“Ưm...”
Khoảnh khắc cuộc gọi được kết nối, Dư Ngâm cắn chặt môi dưới, nuốt ngược tiếng rêи ɾỉ suýt chút nữa thốt ra khỏi miệng. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho giọng mình bình tĩnh: “Alo?”
Đầu dây bên kia vang lên giọng nói ôn hòa của Tư Nguyên Phong: “Cậu không có nhà sao? Tôi vừa gõ cửa mà không thấy ai trả lời.”
“Không... không có ở nhà...”
Dư Ngâm dốc hết sức bình sinh để kiểm soát nhịp thở, nhưng cú va chạm hung ác của người con trai phía sau khiến cơ thể cô không ngừng chao đảo, huyệt nhỏ vì căng thẳng kí©ɧ ŧɧí©ɧ mà co rút kịch liệt. “Tớ ra ngoài... mua đồ rồi...”
Lục Ngọc Trạo nhìn góc nghiêng khuôn mặt đang gắng gượng bình tĩnh của cô, nghe giọng nói giả vờ bình tĩnh ấy, du͙© vọиɠ phá hoại và chinh phục trong lòng anh dâng cao hơn bao giờ hết.
Anh ác ý điều chỉnh góc độ, để quy đầu lần nào cũng nghiền qua điểm nhạy cảm nhất trong cơ thể cô. Tốc độ va chạm mỗi lúc một nhanh, tiếng da thịt va vào nhau chan chát gần như không thể che giấu nổi.
“A...”
Một tiếng nức nở nhỏ vụn vẫn lọt qua kẽ răng.
“Sao vậy? Cậu không khỏe à?” Giọng Tư Nguyên Phong đầy vẻ lo lắng.
“Không... không sao!”
Dư Ngâm vội vàng cao giọng để lấp liếʍ, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, dùng nỗi đau thể xác để cưỡng ép bản thân tỉnh táo. “Chỉ là suýt chút nữa tông phải người ta... nên tớ tránh một chút...”
Lời nói của cô lại một lần nữa bị cú tấn công mãnh liệt từ phía sau cắt ngang, âm cuối run rẩy không sao kiềm chế được.
kɧoáı ©ảʍ ập đến như sóng thần, cô cảm thấy mình sắp điên rồi, chỉ biết cắn chặt môi dưới.
Thấy cô nhất quyết không lên tiếng, Lục Ngọc Trạo cúi người xuống, lồng ngực áp sát vào tấm lưng đẫm mồ hôi của cô. Đôi môi nóng bỏng dán sát vành tai, anh dùng tông giọng khàn đặc chỉ đủ cho hai người nghe thấy, khàn khàn ra lệnh: “Kêu cho cậu ta nghe đi, để cậu ta biết lúc này cậu đang được ai cᏂị©Ꮒ đến sướиɠ phát điên thế này.”
“Không...”
Dư Ngâm tuyệt vọng lắc đầu, nước mắt cuối cùng cũng không kìm được mà lã chã rơi.
Nhưng cơ thể lại phản bội cô.
Dưới những cú đâm thúc liên hoàn tàn nhẫn của Lục Ngọc Trác, huyệt nhỏ ướt đẫm tê dại rồi co giật liên hồi. Cô bỗng ngửa cổ lên, tạo thành một đường cong mong manh, phát ra tiếng nghẹn ngào bị đè nén nơi cổ họng.
Hoa huyệt co thắt dữ dội, một lượng lớn dâm thủy phun trào như mất kiểm soát, tưới đẫm lên dươиɠ ѵậŧ đang hung ác tấn công của anh.
Cao trào đến quá mãnh liệt khiến mắt cô tối sầm lại, cơ thể run rẩy dữ dội, bên trong huyệt nhỏ siết chặt lấy dươиɠ ѵậŧ thô to bên trong như muốn nuốt chửng làm tan chảy nó.
Sự siết mυ"ŧ đột ngột này khiến Lục Ngọc Trạo khẽ rên một tiếng, kɧoáı ©ảʍ như nổ tung chạy dọc sống lưng khiến thắt lưng anh tê dại. Anh không thể nhẫn nhịn thêm được nữa, cơ hàm đanh lại, bắn hết những luồng tϊиɧ ɖϊ©h͙ nóng bỏng vào sâu trong huyệt dâm đang không ngừng run rẩy của cô.
“Ưm... a...”
Dư Ngâm nằm liệt trên sofa, hổn hển thở dốc, cả người đẫm mồ hôi như vừa mới từ dưới nước vớt lên.
Dư chấn của cơn cao trào vẫn chưa tan hẳn, cơ thể cô vẫn còn run rẩy nhẹ. Ánh mắt cô tràn ngập vẻ tuyệt vọng, cô nghĩ rằng hình tượng của mình trong lòng Tư Nguyên Phong chắc chắn đã sụp đổ hoàn toàn từ đây, cậu ấy sẽ không bao giờ nhìn mặt cô, cũng chẳng còn muốn chăm sóc cô nữa.
Và tất cả những điều này, đều do tên khốn Lục Ngọc Trạo gây ra.
Cô lặng lẽ điều hòa lại sự rã rời của chân tay, cuối cùng cũng tụ được chút sức lực, cô quay đầu lại, vung tay định tát người con trai vẫn đang nằm trên người mình.
Lục Ngọc Trác nhanh tay chộp lấy cổ tay cô.
dươиɠ ѵậŧ vẫn chưa rút ra còn trừng phạt mà đâm mạnh vào trong thêm hai cái.
“Ăn no rồi là lật mặt không nhận người quen ngay sao?”
“Ưm…”
Chút sức lực duy nhất của Dư Ngâm cũng bị đánh tan.
Thấy cô không làm loạn nữa, Lục Ngọc Trạo mới từ từ rút ra, thứ nửa mềm nửa cứng kia kéo theo từng luồng dịch trắng đục tuôn ra ngoài.
Chẳng kịp nghỉ ngơi, Dư Ngâm vội vàng lật người, tìm chiếc điện thoại không biết đã bị quăng đi đâu. Nhưng màn hình đã đen ngòm, khi bật sáng lên, cuộc gọi đã kết thúc từ lâu.
Cô không chắc là do Lục Ngọc Trạo cúp máy, hay là vì Tư Nguyên Phong không thể chịu đựng nổi chuyện bẩn thỉu này của cô nên đã tức giận kết thúc cuộc gọi.
Người duy nhất biết câu trả lời là Lục Ngọc Trạo.
Dư Ngâm nhanh chóng nhìn anh, ánh mắt đầy sự yếu đuối và mong chờ: “Là cậu... đã cúp máy sao?”
Cô muốn nghe câu trả lời thế nào, đã quá rõ ràng rồi.
Nhưng Lục Ngọc Trạo lại không cho cô toại nguyện, khóe môi anh đọng lại nụ cười xấu xa của kẻ chiến thắng: “Cậu tự gọi lại mà hỏi.”
“...”
Dư Ngâm nghẹn ứ một cục tức trong lồng ngực, mặt đỏ bừng vì giận. Cô quay mặt đi không nhìn anh nữa, thậm chí còn nhắm nghiền mắt để trốn tránh, nhưng càng nghĩ càng thấy tủi thân, khóe môi run rẩy, không kìm được tiếng nức nở.
Nước mắt len qua kẽ tay đang che mặt mà chảy dài xuống.
Lục Ngọc Trạo đứng bên cạnh, nhìn xuống Dư Ngâm đang như một con búp bê tan vỡ, rồi đột ngột ngồi xổm xuống.
Đầu ngón tay anh khẽ lướt qua gò má đẫm mồ hôi của cô, giọng nói mang theo sự lười biếng sau khi đã thỏa mãn: “Tên tâm đi. Cậu rên da^ʍ đãиɠ như thế, tôi đời nào để cho người khác nghe thấy chứ.”
Tiếng sụt sịt của cô gái nhỏ bỗng chốc ngưng bặt.