Dư Ngâm thấp hơn anh khá nhiều, sức lực cũng chẳng được bao nhiêu. Cái tát sượt qua cằm anh mặc dù không đau nhưng lại mang tính sỉ nhục cực lớn.
Từ nhỏ đến lớn, chưa từng có ai dám đối xử với anh như thế.
Vẻ lười biếng trên mặt Lục Ngọc Trạo tan biến hoàn toàn, thay vào đó là một lớp sương lạnh lẽo khiến người ta nhìn vào mà phát khiếp.
Đôi chân Dư Ngâm cứng đờ lùi về phía sau, lắp bắp: “Là... là cậu bắt nạt tôi trước...”
Mũi chân Lục Ngọc Trạo chạm sát vào chân cô, anh cúi người xuống với ánh mắt thâm trầm, gằn giọng từng chữ: “Bắt nạt cậu thì đã sao?”
“...”
Dư Ngâm nghẹn họng trước bộ dạng vô liêm sỉ của anh. Cô mím chặt môi, không thốt nên lời.
Cằm cô bị anh siết chặt, ép phải nhìn thẳng vào mắt anh. Khóe môi Lục Ngọc Trạo nhếch lên đầy vẻ trêu cợt. Luồng sát khí lạnh lẽo khi nãy bỗng chốc tan biến, anh lại trở về vẻ ngỗ ngược thường ngày.
“Tư Nguyên Phong là người mà em gái tôi đã nhắm trúng. Nếu cậu biết điều thì hãy tránh xa cậu ta ra. Nếu không...”
Anh dừng lại một chút, đầu ngón tay thô bạo nghiền ngẫm làn môi đã bị cô tự cắn đến trắng bệch, giày vò cho đến khi nó sưng đỏ lên mới chịu “từ bi” mà buông tha.
“Chúng ta sau này chắc chắn sẽ còn gặp nhau dài dài.”
Tiếng cười khẩy của anh đủ để khiến Dư Ngâm run rẩy vì sợ hãi. Cô đứng chôn chân tại chỗ như một bức tượng vỡ nát, chẳng thể phản ứng gì thêm.
Sau đó cô cũng chẳng nhớ nổi mình đã bắt xe về nhà bằng cách nào. Suốt quãng đường cô cứ lờ đờ mụ mị, vừa bước chân vào phòng là gục xuống ngủ lịm đi.
Chuông báo thức vang lên đúng sáu giờ sáng.
Đôi mắt Dư Ngâm cay xè, cả người chẳng còn chút sức lực nào. Đặc biệt là đôi chân, vừa chạm đất đã suýt ngã quỵ, bủn rủn như thể bị rút hết gân cốt.
Tất cả là tại tên khốn Lục Ngọc Trạo.
Có ngày cô nhất định sẽ bắt anh phải trả giá.
Cô vội vàng vệ sinh cá nhân vì sợ lỡ hẹn đi học cùng Tư Nguyên Phong. Vừa mở cửa, cả hai đã vô tình chạm mặt nhau.
Tư Nguyên Phong vẫn còn nhớ vẻ bất thường của cô tối qua, cậu ấy quan tâm hỏi: “Hôm qua cậu không sao chứ?”
“Không sao...”
Dư Ngâm chột dạ, cúi đầu nhìn bậc thang dưới chân: “Trong siêu thị sóng yếu quá, đang nói chuyện thì tớ không nghe thấy tiếng cậu nữa... nên tớ cúp máy luôn... định bụng về nhà sẽ gọi lại cho cậu... nhưng mà muộn quá nên tớ quên mất...”
“Ừm, cậu không sao là tốt rồi.”
Tư Nguyên Phong đi sau lưng cô, cả hai cùng ra ngã tư để đón xe buýt.
Chẳng biết là do tiết học thứ tư nhẹ nhàng hay vì đã hẹn ăn trưa với Tư Nguyên Phong mà Dư Ngâm cảm thấy thời gian buổi sáng trôi qua thật nhanh.
Chuông tan học vừa reo, Tư Nguyên Phong đã đến tận cửa lớp tìm cô.
Đây có lẽ là lợi ích duy nhất mà Lục Ngọc Trạo mang lại cho cô. Gần đây Tư Nguyên Phong hầu như lúc nào cũng đi cùng cô, khiến mọi người ở cả hai lớp đều tưởng rằng hai người đang hẹn hò.
Điều này đúng là trúng phóc tâm ý của Dư Ngâm.
Hai người đến căng tin trường, chia nhau đi mua cơm. Dư Ngâm vốn không mặn mà với chuyện ăn uống, chỉ cần không chết đói là được, nên cô lượn một vòng rồi lại lẳng lặng đi theo sau lưng Tư Nguyên Phong.
Đang đi thì một bóng người cao xấp xỉ cô chắn ngang trước mặt. Lục Điểm Lôi đúng là một người con gái si tình đeo bám như âm hồn không tan, Dư Ngâm chỉ nhìn thấy cô ấy thôi cũng sợ xúi quẩy.
“Tránh ra.” Cô đuổi người.
Lục Điểm Lôi không nhúc nhích, tay bưng một bát mì nước nóng hổi, ánh mắt đắc ý: “Chẳng phải cậu giỏi nhất là giả vờ ngây thơ sao? Thế cậu thử nói xem, nếu bát canh này đổ lên người tôi, liệu Tư Nguyên Phong có còn tin cậu nữa không?”
Dư Ngâm khẽ nhíu mày.
Nhưng điều cô sợ không phải là Tư Nguyên Phong có hiểu lầm mình hay không, mà cô sợ tên khốn Lục Ngọc Trạo hay bao che cho người nhà kia sẽ mượn cớ đó mà làm khó mình.
“Cậu đừng làm loạn, bỏng sẽ để lại sẹo đấy.”
Lục Điểm Lôi nhướn mày: “Vậy thì cậu cút đi, không được ăn cơm cùng cậu ấy.”
“...”
Dư Ngâm cạn lời.
Cô cảm thấy Lục Điểm Lôi đúng là có vấn đề về trí tuệ.
“Cậu có đi không?” Thấy cô đứng yên, Lục Điểm Lôi bắt đầu giục giã.
Dư Ngâm vẫn không nhúc nhích, cô ngoái đầu nhìn về hướng Tư Nguyên Phong, thấy cậu ấy đã mua cơm xong và đang đi lại phía này. Cô lập tức xoay lưng, nhích sang một bên để tạo ra một góc khuất tầm nhìn cho cậu
Giây tiếp theo, cô đưa tay ra trước kéo mạnh tay áo của Lục Điểm Lôi một cái.
“A...”
Lục Điểm Lôi giật mình, tay không giữ vững bát canh, choang một tiếng bát rơi vỡ nát dưới đất, nước canh bắn tung tóe.
Dư Ngâm bày ra vẻ mặt hoảng sợ, lùi lại vài bước, đưa tay vuốt ngực đầy ấm ức: “Cho dù cậu có ghét tôi đến đâu, cũng không nên lấy thứ nóng như vậy ném vào người khác chứ...”
Tư Nguyên Phong đặt khay cơm xuống rồi bước tới. Cậu ấy kéo cô về phía mình, đứng canh trước mặt cô để đối lập hoàn toàn với Lục Điểm Lôi.
“Cậu lại tới đây gây sự cái gì nữa?”
Đôi lông mày sắc sảo của cậu ấy nhíu chặt, hiện rõ vẻ mất kiên nhẫn.
Lục Điểm Lôi cũng đang ngơ ngác, nhưng ánh mắt của Tư Nguyên Phong đã đâm trúng tim cô ấy, cô ấy theo bản năng mà giải thích: “Không phải tôi làm... là chính cậu ta tự làm...”
“Cậu có thể tránh xa chúng tôi ra một chút được không?”
Tư Nguyên Phong mất kiên nhẫn ngắt lời Lục Điểm Lôi.
Dư Ngâm yếu ớt lùi sang một bên, nhỏ giọng khuyên ngăn: “Thôi bỏ đi, mọi người đang nhìn kìa...”
Lúc này, Lục Ngọc Trạo và Đàm Nhiêu cũng đang đứng cách đó không xa. Ánh mắt đang quan sát xung quanh của Dư Ngâm bỗng khựng lại.
Lục Ngọc Trạo thế mà lại đang mỉm cười với cô!
Cô chắc chắn mình không nhìn nhầm. Sự phát hiện kinh hoàng này khiến tim cô đập loạn nhịp, cô cứng đờ người rồi vội vàng quay mặt đi chỗ khác.
“Lôi Lôi.”
Giọng nói trầm thấp của Lục Ngọc Trạo vang lên, thong dong chẳng chút vội vã nào: “Lại đây với anh.”
“...”
Hừ!
Lại định chống lưng cho con em gái chuyên gây họa của anh chứ gì. Dư Ngâm thầm nghĩ.
Lục Điểm Lôi vừa phải chịu uất ức từ chỗ Tư Nguyên Phong nên không muốn dây dưa thêm nữa, cô ấy tức tối quay người đi về phía Lục Ngọc Trạo. Cô ấy nghiễm nhiên cho rằng anh trai sẽ ra mặt đòi lại công đạo cho mình, sẽ đứng cùng một chiến tuyến với mình như mọi khi.
Thế nhưng, thứ cô ấy nhận được lại là một lời giáo huấn lạnh lùng.
Gương mặt Lục Ngọc Trạo lúc này không còn sót lại chút ý cười nào: “Em làm người ta bỏng rồi.”
Ai cơ?
Lục Điểm Lôi theo bản năng quay đầu lại nhìn. Cô lao công đã đến dọn dẹp đống đổ nát dưới sàn, còn Dư Ngâm thì đang ngồi thụp xuống một khoảng trống bên cạnh, dùng giấy ăn lau cổ chân.
Bị nước canh bắn trúng sao?
Nhưng giày của cô ấy cũng bị bẩn rồi mà!
“Có phải em làm đâu.” Lục Điểm Lôi ra sức cãi lý: “Tại cậu ta kéo tay em nên em mới không cầm chắc bát.”
Lục Ngọc Trạo không đáp lời.
Cô ấy tưởng anh không tin nên vừa cuống vừa giận, tiếp tục kể lể tội trạng của Dư Ngâm: “Anh không hiểu cậu ta đâu, lúc nào cậu ta cũng trưng ra cái bộ dạng đáng thương tội nghiệp đó để lừa người...”
Càng nói càng thấy tủi thân, cô ấy nhìn anh trai mình đầy hờn dỗi, giọng nói đầy vẻ oán trách: “Chuyện này là sao cơ chứ? Tư Nguyên Phong không tin em thì thôi đi, sao đến cả các anh cũng tin con nhỏ bạch liên hoa đó là thế nào?!”
Đàm Nhiêu nhún vai đầy vẻ vô can: “Này, đừng có kéo cả tôi vào cuộc.”
Lục Ngọc Trạo vẫn im lặng như tờ.
Ánh mắt anh thâm trầm, phóng thẳng về phía hai bóng người đang ngồi đối diện nhau cách đó không xa.
Cuối cùng, anh chỉ nhìn chằm chằm vào người con gái vốn luôn cười nói vui vẻ khi đối mặt với những người con trai khác nhưng lại luôn sợ hãi anh.
“Phải rồi.”
Anh cất lời chế giễu, giọng nói đầy vẻ châm chọc: “Cô ta chỉ là một con bạch liên hoa hèn mọn mà thôi.”
Bàn tay đặt trên đùi anh âm thầm siết chặt thành nắm đấm, mạnh đến mức các đốt ngón tay trắng bệch đi.