Người Lặng Lẽ Chờ Em Ở Bờ Tuyệt Vọng

Chương 8: Mục tiêu đã xác nhận

Trước Sau

break

Phòng ngủ lớn của biệt thự chìm trong bóng tối dìu dịu, chỉ có ánh đèn vàng từ chiếc đèn bàn hắt xuống, tạo một vòng sáng mờ phủ lên gương mặt Yên Chi.

Cô mở mắt.

Không giật mình, không hoảng loạn.
Chỉ là… một khoảng trống lạnh ngắt bên trong.

Mùi quen thuộc. Ga giường quen thuộc. Không gian quen thuộc. Nhưng đầu cô lại… trống rỗng một cách vô lý.

Yên Chi khẽ cử động, cổ tay tê rần như vừa bị một sợi xích vô hình trói chặt. Cô cố nhớ xem chuyện gì đã xảy ra, nhưng càng cố thì đầu lại càng đau như bị ai đó bóp mạnh.

“…Mình… đã làm gì?”

Trước mắt cô hiện lên thoáng chớp mờ ảo: tiếng hét, máu trên tay, khuôn mặt ai đó đang sợ hãi,  và đôi mắt ai cực kỳ quen thuộc… mở to trong kinh hoàng.

Nhói đau.

Cô ôm đầu. Mồ hôi lạnh túa ra dù phòng đang mát.

Cửa phòng bật mở.

Bước chân của Lâm Kỳ rất nhẹ… nhưng không qua khỏi tai Yên Chi.
Anh đứng đó một lúc lâu, mặt tối đi, không biết vì lo hay vì giận chính bản thân mình.

“Em tỉnh rồi.”
Giọng anh trầm, kiềm chế đến mức khiến không khí như đông lại.

Yên Chi ngẩng lên.
Mắt cô long lanh không phải vì yếu đuối, mà vì cảm giác tội lỗi trào lên không biết vì điều gì.

“Em… lại gây rắc rối nữa rồi… phải không?”

Lâm Kỳ dừng bước ngay tại chỗ.

Đây là câu anh sợ nhất.
Câu một đứa bé từng bị săn đuổi, từng bị xem như dị vật… vẫn mang theo đến tận bây giờ.

Anh đến gần, ngồi xuống cạnh giường.

“Không phải lỗi của em.”
Lời nói ấy chắc nịch như một lời thề.

Nhưng Yên Chi lắc đầu, nước mắt rơi:
“…Em không muốn làm đau ai nữa…”

Lâm Kỳ siết chặt tay cô.
Qua lớp da, Yên Chi cảm nhận được hơi lạnh của lòng bàn tay anh. Rồi anh đứng dậy.

“Mình ra ngoài thư giãn nhé?”
Giọng anh trầm, đã lấy lại bình tĩnh nhưng ánh mắt thì… nặng hơn lúc nãy.

Yên Chi mở to mắt:

“Nhưng em-”

“Không sao.”
Lâm Kỳ cắt lời, xoa nhẹ đầu cô như ngày bé.
“Lâm Du sẽ đi cùng em.”

Anh quay ra cửa:

“Đưa em ấy đi dạo quanh trung tâm cũng được. Đừng để ở một mình.”

Lâm Du dựa vào khung cửa, khoanh tay, thái độ như muốn nói “sao anh ta lại dễ dàng đưa em ấy cho mình”:

“Anh làm gì?”

“Việc của tao.”
Lâm Kỳ đáp cụt ngủn, không giải thích.

Yên Chi nhìn theo bóng anh bước đi, cảm giác bất an lẫn hụt hẫng đan xen.

Trung tâm thương mại buổi chiều. Chuỗi đèn trần sáng dịu bao phủ cả không gian.
Mọi thứ đều náo nhiệt, vui vẻ trái ngược hoàn toàn với tâm trạng Yên Chi.

Lâm Du đi bên cạnh cô, tay đút túi, vẻ mặt ngầu nhưng vô tình lại giống… đang dẫn trẻ con đi lạc. Bên cạnh nữa là Tuyết An và Minh Kha.
Hai đứa thi nhau chỉ mấy gian hàng đủ màu, kéo không khí lên rất nhanh.

“Trời ơi nhìn set gấu kia kìa đẹp quá trời luôn!” Tuyết An reo lên.

Minh Kha cười phá lên:
“Cậu mà mua là cả phòng trọ thành sở thú mini đó nha.”

Không khí trở nên nhẹ hơn.
Một mình Yên Chi vẫn thấp thỏm, nhưng nụ cười của Tuyết An khiến cô bình tâm phần nào. Lâm Du liếc sang Yên Chi, nhìn cái dáng cô đi nép nép bên cạnh mình.
Cậu chợt thở dài:

“Yên Chi.”
“…Anh Kỳ bảo em ra ngoài cho khuây khỏa, không phải để em rụt như mèo ướt.”

Yên Chi khựng lại.
Môi cô mím lại, nhìn xuống đôi giày của mình:

“Em… chỉ không muốn làm phiền mọi người.”

“Em phiền lúc nào?” Lâm Du bật lại ngay.
Giọng thì cáu mà ánh mắt thì rõ ràng là đang lo.

Phải đến vài nhịp tim sau, Yên Chi mới dám khẽ đáp:

“…Em không biết.”

Một câu thôi, đủ làm không khí chùng xuống.

Tuyết An đứng phía sau, nghe hết.
Ánh mắt cô chao nhẹ một chút buồn xót đến từ nơi cô không ngờ trong chính mình.

Cô nhìn Yên Chi bị kẹp giữa hai người anh, luôn được che chở, luôn được giữ trong vòng an toàn.
Còn bản thân cô… chỉ đứng cạnh nhìn.

Tuyết An nhẹ nhõm vì Yên Chi không sao.
Nhưng cũng có chút gì đó… nhói.

Thứ cảm xúc đó, cô không dám gọi tên.

Cả nhóm ngồi xuống ghế dài cạnh đài phun nước mini.
Minh Kha và Tuyết An mua trà sữa, cố tạo không khí bình thường nhất có thể.

Yên Chi cầm ly trà, nhấp được một ngụm nhỏ.
Tim cô vẫn lộp bộp loạn nhịp nhưng ít nhất, cô không còn thấy sợi xích vô hình siết lấy mình như lúc ở nhà.

Cùng lúc đó, phía sau đài phun nước

Một người đàn ông đội mũ lưỡi trai, áo khoác đen đứng lẫn trong đám đông.
Chỉ một giây thôi, ống kính máy ảnh mini trong tay hắn lia sang Yên Chi.

Tạch.

Rất nhẹ. Rất nhanh.

Nhưng đủ để một người duy nhất nhận ra.

Lâm Kỳ.

Anh đứng trên tầng hai, ẩn mình sau tấm kính lan can. Ánh mắt sắc như dao lướt qua từng chuyển động của hắn.

“Tự nhiên quá…, lộ rồi.”
Anh khẽ nhếch môi.

Không ai trong nhóm dưới kia biết rằng mỗi bước Yên Chi đi, đều có bóng một người âm thầm đi sau.

Người đàn ông áo đen vừa xoay người đi thì—

“Đứng lại.”

Giọng nói trầm thấp bật lên ngay sát gáy.

Hắn giật mình, quay đầu nhưng thứ hắn thấy chỉ là ánh mắt tối như vực sâu của Lâm Kỳ.

Trong nháy mắt, Lâm Kỳ giật cổ tay hắn, bẻ về sau một góc đủ đau để khiến hắn tê rần.

Người đàn ông nghẹn thở.

“Theo dõi em tôi?”
Giọng anh thấp, mỗi chữ đều như đè xuống sống lưng đối phương.

Hắn không trả lời.
Nhưng đôi mắt hoảng loạn của hắn đã đủ.

Lâm Kỳ cúi mặt xuống gần tai hắn:

“Không nói cũng được. Tao có cách khiến mày nói.”

Hắn run bật.

Nhưng đúng lúc đó trong đám đông phía sau, có thêm một bóng người khác giơ điện thoại lên.

Tách.

Một tấm hình được gửi đi, kèm dòng tin:

“Xác nhận. Mục tiêu đang ở cùng hai người bảo hộ.”
“Tiếp cận khó.”
“Ra lệnh đi.”

Và từ phía sau màn hình, ai đó trả lời:

“Không cần tiếp cận.”
“Chỉ cần làm nó nhớ lại.”

Không gian phía sau trung tâm thương mại bỗng lạnh đi.

Tin nhắn vừa gửi đi, màn hình tắt phụp.
Người cầm điện thoại khẽ cong môi, lẫn vào đám đông như chưa từng tồn tại.

Ở một nơi khác, câu nói ấy vang lên nhẹ như hơi thở… nhưng mang theo sát khí.

Yên Chi khẽ rùng mình.

Không hiểu vì sao, giữa tiếng nước chảy của đài phun và tiếng cười nói lẫn lộn, tim cô đột nhiên thắt lại. Một cảm giác quen thuộc, rất xấu như thể có ai đó vừa đặt tay lên gáy cô từ phía sau.

Cốc trà trên tay rung nhẹ.

“Yên Chi?” Tuyết An để ý thấy ngay.
“Em lạnh à?”

Yên Chi lắc đầu, nhưng môi cô tái đi:
“Không… chỉ là… em thấy khó thở một chút.”

Lâm Du lập tức đứng dậy, ánh mắt quét nhanh xung quanh.
“Chúng ta về.”

“Ơ mới ngồi-” Minh Kha chưa kịp nói hết thì bị Lâm Du liếc một cái, im bặt.

Nhưng đã muộn.

Một mùi gì đó rất nhẹ thoảng qua không khí, không phải mùi nước hoa, cũng không phải mùi khói. Mà là… mùi kim loại ẩm và máu cũ.

Yên Chi khựng lại.

Hình ảnh trong đầu cô nổ tung.

Tiếng hét chói tai.
Ánh đèn trắng lóa.
Bàn tay cô nhỏ, run dính đầy máu đỏ sẫm.
Ai đó ngã xuống trước mặt.
Và giọng nói run rẩy vang lên:

“Đừng nhìn… đừng nhớ lại…!”

“Á—!”

Yên Chi buông rơi cốc trà. Nhựa vỡ lăn lóc dưới đất.

Cô ôm đầu, khuỵu gối xuống.
“Không… không phải… em không muốn…”

“Yên Chi!” Lâm Du lao tới, quỳ xuống giữ lấy vai cô.
“Nhìn anh này! Nhìn anh!”

Nhưng mắt cô đã mất tiêu cự.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc