Ngọn Lửa Xanh Lam

Chương 18: Hoặc là hôn tôi một cái

Trước Sau

break

Không đáp lời thì khóc, vừa nói ra sự thật thì nín ngay.

Lục Ngọc Trạo hoàn toàn nghi ngờ người con gái này đang cố ý làm nũng trước mặt mình. Cô đem chính cái chiêu trò vẫn dùng với Tư Nguyên Phong áp dụng lên người anh.

Nhưng lạ thay, cảm giác lại không tệ chút nào.

Anh vớ lấy chiếc khăn tắm bên cạnh quấn quanh hông, rũ mắt nhìn cô, cố ý trêu chọc: “Tắm chung nhé?”

“...”

Dư Ngâm cắn chặt môi, gương mặt vẫn còn vương vệt nước mắt. Cô đang lườm anh, nhưng cái liếc mắt ấy chẳng hề hung dữ, trái lại còn nũng nịu đến mức khiến lòng người ta ngứa ngáy.

Lục Ngọc Trạo vốn dĩ chỉ định đùa giỡn, nhưng giờ đây đột nhiên lại nảy sinh tâm tư khác. Anh cúi người xuống, động tác thô bạo lột chiếc quần jeans còn đang vướng ở bắp chân cô ra, rồi dễ dàng bế ngang cô lên.

“Thả tôi xuống…”

Dư Ngâm hoảng hốt vùng vẫy, đôi chân loạn xạ đá tung lên. Thế nhưng cô vẫn chẳng thể lay chuyển nổi sức mạnh của anh, chỉ trong chớp mắt đã bị anh bế thốc vào phòng tắm.

Cả người cô trần trụi đứng dưới vòi hoa sen, chưa kịp che chắn những nơi nhạy cảm thì dòng nước ấm áp đã xối thẳng từ trên đầu xuống. Cô theo bản năng muốn né tránh, nhưng lại bị anh nắm chặt lấy.

Lục Ngọc Trạo vươn đôi chân dài kéo một chiếc ghế nhựa lại. Dư Ngâm ngơ ngác nhìn theo, rồi một bên chân của cô bị bàn tay to lớn của anh tóm chặt, chẳng nói chẳng rằng gác thẳng lên chiếc ghế thấp ấy.

“Cậu làm gì thế…”

Cô cúi đầu nhìn.

Bàn tay Lục Ngọc Trạo đã nương theo dòng nước ấm len vào giữa hai chân cô, ngón tay dài lướt qua vùng cấm địa đang phơi bày, nhẹ nhàng tách hai cánh hoa sưng tấy ra.

“Ưm…”

Dư Ngâm rùng mình một cái, giữ chặt lấy bàn tay đang làm loạn của anh, sợ hãi cắn chặt môi nói: “Đừng mà... để tự tôi tắm…”

Những đốt ngón tay cứng rắn của Lục Ngọc Trạo khều móc bên trong huyệt nhỏ, lôi ra từng dòng dịch thể trắng đục hỗn tạp, nhờ dòng nước ấm dội từ trên xuống mà tất cả đều được rửa sạch.

Anh chỉ đang giúp cô làm sạch chứ không làm loạn, nhưng cảm giác căng tức và tê dại khi ngón tay đâm vào bên trong vẫn kí©ɧ ŧɧí©ɧ đến mức cô không tự chủ được mà muốn khép chặt chân lại, cổ họng bật ra tiếng nấc nghẹn: “Được rồi... rút ra đi…”

Lục Ngọc Trạo cúi người, lồng ngực rộng lớn bao bọc lấy người con gái đang run rẩy không ngừng trước mặt, anh ghé sát lại gần tai cô, chậm rãi nói: “Đang cầu xin tôi đấy à?”

Dư Ngâm vội vàng gật đầu lia lịa.

Nhưng anh vốn không phải hạng người dễ nói chuyện, anh khẽ cười một tiếng, đầu lưỡi nóng ẩm như mơn trớn liếʍ qua vành tai đỏ rực của cô, khiến Dư Ngâm nhạy cảm đến mức run rẩy: “Ưm... a…”

Tiếng rên của cô rất nhỏ, nghe vừa mềm mại vừa quyến rũ.

Lục Ngọc Trạo rất thích nghe, anh há miệng ngậm lấy thùy tai nhỏ nhắn căng mọng của cô mà mυ"ŧ mát, ngón tay vẫn không ngừng khều móc bên trong huyệt nhỏ.

“A…”

Dư Ngâm vặn eo né tránh, nhưng bờ mông vô tình lại va phải dươиɠ ѵậŧ thô to đang ngóc đầu dậy giữa háng anh. Cái độ cứng nóng bỏng đó khiến cô sợ đến mức run bắn cả người, vội vàng lao về phía trước để chạy trốn.

Cứ một lần tới một lần lui như thế, cô bị dọa đến mức vừa cắn môi vừa sụt sịt nói: “Cầu xin cậu đây... tôi muốn về nhà…”

Ngón tay Lục Ngọc Trạo rút ra khỏi huyệt nhỏ, kéo theo những sợi chỉ bạc dính nhớp, lấp loáng ánh nước tình tứ dưới ánh đèn.

Dư Ngâm xấu hổ đến mức không dám nhìn, vội vàng hạ cái chân đang bị gác cao xuống, quay lưng đi.

Lục Ngọc Trạo không giày vò cô thêm nữa.

Đợi đến khi cả hai đã mặc quần áo tử tế quay lại phòng khách, Dư Ngâm không vội rời đi mà đứng lại ở một khoảng cách an toàn với anh, nhìn anh trân trân.

“Ảnh...”

Giọng cô không giấu nổi vẻ run rẩy: “Phiền cậu xóa đi.”

Sợ anh lại tìm cớ gây khó dễ, cô cảm thấy mình đã rất mực lễ phép.

Lục Ngọc Trạo không có ý định ngủ lại phòng khách sạn này. Anh tắt màn hình trình chiếu, cầm lấy điện thoại rồi bước về phía cô.

Dư Ngâm theo bản năng lùi lại một bước.

Lục Ngọc Trạo khựng lại, anh biết cô đang né tránh mình. 

Có lẽ là vì sợ hãi.

Anh chẳng mấy bận tâm, khẽ nhếch môi, đưa điện thoại về phía cô: “Tự mình xóa đi.”

“...”

Ánh mắt Dư Ngâm thoáng vẻ do dự. Nhưng nghĩ lại, tự tay mình xóa thì vẫn chắc ăn hơn.

Cô dè dặt tiến lại gần, một tay vẫn giữ tư thế phòng bị trước ngực, ánh mắt đầy vẻ dò xét. Thấy anh không né tránh cũng không có ý định trêu cợt mình, cô mới đón lấy điện thoại.

Lục Ngọc Trạo đã mở khóa sẵn, vào thẳng album ảnh, thậm chí màn hình còn dừng đúng ngay tấm ảnh nhạy cảm kia của cô, không khó để tìm thấy.

Dư Ngâm không dám nhìn kỹ dáng vẻ chật vật của mình lúc đó, tầm mắt mờ đi, nhanh tay nhấn nút xóa. Lại sợ anh khôi phục lại, cô nhấn vào mục “Ảnh đã xóa gần đây”.

Mục này cần mở khóa bằng khuôn mặt.

Cô xoay màn hình về phía Lục Ngọc Trạo.

Anh lười biếng liếc nhìn một cái rồi cúi người xuống để chiều theo chiều cao của cô, hoàn tất việc nhận diện khuôn mặt cho điện thoại.

Dư Ngâm xóa sạch sành sanh tấm ảnh đó. Trong lòng cô thoáng nhẹ nhõm đôi chút.

Thế nhưng khi trả lại điện thoại, cuối cùng cô vẫn không thoát khỏi sự làm khó của Lục Ngọc Trạo.

“Xóa của tôi một tấm ảnh, cậu phải đền cho tôi một đoạn video.”

“...”

Sắc mặt Dư Ngâm tái mét, theo bản năng nắm chặt lấy cổ áo, tưởng rằng anh lại định quay những cảnh không đứng đắn của cô.

Dáng vẻ bảo thủ này của cô trực tiếp khiến người con trai trước mặt bật cười. Anh hất cằm, ánh mắt sâu thẳm đầy ẩn ý: “Lần này mặc quần áo mà quay.”

Dư Ngâm không hiểu, vẫn đứng chôn chân tại chỗ.

Lục Ngọc Trạo nói toẹt ra: “Tự quay một đoạn video, ngay bây giờ.”

“...”

Cánh tay cầm điện thoại của Dư Ngâm đã mỏi nhừ, nhưng vẫn không tài nào chống lại được ánh mắt sắc lẹm và u tối của anh. Ánh mắt đó như muốn nói rằng, chỉ cần cô dám từ chối, đêm nay cô đừng hòng rời khỏi căn phòng này.

Anh có hàng trăm cách để nhục mạ cô.

Dư Ngâm buộc lòng phải mở camera điện thoại, hướng về phía chính mình.

Vừa định nhấn nút quay, khóe môi Lục Ngọc Trạo lại nhếch lên một nụ cười đầy giễu cợt: “Phải nói lời tỏ tình với tôi trong video.”

“...”

Cánh tay đang giơ điện thoại của Dư Ngâm buông thõng xuống ngay lập tức. Cô không quay, chuyện này quá mức nhục nhã rồi.

Thấy cô đứng im hồi lâu mà không nói lời từ chối rõ ràng, Lục Ngọc Trạo ra vẻ đại phát từ bi, khẽ thở dài: “Tôi cũng không làm khó cậu. Hoặc là quay video, hoặc là hôn tôi một cái, tự cậu chọn đi.”

Thế này mà còn không phải làm khó sao?

Dư Ngâm tức đến mức suýt bật cười.

Nhưng đồng thời cô cũng hiểu rõ, một nụ hôn nghe chừng có vẻ quá đáng hơn, nhưng nó không để lại bằng chứng, an toàn hơn quay video rất nhiều.

Để nhanh chóng rời khỏi đây, cô không thể do dự thêm nữa, chủ động bước về phía Lục Ngọc Trạo.

Anh cao hơn cô gần một cái đầu, cô có kiễng chân cũng không tới. Bản thân cô vốn đã xấu hổ và giận dữ, giờ lại thêm sự thua thiệt về chiều cao khiến cô càng thêm bực bội.

Cô ngước lên nhìn anh, giọng nói có chút nôn nóng: “Thấp xuống chút nữa...”

Lục Ngọc Trạo lấy lại điện thoại, bấy giờ mới chịu hợp tác mà cúi người xuống.

Dư Ngâm tự trấn an bản thân trong lòng, hôn một cái cũng chẳng sao, cứ coi như bị chó cắn đi, cũng chẳng ai biết được. Cô nhắm nghiền mắt, bấm bụng từ từ tiến lại gần.

Theo khoảng cách mà cô tự tính toán trong đầu, lẽ ra cô đã chạm được vào anh rồi. Thế nhưng vẫn chưa hôn trúng, cô thử chu môi ra thêm chút nữa nhưng vẫn vô vọng.

Cô khó hiểu mở mắt ra.

Phát hiện người vừa mới cúi xuống chiều lòng mình đã đứng thẳng dậy tự bao giờ. Anh đang giơ điện thoại, hướng thẳng về phía cô mà quay lại dáng vẻ chủ động “dâng môi” một cách đầy hứng thú.

Cô không biết anh đã quay bao lâu, chỉ biết mình lại một lần nữa trở thành trò cười.

Rõ ràng Lục Ngọc Trạo cũng phát hiện cô đã nhận ra, anh nhấn tạm dừng quay, nhìn khuôn mặt đỏ bừng vì tủi nhục của cô, buông lời trêu chọc đầy tuyệt tình: “Cứ giữ nụ hôn của cậu cho Tư Nguyên Phong đi, thiếu gia đây thích “cái miệng” bên dưới của cậu hơn.”

“...”

Cô hận chết anh ta!

Dư Ngâm chẳng cần suy nghĩ, vung tay tát thẳng một cái vào mặt anh.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc