"Thời gian thoát khỏi kỹ năng khống chế lại ngắn hơn rồi, cũng khá đấy.” Bác sĩ lùi lại một bước, ông không hề hoảng sợ mà còn bình thản nhận xét. Ông hành nghề y bao nhiêu năm, gặp qua vô số sủng thú "đầu gấu", dù là hệ Rồng đi nữa thì giờ cũng chỉ là cấp Sơ cấp mà thôi.
"Bông Gòn, tung thêm một phát Sóng An Ủi cho con Tiểu Mặc Long này đi."
"Gòn gòn." Một con sủng thú màu hồng đội mũ y tá bước lên. Nó có thân hình tròn vo, toàn thân phủ một lớp lông tơ màu hồng phấn. Hai tay nhỏ xíu chắp lại, ngưng tụ ra những gợn sóng năng lượng màu hồng.
Tiểu Mặc Long thấy thế càng hung dữ hơn, rõ ràng nó vẫn còn cay cú vụ bị cưỡng chế "an ủi" lúc trước. Nó toang mở miệng, ánh đỏ trong cổ họng lập lòe.
Tần Dao nhìn cái là biết nó định làm gì, vội vàng vươn tay ra, mặc kệ cơn chóng mặt hoa mắt, ôm chầm lấy chú rồng nhỏ đang xù vảy vào lòng: "Đừng căng thẳng, ở đây an toàn lắm, không ai làm hại chúng ta đâu."
Tiểu Mặc Long nằm trong lòng cô vẫn cảnh giác cao độ, cơ thể nó căng cứng, nhưng tiếng gầm gừ nhỏ dần, cuối cùng biến thành tiếng rừ rừ bất an trong cổ họng, coi như tạm thời kiềm chế được bản tính hung hăng.
Tần Dao thở phào, nhớ đến vết thương của nó liền vạch chân sau ra xem kỹ. Hai lỗ thủng đã lành miệng, chỉ còn lại vết sẹo mờ mờ.
"Bác sĩ ơi, lúc trước nó bị rắn độc cắn, nọc độc đã thải ra hết chưa ạ? Liệu có để lại di chứng gì không?"
Bác sĩ nhìn Tiểu Mặc Long đang ngoan ngoãn để cô gái tùy ý sờ mó, hoàn toàn không thấy dáng vẻ gặp ai cũng cắn lúc nãy đâu nữa.
"Yên tâm, bác đã dùng kỹ năng chữa trị cho nó ngay lập tức rồi. Nọc độc của Rắn Bóng Ma rất nguy hiểm với sủng thú thường, nhưng với sủng thú hệ Rồng có thể chất mạnh mẽ thì chỉ cần ngủ sâu ba bốn ngày là có thể phân giải và đào thải hết độc tố."
Ngủ... ngủ một giấc là khỏi á?
Nhớ lại chuyện xảy ra trước đó, vẻ mặt Tần Dao bắt đầu trở nên mất tự nhiên.
"Có điều.” Bác sĩ nói tiếp: “Ở cái nơi như Bí cảnh, nếu thật sự cứ thế ngủ li bì..."
Ông không nói hết câu, dù sao Tần Dao còn nhỏ, lại vừa thoát khỏi nơi nguy hiểm đó.
"Được rồi cháu gái, Tiểu Mặc Long của cháu không có vấn đề gì lớn đâu. Nếu thật sự không yên tâm thì lát nữa cháu có thể đưa nó đi kiểm tra tổng quát."
Bác sĩ lại giơ bốn ngón tay lên lắc lắc: "Giờ vấn đề của cháu mới nghiêm trọng hơn đây này. Có chỗ nào khó chịu nhất định phải nói ngay với bác nhé. Nào, nói cho bác biết đây là số mấy?"