Ngự Thú: Bắt Đầu Bằng Việc Ký Khế Ước Với Rồng

Chương 4

Trước Sau

break

Cuối cùng, rồng nhỏ khó nhọc nhấc chân trước lên, đặt vào lòng bàn tay Tần Dao.

Tần Dao bây giờ hoàn toàn là "còn nước còn tát", lóng nga lóng ngóng làm theo phương pháp trong sách để thiết lập khế ước với đối phương.

Ánh sáng trắng nhạt của tinh trận bao phủ lấy rồng nhỏ, nó nằm im nhìn Tần Dao, không hề kháng cự.

Rất nhanh, khế ước hoàn thành.

Tần Dao còn chưa kịp vui mừng, đã cảm thấy toàn bộ sức lực trong cơ thể mình bị rút sạch sành sanh trong nháy mắt!

Mọi âm thanh rời xa cô, ý thức chìm dần vào bóng tối...

***

Trần nhà trắng toát, mùi thuốc sát trùng nồng nặc và vị bác sĩ mặc áo blouse trắng có quả đầu "địa trung hải"[1].
[1] Ám chỉ đầu hói.

Tần Dao khó nhọc chớp mắt vài cái. Đầu vẫn còn đau nhưng trong lòng đã thở phào nhẹ nhõm.

Có vẻ như cô chỉ vô tình trượt chân ngã một cú dẫn đến chấn động não, được đưa vào bệnh viện phẫu thuật, rồi trong cơn mê sảng do thuốc gây mê toàn thân đã sinh ra ảo giác nghiêm trọng.

Ảo cảnh thật đáng sợ, cảm giác trở về thực tại mới tuyệt làm sao.

Vị bác sĩ đứng bên giường trông chừng bốn, năm mươi tuổi. Đường chân tóc di cư lên cao cùng mái tóc lưa thưa của ông tạo cảm giác vô cùng an toàn và uy tín.

"Cháu gái, đừng sợ, cháu đang ở bệnh viện, ở đây rất an toàn."

"Cảm ơn bác sĩ.” Tần Dao cảm thấy giọng điệu và thần thái của đối phương quá mức hiền từ, cứ như đang dỗ trẻ con mẫu giáo vậy. Cô nhấn mạnh: "Nhưng năm nay cháu đã mười bốn tuổi rồi ạ."

Bác sĩ vẫn giữ vẻ mặt hiền hậu: "Bác biết, năm nay bác sáu mươi chín tuổi rồi."

Tần Dao trợn tròn mắt: "Vậy bác chăm sóc tóc tốt thật đấy."

Bác sĩ khựng lại một chút, khóe miệng nhếch lên: "Cháu là người đầu tiên khen bác như thế đấy." Xem ra ông không cần đổi loại thuốc mọc tóc xịn hơn nữa rồi.

"Dao động tinh thần lực của cháu rất lớn, có phải giờ cháu cảm thấy buồn nôn, chóng mặt, đau đầu không?" Bác sĩ vừa hỏi vừa giơ ba ngón tay lắc lắc trước mặt Tần Dao: "Nào, nói cho bác biết đây là số mấy?"

"Khò!”

Một bóng đen lao vút đến trước mặt Tần Dao. Nó liếc nhanh cô một cái để xác nhận an toàn, sau đó cơ thể căng cứng như dây đàn, lưng cong lên, trong cổ họng phát ra tiếng gầm gừ đe dọa liên hồi. Đôi mắt đỏ rực co lại thành hai đường thẳng đứng, ghim chặt vào người bác sĩ, dường như chỉ giây tiếp theo là nó sẽ lao vào cắn xé ông.

Tần Dao ngẩn người.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc