị niêm phong. Những đoạn băng gắn nhãn “TỐI MẬT” lần lượt hiện lên, như những mảnh ký ức không bao giờ nên bị đánh thức.
Một cái tên bật sáng.
DỰ ÁN HỒI ỨC – MẪU SỐ 07
Lâm Kỳ nhìn chằm chằm vào đó rất lâu.
“…Vẫn chưa chết hẳn.”
Anh đứng dậy, khoác áo. Ánh đèn phản chiếu lên gương mặt lạnh lẽo, bình tĩnh đến tàn nhẫn.
“Lần này,” anh nói khẽ, như nói với chính mình,
“tao không bảo vệ nữa.”
Trên tầng hai, Yên Chi lại nằm xuống giường.
Nhưng lần này, trước khi chìm vào giấc ngủ, cô thì thầm một lời cầu xin không rõ gửi cho ai:
“Không phải em…”
“Bố mẹ… anh Yên Minh…”
Ngoài cửa, Lâm Du dựa lưng vào tường.
Cậu nghe thấy.
Lặng lẽ, cậu nhắm mắt lại.
Rạng sáng.
Bầu trời phía trên biệt thự còn chưa kịp đổi màu, nhưng dưới tầng hầm, ánh đèn đã sáng trắng như ban ngày.
Lâm Kỳ đứng trước bức tường kính. Những dữ liệu cũ được giải mã, từng lớp một—như xương cốt bị đào lên khỏi lớp đất lạnh lẽo.
DỰ ÁN HỒI ỨC – MẪU SỐ 07
TRẠNG THÁI: NGỦ ĐÔNG CƯỠNG CHẾ
NGƯỜI GIÁM HỘ: LÂM KỲ (TẠM THỜI)
Anh đọc chậm từng dòng.
Không phải vì không nhớ.
Mà vì mỗi chữ đều là một lựa chọn sai lầm anh từng tự tay ký xuống.
“Khóa trí nhớ bằng kích thích ngược.”
“Ổn định cảm xúc bằng sự phụ thuộc.”
Lâm Kỳ bật cười khẽ.
Không có chút vui vẻ nào.
“…Bảo vệ?”
“Hay là giam cầm?”
Trên tầng hai, Yên Chi tỉnh dậy khi sương sớm còn vương trên khung cửa.
Cô không hét.
Không khóc.
Chỉ là cảm giác trống rỗng quen thuộc quay trở lại—lần này, sâu hơn.
Cô ngồi dậy, nhìn chằm chằm vào đôi tay mình rất lâu.
Những ngón tay thon dài, trắng, không một vết sẹo.
Nhưng trong đầu, cô nhớ rất rõ cảm giác đã từng cầm một thứ khác.
Nặng hơn.
Lạnh hơn.
“…Nếu mình nhớ lại hết,” cô thì thầm,
“mình còn là mình không?”
Cửa phòng mở ra rất nhẹ.
Không phải Lâm Du.
Không phải Lâm Kỳ.
Là Tuyết An.
Cô đứng đó, gương mặt lạnh lùng, như thể đã suy nghĩ câu này suốt cả đêm.
“Yên Chi.”
“Em ổn hơn chưa?”
Yên Chi hơi ngạc nhiên, rồi gật đầu khẽ.
Tuyết An bước vào, ngồi xuống chiếc ghế đối diện giường một khoảng cách vừa đủ. Không áp sát. Cũng không xa lạ.
“Có chuyện này,” Tuyết An nói chậm rãi,
“chị nghĩ nên nói cho em biết.”
Tim Yên Chi khẽ siết lại.
“Chuyện gì?”
Tuyết An đan chặt các ngón tay.
“Về trước đây.”
“Lâm Du từng nói… cậu ấy lợi dụng em, để không phải nhớ lại quá khứ.”
Không khí đông cứng.
“…Mọi người đều không muốn nói,” Tuyết An tiếp lời, giọng run rất nhẹ.
“Nhưng nếu em đang nhớ lại vài thứ…”
Cô ngẩng lên, nhìn thẳng vào mắt Yên Chi.
“Thì em không nên nói cho Lâm Du và anh Lâm Kỳ.”
Yên Chi im lặng rất lâu.
Rồi cô nói rất nhỏ, nhưng rõ ràng:
“…Em muốn nhớ.”
Cùng lúc đó, ở một nơi khác.
Người đàn ông bước ra khỏi thang máy ngầm. Hành lang dài, tối, chỉ có ánh đèn đỏ dẫn đường.
Cửa kim loại mở ra bằng mã sinh trắc học.
Bên trong là một căn phòng cũ nhưng không hề lỗi thời.
Trên bàn, một tập hồ sơ đã sờn góc.
MẪU SỐ 07 – TÊN GỌI: YÊN CHI
Hắn lật đến trang cuối.
Một dòng chữ viết tay hiện ra, nét mực đã nhòe:
“Nếu cô bé tỉnh lại hoàn toàn,
thứ đầu tiên cô bé tìm…
sẽ không phải là anh.”
Hắn bật cười.
“Không sao.”
“Lần này, tôi không cần em tìm.”
Hắn lấy điện thoại, gửi đi một tin nhắn duy nhất.
Hôm nay.
Cho em ấy gặp đi.
Trong phòng ngủ, Tuyết An hít sâu.
“Yên Chi.”
“Em còn nhớ… anh Yên Minh không?”
Câu hỏi rơi xuống.
Rất khẽ.
Nhưng trong đầu Yên Chi một cánh cửa vang lên rắc một tiếng.
Và lần đầu tiên,
ký ức không hỏi cô có sẵn sàng hay không.