May mà lúc đó cô nhanh trí ném cái mũ đỏ đồng phục đi để đánh lạc hướng bầy khỉ, rồng đen nhỏ cũng chớp thời cơ bồi thêm hai quả cầu lửa gây ra hỗn loạn lớn hơn. Chính nhờ mấy chục giây quý giá ấy, Tần Dao vừa lăn vừa bò, gần như ngã nhào vào cái hang nhỏ dưới vách đá này.
Cảm giác nguy hiểm qua đi, cơ thể cô mới bắt đầu phản ứng chậm chạp, cảm nhận được những cơn đau rát khắp nơi.
Nhưng giờ Tần Dao chẳng lo được nhiều thế, cô lục điện thoại trong cặp sách định gọi cứu hộ, nếu không phải trong cặp có điện thoại thì cô đã vứt quách đi cho nhẹ nợ rồi. Nhưng loay hoay mãi chẳng bắt được tí sóng nào, cô không cam lòng thử đi thử lại, vô tình bấm trúng cái gì đó gọi là "Chế độ cầu cứu".
Chế độ cầu cứu? Cái điện thoại "cục gạch" đời tống này của cô mà cũng có chức năng đó ư?
E là cũng chẳng có tác dụng gì... Tần Dao thở dài, tắt màn hình điện thoại.
Cô cúi đầu nhìn chú rồng đen nhỏ nhặt được trong lòng, tình trạng của nó trông rất tệ.
Rồng nhỏ gầy gò, vảy tối không chút ánh sáng, trên người chằng chịt vết thương mới cũ. Đáng sợ nhất là ở chân sau bên phải đang co lại của nó có hai lỗ thủng rõ mồn một, máu đen tím đang từ từ rỉ ra.
Không thể nào... Đầu óc Tần Dao lập tức ong lên một tiếng.
Cô biết thừa bị rắn độc cắn là phải ngừng vận động ngay để tránh nọc độc lan nhanh, nhưng vừa rồi cô lại cứ ôm nó chạy nhảy tưng tưng suốt quãng đường dài, thế chẳng phải là...
Tần Dao run rẩy đưa ngón tay lại gần mũi nó thăm dò, rồng nhỏ dường như cảm nhận được động tác của cô, nó mở mắt ra, đôi đồng tử dựng đứng đỏ rực nhìn cô chằm chằm.
“Chưa ngủ là tốt rồi, chưa ngủ là tốt rồi.” Tần Dao thở phào nhẹ nhõm, sợ mình lòng tốt làm chuyện xấu hại chết người ta, miệng lải nhải nói chuyện với nó: “Cậu nhất định đừng ngủ nhé, phải mở to mắt nhìn tôi đây này, tôi tìm chút nước cho cậu uống...”
Giờ Tần Dao vô cùng hối hận vì vừa ra khỏi nhà đã ăn sạch đồ ăn vặt, làm hại trong cặp bây giờ chỉ còn nửa chai nước uống dở và một quyển sách Toán hôm qua quên chưa bỏ ra.
Không có vật chứa nào khác, Tần Dao đành đổ nước từng chút một ra lòng bàn tay đút cho rồng nhỏ. Nó không từ chối, chậm rãi uống hết, nhưng trông vẫn rất yếu ớt.
Tần Dao cất chai nước còn lại vào cặp, động tác bỗng khựng lại khi nhìn thấy bìa sách trong ngăn kẹp. Cô lôi nó ra, lẩm bẩm đọc dòng chữ trên bìa: "Lý thuyết cơ bản về Ngự Thú (Tập 1)."