Ngọn Lửa Xanh Lam

Chương 16: Chịch đến nước chảy lênh láng (h)

Trước Sau

break

dươиɠ ѵậŧ vừa được liếʍ láp xong đang cương cứng bừng bừng, nóng bỏng như thanh sắt nung. Dưới ánh đèn, chất dịch nơi quy đầu lấp lánh đầy tình tứ, đang chực chờ ngay miệng huyệt ướt át của Dư Ngâm.

“Không... Lục Ngọc Trạo... cậu đợi đã…”

Dư Ngâm hoảng loạn lắc đầu, hai tay ra sức đẩy lồng ngực rắn chắc của anh, không ngừng giãy giụa. Đôi mắt ngấn nước của cô lúc này tràn ngập vẻ sợ hãi.

“Đợi?”

Lục Ngọc Trác cười khẩy một tiếng. Anh cúi người xuống, giọng nói trầm đục phả ngay bên tai cô: “Ai bảo cậu liếʍ nó hăng hái thế này, hửm?”

Dứt lời, bỗng nhiên anh ưỡn hông thật mạnh.

“A——”

dươиɠ ѵậŧ thô dài đáng sợ ấy cưỡng ép tách mở lối nhỏ trơn trượt, phá tan từng tầng thịt mềm, lực đạo hung bạo đâm xuyên thẳng vào tận cùng.

Dư Ngâm ngửa cổ, phát ra một tiếng hét ngắn ngủi, móng tay vô thức cào lên cánh tay anh mấy vệt đỏ.

Quá sâu...

Cảm giác như muốn chẻ đôi người cô ra vậy.

Lục Ngọc Trạo thở hắt ra một tiếng đầy thỏa mãn.

Bên trong cô khít đến khó tin, vừa nóng vừa ướt, như có vô số cái miệng nhỏ đang mυ"ŧ chặt lấy anh, kɧoáı ©ảʍ mãnh liệt khiến anh tê dại cả da đầu. Chẳng để cô kịp thích nghi, anh đã bắt đầu đâm rút ngay lập tức.

Chậm rãi nhưng cực sâu, mỗi một cú đâm thúc đều cố tình nghiền qua điểm nhạy cảm nhất, tạo ra những tiếng nước phụt phụt.

Dư Ngâm bị anh đè chặt dưới thân, chỉ biết thụ động chịu đựng. Nhưng dần dần, cơn đau bị thay thế bởi sự tê dại, những tiếng rêи ɾỉ vụn vặt không tự chủ được mà thoát ra khỏi kẽ răng.

“Ưm... chậm một chút…”

Lục Ngọc Trác rũ mắt, tận hưởng dáng vẻ mê loạn của cô.

Gò má cô ửng hồng, đuôi mắt vương nét tình tứ. Đôi mắt vốn thanh thuần nay đã phủ một lớp sương mờ, đờ đẫn nhìn lên trần nhà. Đôi môi mọng cắn chặt nhưng vẫn bật ra những tiếng nức nở nghẹn ngào.

Cái vẻ da^ʍ đãиɠ của cô khi bị anh kéo xuống khỏi đài cao này khiến Lục Ngọc Trạo cực kỳ đắc ý. Anh xấu xa tăng thêm lực đạo và tốc độ, cú nào cũng đâm thẳng vào nơi sâu nhất.

“Chậm thế nào đây?”

Hơi thở anh dồn dập, những giọt mồ hôi từ thái dương lăn dài rồi rơi xuống hõm cổ trắng ngần của cô. Giọng anh trầm thấp, đầy vẻ mê hoặc: “Cái bản lĩnh lúc nãy cậu liếʍ tôi đâu mất rồi? Hửm? liếʍ chỗ này của tôi cứng đến thế này... giờ đã biết đường cầu xin rồi sao?”

“Ưm... không phải... a ưm…”

Dư Ngâm bị anh đâm mạnh đến mức lời nói chẳng thốt nên câu, kɧoáı ©ảʍ điên cuồng chạy dọc khắp cơ thể. Ở nơi cô không nhìn thấy, huyệt nhỏ sau khi bị đâm rút hàng chục cái kịch liệt đã sưng đỏ cả lên, không ngừng co giật rồi siết chặt lấy dươиɠ ѵậŧ thô to, dâm thủy đáng thương cứ thế tuôn ra không dứt.

Cú va chạm từ phía dưới của Lục Ngọc Trạo càng lúc càng cuồng dã, khiến cặp vυ" của người con gái rung lắc dữ dội theo từng động tác của anh.

Anh nhìn đến đỏ cả mắt, cúi thấp người, một tay siết chặt thắt lưng cô, tay kia nhào nặn khối thịt mềm mại thơm tho, đầu ngón tay vê lấy đỉnh hồng đã sớm cương cứng, vừa kéo vừa xoay.

“A…”

Dư Ngâm rụt cổ lại, cắn chặt môi dưới.

Tiếng va chạm giữa da thịt tạo nên những âm thanh bạch bạch vừa giòn giã vừa tình tứ, vang vọng khắp phòng khách trống trải.

“Muốn... muốn tới rồi... không…”

Cô vừa đau vừa sướиɠ, lắc đầu liên tục, ánh mắt đờ đẫn, cơ thể căng cứng, mu bàn chân dùng sức đạp mạnh lên mặt ghế sofa.

Lục Ngọc Trạo nhìn chằm chằm biểu cảm hoàn toàn mất kiểm soát của cô, yết hầu cuộn lăn lên xuống không ngừng, giọng nói khàn đặc: “Cùng nhau nào... đồ da^ʍ đãиɠ, kẹp chặt lấy tôi!”

Vài cú đâm thúc mạnh bạo cuối cùng như muốn nghiền nát hoa huyệt của cô, đâm sâu vào nơi sâu nhất khiến cô tê dại đến mức gần như mất đi tri giác, cảm giác muốn vỡ òa phun trào càng lúc càng mãnh liệt.

“A a a…”

Đột nhiên Dư Ngâm ưỡn người lên, huyệt nhỏ đang ngậm chặt lấy dươиɠ ѵậŧ co rút kịch liệt, cô hét lên một tiếng rồi đạt đến cao trào.

Một lượng lớn chất lỏng trong vắt phun trào từ nơi giao hợp, chảy ròng ròng làm ướt đùi Lục Ngọc Trạo, thấm đẫm cả mặt ghế sofa dưới thân hai người.

Cơ thể cô run rẩy không thôi, vách trong không ngừng co thắt, tham lam mυ"ŧ chặt lấy dươиɠ ѵậŧ của anh. Giọng nói của cô mang theo tiếng khóc vừa nũng nịu vừa quyến rũ: “Được rồi... ưm... cầu xin cậu…”

Lục Ngọc Trạo bị siết chặt đến mức thắt lưng tê dại, cơ bụng gồng cứng. Hai tay anh cưỡng ép giữ chặt eo cô, hung ác đâm mạnh lên phía trên, quy đầu đâm thẳng vào miệng tử ©υиɠ đang co giật, từng luồng tϊиɧ ɖϊ©h͙ nồng đậm bắn ra xối xả.

“Ưm ha…”

Anh nằm trên người cô, thở dốc nặng nề, tận hưởng từng đợt kɧoáı ©ảʍ run rẩy sau khi xuất tinh.

Dư âm của cuộc làʍ t̠ìиɦ mãi không tan biến, Dư Ngâm nằm liệt trên sofa như một vũng bùn, đến cả sức để nhấc ngón tay cũng không còn, vùng bụng dưới truyền đến cảm giác đầy ắp ê ẩm.

Phòng khách dần dần yên tĩnh trở lại.

Lục Ngọc Trạo hơi chống người dậy, rũ mắt nhìn xuống khuôn mặt thẫn thờ của cô. Một lúc sau, anh mới từ từ rút dươиɠ ѵậŧ đã mềm đi phân nửa ra ngoài.

Một tiếng “póc” vang lên, kéo theo một lượng lớn hỗn hợp dịch trắng đục và trong suốt tuôn ra, chảy dọc theo miệng huyệt đang hơi sưng đỏ của cô. Khung cảnh da^ʍ đãиɠ vô cùng.

Dư Ngâm xấu hổ quay mặt đi, nhưng lại bị anh bóp cằm, cưỡng ép quay lại.

“Nhìn xem.”

Giọng anh mang theo vẻ lười biếng sau cuộc làʍ t̠ìиɦ, lại càng chẳng hề che giấu ý vị trêu chọc: “Tôi đã bắn bao nhiêu vào trong rồi, hửm? Bụng nhỏ của cậu cũng căng lên cả rồi này.”

“...”

Dư Ngâm nhắm chặt mắt, nhất quyết không nhìn. Nhưng Lục Ngọc Trạo nào có chịu buông tha.

Anh đưa hai ngón tay thon dài, cứ thế nương theo lớp dịch trắng đang chảy ra mà một lần nữa thăm dò vào miệng huyệt sưng tấy vẫn chưa kịp khép lại.

“A! Đừng mà... lấy ra đi…”

Dư Ngâm rùng mình, cơ thể vừa trải qua cao trào nhạy cảm đến đáng sợ, bị ngón tay anh khuấy động như thế, lập tức lại dâng lên những cơn tê dại li ti. Ngón tay Lục Ngọc Trạo khều móc bên trong, tạo ra thêm những tiếng nước phụt phụt. Anh giơ những ngón tay dính đầy hỗn hợp dịch thể đến trước mặt cô, đầu ngón tay còn vương lại những sợi chỉ bạc dính dớp.

“Chảy ra nhiều thế này, lãng phí thật.”

“...”

Dư Ngâm xấu hổ đến mức chỉ muốn chết quách cho xong, cô vật lộn muốn khép đôi chân lại để trốn khỏi cảnh tượng khó coi này.

“Buông tôi ra... đủ rồi…”

Ánh mắt Lục Ngọc Trạo tối sầm lại. dươиɠ ѵậŧ vừa mới phát tiết xong vậy mà vì biểu cảm rưng rưng chực khóc của cô lại một lần nữa ngóc đầu dậy. Anh thẳng tay lật người cô lại, bắt cô nằm sấp trên ghế sofa.

Hai bờ mông tròn trịa bị ép phải vểnh cao, để lộ ra vùng huyệt nhỏ bị đâm đến đỏ rực và ướt át.

“Nói nhiều như vậy, xem ra vẫn chưa được cᏂị©Ꮒ sướиɠ nhỉ.”

Anh cười lạnh, nhân lúc huyệt nhỏ còn đang ướt át, một lần nữa đâm dươиɠ ѵậŧ còn đang cương cứng của mình vào từ phía sau, trơn tru đâm xuyên qua sự khít khao nóng hổi đó.

“Không muốn nữa... ưm... thật sự không chịu nổi nữa rồi…”

Tư thế từ phía sau khiến anh đâm vào sâu hơn. Dư Ngâm nằm phục xuống một cách yếu ớt, vòng eo thon nhỏ bị anh khống chế hoàn toàn. Mỗi một cú đâm thúc đều khiến cơ thể cô run rẩy, khoái lạc điên cuồng ập đến.

“Ưm... đừng chạm vào tôi…”

Đúng lúc này, chiếc điện thoại cô đánh rơi bên cạnh sofa vang lên tiếng chuông. Đó là tâm tư nhỏ của cô, một bản nhạc chuông dành riêng cho Tư Nguyên Phong.

Cô bỗng chốc đờ người, cố gắng vùng vẫy để với lấy chiếc điện thoại.

“Điện... điện thoại…”

Sự căng thẳng và phân tâm nhất thời của Dư Ngâm không những không làm Lục Ngọc Trạo dừng lại mà còn khiến động tác của anh trở nên hung ác hơn. Một tay anh siết chặt lấy eo cô để ngăn cô cử động lung tung, tay kia vươn qua người cô, nhặt lấy chiếc điện thoại đang reo vang không ngớt.

Trên màn hình, cái tên “Phong” nhảy múa chói mắt.

“Cậu không được nghe!”

Dư Ngâm hoảng loạn quay đầu lại, đôi mắt tràn ngập vẻ cầu xin.

Nhìn phản ứng của cô, khóe môi Lục Ngọc Trạo khẽ nhếch lên thành một nụ cười cực kỳ tàn ác. Anh không những không cúp máy mà còn nhấn nút nghe, cố tình áp sát điện thoại vào tai cô.

“Nhịn cho kỹ vào. Nếu để cậu ta phát hiện cậu ở ngoài ăn vụng, cậu ta sẽ không cần cậu nữa đâu.”

Miệng thì nói vậy, nhưng nhịp độ đâm rút phía dưới của anh vẫn chẳng hề dừng lại, mỗi cú đâm thúc đều vừa sâu vừa ác, như muốn nghiền nát cái huyệt da^ʍ đãиɠ của cô.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc