Ngọn Lửa Xanh Lam

Chương 20: Vả mặt

Trước Sau

break

Nhận ra Lục Ngọc Trạo đang nhìn mình, nụ cười của Dư Ngâm cứng lại trong thoáng chốc nhưng rất nhanh đã lấy lại vẻ tự nhiên. Cô thật sự thấy nhẹ nhõm và vui sướиɠ vì trong cuộc đối đầu với Lục Điểm Lôi, Tư Nguyên Phong đã lựa chọn tin tưởng cô vô điều kiện.

“Hôm nay tan học tớ phải trực nhật, cậu đợi tớ một lát nhé.”

Lần này cô chủ động đưa ra lời mời. Tư Nguyên Phong khẽ ừ một tiếng. Đối với cô, cậu ấy thật sự chưa bao giờ biết từ chối.

Các tiết học buổi chiều trôi qua dưới sự giảng dạy của giáo viên bộ môn. Đến giờ Vật lý, tiếng gõ cửa vang lên, sau đó một bóng hình cao ráo bước vào lớp. Ánh mắt của đám nữ sinh ngay lập tức đổ dồn về phía cửa.

Lục Ngọc Trạo chẳng bao giờ mặc đồng phục. Với bờ vai rộng, vòng eo thon và đôi chân dài, dù chỉ khoác hờ một chiếc áo đen đơn giản, anh vẫn toát lên khí chất rất riêng. Đặc biệt là gương mặt lai với những đường nét sắc sảo, đậm chất nam tính, khiến vài nữ sinh phải lén lút lấy điện thoại ra chụp ảnh.

Dư Ngâm chẳng buồn để tâm đến anh, cô cúi thấp đầu, cố gắng thu mình lại để không ai chú ý. Thế nhưng lần này anh đến là có việc công khai, cô không tài nào né tránh được.

“Dư Ngâm.” Thầy giáo gọi tên cô.

Dư Ngâm khẽ nhíu mày, đành bấm bụng ngẩng đầu đáp lời. Thầy giáo vẫy tay ra hiệu cho hai người: “Đề kiểm tra in xong rồi, hai em xuống phòng in lấy về, phân loại số trang rồi phát cho cả lớp nhé.”

Đúng là tin sét đánh! 

Cả người Dư Ngâm cứng đờ, bước chân nặng nề đi về phía cửa.

Chỉ đến khi cánh cửa lớp đã khép lại, cô mới quay sang liếc Lục Ngọc Trạo một cái. Dù anh vẫn nhìn thẳng về phía trước với vẻ mặt bình thản, cô vẫn đinh ninh rằng anh đang cố tình kiếm chuyện với mình.

“Một mình cậu không bê nổi hay sao?” Giọng cô lộ rõ vẻ thiếu kiên nhẫn.

Lục Ngọc Trạo hừ nhẹ một tiếng: “Bê nổi chứ.”

Thế thì tại sao anh còn lôi cô theo làm gì?

Như nghe thấy tiếng chất vấn âm thầm trong lòng cô, Lục Ngọc Trạo từ từ quay đầu lại. Anh cố tình nói chậm rãi đầy ẩn ý:

“Hai người đi cùng nhau thì mới không cô đơn.”

“...”

Dư Ngâm hoàn toàn ngó lơ anh, cô rảo bước nhanh hơn về phía trước.

Cô cứ ngỡ anh sẽ thừa cơ bắt nạt mình, hoặc ít nhất cũng là kiểu quấy rầy vô lý thường thấy, nhưng không. 

Tại phòng in, sau khi đếm xong số đề kiểm tra, anh chẳng buồn đợi cô mà trực tiếp bỏ lên lầu trước. Hành tung thoắt ẩn thoắt hiện này của anh khiến cô thoáng ngẩn ngơ. 

Có lẽ việc anh đột nhiên xuất hiện ở lớp cô chỉ đơn giản là để hoàn thành nhiệm vụ theo yêu cầu của giáo viên, chứ không hề có mục đích tồi tệ nào như cô tưởng tượng.

Phù.

Cuối cùng cô cũng có thể thở phào nhẹ nhõm. Thế nhưng, mỗi lần chạm mặt Lục Ngọc Trạo đều được cô thêu dệt thành một câu chuyện nhỏ không có thật để kể cho Tư Nguyên Phong nghe, nhằm tranh thủ chút lòng thương cảm từ cậu ấy.

Giờ tan học buổi tối, cô ở lại lớp trực nhật, Tư Nguyên Phong vẫn kiên nhẫn đứng đợi ở cửa. Lúc cả hai cùng nhau xuống lầu lại vô tình chạm mặt Lục Điểm Lôi. Cô ấy giống như đã cố tình đứng đây từ trước để chặn đường Tư Nguyên Phong vậy.

Dư Ngâm khựng bước, nhưng ngay giây sau cổ tay cô đã được Tư Nguyên Phong nắm chặt. Hai người xem cô ấy như không khí, thản nhiên lướt qua trước mặt cô ấy. Lục Điểm Lôi chỉ lặng lẽ nhìn sâu theo bóng lưng họ, không có ý định đuổi theo, cũng chẳng nói lời nào.

Xuống đến chân cầu thang, tim Dư Ngâm vẫn còn đập thình thịch vì cảm giác kí©ɧ ŧɧí©ɧ. Cô thấy bản thân mình cũng có chút xấu xa, bởi khi nhìn thấy sắc mặt khó coi của Lục Điểm Lôi, trong lòng cô lại trào dâng một sự hả hê kỳ lạ.

“Hôm nay Lục Ngọc Trạo có làm phiền cậu không?” Tư Nguyên Phong hiếm khi chủ động hỏi han chuyện này.

Dư Ngâm đang lo câu chuyện mình biên sẵn không có cơ hội để nói, bèn giả vờ do dự, chậm rãi lên tiếng: “Giờ Vật lý hôm nay... cậu ta có đến lớp tìm tớ.”

“Đến tận lớp sao? Quá đáng vậy ư?” Tư Nguyên Phong ngạc nhiên.

Dư Ngâm mặt không biến sắc, tim cũng chẳng đập nhanh, chỉ khẽ ừ một tiếng xác nhận. Giữa hai người đột nhiên rơi vào khoảng lặng.

Hồi lâu sau, Dư Ngâm mới chủ động mở lời: “Có phải cậu ta vẫn chưa tin chúng mình là một cặp không?”

Tư Nguyên Phong dừng bước, quay sang nhìn cô. Đôi mắt Dư Ngâm vốn đã to, lúc này lại lấp lánh vẻ ngây thơ thuần khiết, nhìn cậu ấy không chớp mắt. 

Tư Nguyên Phong vốn chẳng có kinh nghiệm gì trong chuyện này nên hỏi ngược lại: “Vậy người yêu nhau thì phải thế nào mới đúng?”

Trong lòng Dư Ngâm đang sướиɠ rơn, nhưng gương mặt cô vẫn bình thản không chút gợn sóng: “Thì... thân mật hơn một chút chăng? Tớ cũng không rõ nữa, đã yêu đương bao giờ đâu...”

Vành tai cô đỏ ửng lên rất đúng lúc.

Thân mật.

Hai người từng nắm tay nhau trước mặt Lục Ngọc Trạo, nếu muốn thân mật hơn thì chỉ còn cách hôn nhau. Nhưng vì đây chỉ là diễn kịch nên hoàn toàn không cần thiết, Tư Nguyên Phong cũng sẽ không bao giờ thực hiện những hành vi thiếu trách nhiệm như vậy.

“Lần sau tôi sẽ chú ý hơn.” Tư Nguyên Phong khép lại chủ đề.

Nụ cười nơi khóe mắt Dư Ngâm thoáng khựng lại, trong lòng dâng lên chút thất vọng. 

Lần sau ư? 

Ai mà biết được khi nào Lục Ngọc Trạo mới lại xuất hiện cơ chứ.

Cô buồn bực gãi trán, bất chợt nhớ đến mấy lần trước Lục Điểm Lôi đều bám theo họ. Dư Ngâm liền ngoái đầu nhìn lại. 

Quả nhiên! 

Ba người bọn họ lại đang lững thững đi phía sau, trùng hợp đến lạ lùng.

Cô thu hồi ánh mắt lại, cơ thể khẽ run lên vì sự phấn phấn khích đang trào dâng, nhưng giọng nói lại cố tỏ ra hoảng loạn: “Cậu ta... cậu ta lại đang bám theo tớ...”

Tư Nguyên Phong biết người cô nhắc đến là ai, cậu ấy không quay đầu lại mà trấn an: “Đừng sợ.”

Cậu ấy đưa tay choàng qua vai Dư Ngâm, ôm chặt lấy cô cùng tiến về phía trước. Mặc dù mọi chuyện đang diễn ra đúng như tâm nguyện, nhưng mỗi khi thấy Lục Ngọc Trạo, từ tận xương tủy Dư Ngâm vẫn nảy sinh một nỗi sợ hãi khó tả, khiến bước chân cô trở nên cứng nhắc.

Hai người cùng đi ra cổng trường. 

Vì tan học hơi muộn nên dòng người đã tản đi phần lớn, đường sá thông thoáng và tầm nhìn rất rộng mở. Tư Nguyên Phong không vội bắt xe ngay, cậu ấy nắm tay Dư Ngâm bước vào một quán trà sữa ngay cạnh cổng trường. Phía hướng ra mặt đường là một tấm kính lớn sáng loáng.

“Xin lỗi, cho tôi mượn góc một chút nhé.”

Tư Nguyên Phong khẽ nói một tiếng xin phép rồi mới thân mật ôm lấy vai cô, cúi đầu ghé sát vào để tạo nên một góc nhìn đánh lừa thị giác. Nhìn từ bên ngoài, trông hai người cực kỳ gắn bó thân mật với nhau.

Khi nhóm của Lục Điểm Lôi đi tới, vừa vặn nhìn thấy cảnh tượng bên trong qua lớp kính cửa sổ. Tư Nguyên Phong đang ôm chặt Dư Ngâm để gọi món, và trong lúc chờ đợi, cậu ấy hơi nghiêng đầu như đang hôn cô đắm đuối.

Lục Điểm Lôi tức đến mức hai mắt nổ đom đóm, cô ấy siết chặt quai cặp rồi chạy biến khỏi khung cảnh tồi tệ này. 

Đàm Nhiêu không chút do dự đuổi theo ngay lập tức.

Riêng Lục Ngọc Trạo vẫn đứng chôn chân tại chỗ, âm thầm đếm nhịp trong lòng. 

Một, hai, ba, bốn... 

Hai người họ đã “hôn” nhau suốt bốn giây.

Hừ.

Tư thế hôn của hai người họ trông thật ngốc nghếch, anh rất muốn cười nhưng khóe môi chẳng thể nào nhếch lên nổi. 

Cảm giác như có một loại keo siêu dính đang dán chặt miệng anh lại, chỉ cần cử động nhẹ một chút thôi cũng thấy đau đớn vô cùng.

Anh nhất định phải khiến cho người con gái chết tiệt này cũng biết đau là gì.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc