Cái... cái quái gì thế này???
Nhìn đi nhìn lại, nét chữ trên sách, thói quen ghi chú đều y hệt của cô. Nếu không phải Tần Dao chắc chắn 100% mình chưa từng đọc quyển sách này, càng chưa từng ghi chú lên đó, thì cô đã nghĩ đây là sách lấy từ bàn học của mình rồi.
Mà một đứa học sinh cấp hai 14 tuổi không cha không mẹ, không nơi nương tựa, nghèo rớt mồng tơi như cô, ngoài số dư 1956.8 tệ trong tài khoản ngân hàng ra thì chẳng có cái gì hết, Tần Dao cũng không tin có ai rảnh hơi tốn công tốn sức bày trò trêu đùa cô như vậy.
Vậy nên là... cô xuyên không rồi? Hay là đến một thế giới song song nào đó?
Lật vài trang sách, Tần Dao càng hoài nghi nhân sinh hơn.
“Cấu tạo của Tinh trận Ngự thú”: “Cách nhận biết Tinh trận Ngự thú.”: “Tinh trận Ngự thú và khế ước Sủng thú”.
Tần Dao vò đầu bứt tai: “Này, này là cái gì với cái gì đây? Tinh trận Ngự thú rốt cuộc là cái thứ gì cơ chứ?”
Lời còn chưa dứt, ánh sáng trắng bất ngờ bùng lên từ dưới chân cô, chiếu sáng cả hang động, khiến chú rồng đen yếu ớt cũng phải ngạc nhiên ngước nhìn.
Ánh sáng lưu chuyển, phù văn nhấp nháy, những đường nét dọc ngang đan xen, kiến tạo nên một tinh trận đường kính chừng một mét, hoa văn phức tạp và huyền bí.
Tần Dao đờ người ra, ngẩn ngơ nhìn.
Tốt lắm, sau khi thấy khỉ biết quất roi, rồng biết phun lửa, thì giờ chính cô cũng biến thành người biết phát sáng.
Tất cả những điều này đối với một người theo chủ nghĩa duy vật như Tần Dao là cú sốc cực lớn. Lẽ ra cô nên kiên quyết phủ nhận sự tồn tại của những thứ trước mắt, tự nhủ rằng đợi mình tỉnh mộng thì mọi thứ sẽ trở lại bình thường.
Thế nhưng...
Cô cúi đầu nhìn trang sách vừa lật tới: Tinh trận Ngự thú đóng vai trò là khế ước kết nối giữa Ngự thú sư và Sủng thú, không chỉ giúp Ngự thú sư nhận được sự phản hồi năng lượng, mà trong lúc nguy cấp còn có thể thiết lập liên kết sinh mệnh, lấy sự tiêu hao của chính Ngự thú sư làm cái giá để duy trì năng lượng sống cho Sủng thú đang bị thương nặng...
Tần Dao nhìn chú rồng đen yếu ớt đã nhắm mắt lại, dù sao chuyện này cũng có một phần lỗi của cô, cô không thể thấy chết mà không cứu nó.
Cô nhẹ nhàng vuốt ve lớp vảy hơi lạnh của nó: “Cậu có muốn ký khế ước với tôi không? Trên người tôi không có thuốc men, chỉ có cách này may ra có thể giúp được cậu.”
Rồng nhỏ từ từ mở mắt. Nó cảm nhận được cơ thể đang suy yếu chưa từng thấy, cũng nhìn thấy ý chí thuần túy muốn cứu vãn sinh mệnh trong mắt con người trước mặt.