Ngọn Lửa Xanh Lam

Chương 15: Liếm cho tôi (hơi h)

Trước Sau

break

“liếʍ tôi đi.”

Ba chữ ngắn gọn đó khiến Dư Ngâm rùng mình, trên làn da trần trụi ở nửa thân trên nổi lên một lớp da gà li ti. 

Cô hít một hơi thật sâu, hiểu rõ rằng phản kháng lúc này chỉ chuốc lấy sự đối xử tồi tệ hơn. 

Cô cần anh hài lòng, cần anh phải xóa bỏ bức ảnh kia bằng mọi giá.

Thế là, cô ép mình chậm rãi cúi xuống, áp gò má nóng hổi vào hõm xương quai xanh đang lộ ra sau lớp áo sơ mi mở hờ. Làn da chàng trai ấm nóng, mang theo hương sữa tắm thanh khiết hòa quyện cùng lớp mồ hôi mỏng vừa tiết ra khi tìиɧ ɖu͙© dâng trào, tạo nên một mùi hương nam tính đặc trưng đầy mạnh mẽ.

Đôi môi Dư Ngâm mềm mại và ẩm ướt, mang theo sự thử dò dẫm đầy nhút nhát chạm vào cổ anh. Nơi đó, mạch máu đang đập từng nhịp đầy uy lực. Cô rụt rè thè đầu lưỡi nhỏ nhắn ra, liếʍ nhẹ một cái thật chậm.

Yết hầu Lục Ngọc Trạo trượt lên trượt xuống, anh phát ra một tiếng hừ nhẹ khó lòng nhận ra. Anh thả lỏng cơ thể dựa vào thành sofa, nhưng bàn tay đang đặt trên eo cô lại siết chặt hơn, ép vùng bụng mềm mại của cô dán chặt vào bụng dưới đang bắt đầu sục sôi phản ứng của mình.

Như bị cảnh cáo, Dư Ngâm chỉ còn cách tiếp tục phục vụ.

Những nụ hôn vụn vặt dời dần xuống dưới dọc theo xương quai xanh, cô dùng đầu lưỡi phác họa lại đường nét cứng cáp của đối phương. Càng liếʍ, nỗi oán hận tích tụ trong lòng lại trỗi dậy khiến cô bỗng chốc trở nên gan dạ hơn; cô dùng răng cắn mạnh một cái, để lại trên đó một dấu đỏ nhạt.

Cơn đau nhói như kim châm khiến nhịp thở của Lục Ngọc Trạo nặng nề thêm vài phần, nhưng anh không hề trừng phạt cô.

“Cởi áo tôi ra.”

Ngón tay Dư Ngâm run rẩy chuyển sang hàng cúc áo sơ mi của anh. Những chiếc cúc lạnh lẽo chạm vào đầu ngón tay nóng rực khiến việc tháo mở trở nên chậm chạp và vụng về hơn. Khi chiếc cúc đầu tiên rời khỏi khuy, để lộ phần trên của khối cơ ngực rõ nét, động tác của cô hơi khựng lại.

“Tiếp tục.”

Đỉnh đầu truyền đến tiếng thúc giục đầy mất kiên nhẫn.

Dư Ngâm không dám chậm trễ, cô tăng tốc hơn một chút. Một chiếc, rồi hai chiếc... lớp áo sơ mi dần bị trút bỏ, nửa thân trên cường tráng của chàng trai hoàn toàn phơi bày trong không khí.

Dáng người anh vô cùng hoàn mỹ, không phải kiểu cơ bắp cuồn cuộn thô kệch mà từng thớ thịt đều ẩn chứa sức mạnh săn chắc do rèn luyện lâu ngày. Cơ ngực đầy đặn, các khối cơ bụng phân rõ rệt, tràn đầy sức sống và sức ép của tuổi trẻ.

Dư Ngâm không dám nhìn nhiều, vành tai nóng bừng đỏ rực, cô chỉ biết cúi đầu nhắm nghiền mắt, tiếp tục nụ hôn đầy gượng ép của mình.

Bắt đầu từ rãnh sâu mờ nhạt giữa ngực, đầu lưỡi cô trượt qua khối cơ hơi nhấp nhô. Những thớ cơ bắp  ấy khẽ gồng lên dưới làn môi cô một cách khó lòng nhận ra.

Cô hoàn toàn chỉ đang bắt chước theo những gì anh vừa làm với mình. Dư Ngâm ngậm lấy một bên vυ" màu nâu nhạt, ban đầu cô chỉ dè dặt dùng đầu lưỡi liếʍ láp vòng quanh, dần cảm nhận được điểm nhạy cảm đó đang cứng lại dưới sự bao bọc của mình.

“Ưm…”

Cuối cùng Lục Ngọc Trạo cũng không kìm được mà phát ra một tiếng rên trầm đục. Anh nhắm nghiền mắt, đường nét nơi cằm căng chặt, lặng lẽ tận hưởng sự phục vụ vụng về nhưng lại cực kỳ khiêu khích này.

Dư Ngâm cứ chúi người trước mặt anh, hoàn toàn bối rối không biết bước tiếp theo phải làm gì. Dường như nhận ra cô đang đứng hình, Lục Ngọc Trạo khàn giọng chỉ bảo: “Vuốt ve tôi đi.”

Cơn nóng bừng từ vành tai Dư Ngâm nhanh chóng lan xuống cổ, cả người cô rịn ra một lớp mồ hôi mỏng. Một tay cô khẽ đặt lên bả vai vẫn còn vướng lớp áo sơ mi chưa trút hết, tay kia dè dặt chạm vào khối cơ ngực bên còn lại, đầu ngón tay run rẩy gãi nhẹ lên đó.

Sự khiêu khích thuần khiết từ một người non nớt rõ ràng còn khơi gợi hứng thú hơn cả những chiêu trò lão luyện. Bản tính ác liệt của Lục Ngọc Trạo trỗi dậy, bàn tay đang rảnh rỗi của anh bất ngờ túm lấy tóc xõa sau vai cô, giật nhẹ về phía sau.

Dư Ngâm buộc phải ngửa đầu lên, cánh môi rời khỏi lồng ngực anh.

“Lúc tôi liếʍ cậu, tôi chỉ liếʍ có một bên thôi à?”

Ánh mắt anh tối sầm lại, nhìn chằm chằm vào đôi môi đang lấp lánh hơi nước của cô. Hốc mắt Dư Ngâm càng đỏ hơn, trông như vừa chịu đựng một nỗi uất ức tột cùng, nhưng cô chỉ có thể ngoan ngoãn cúi đầu chuyển sang bên còn lại. Cô dùng lại cách thức vừa rồi, thậm chí còn ra sức hầu hạ tận tình hơn để mong anh hài lòng.

Nước bọt khiến điểm đó trở nên ướt đẫm, lấp lánh những tia sáng đầy ám muội dưới ánh đèn. Những nụ hôn nóng bỏng tiếp tục dời xuống dưới, trượt qua vùng bụng săn chắc. Cơ bắp ở vùng này dường như nhạy cảm hơn hẳn, mỗi khi đầu lưỡi cô lướt qua một đường rãnh cơ, cô đều cảm nhận rõ sự run rẩy và co thắt nhẹ nơi bụng dưới của Lục Ngọc Trạo.

Trong lòng Dư Ngâm lúc này chỉ còn ý nghĩ phải lấy lòng anh bằng mọi giá, cô không còn màng đến liêm sỉ mà bắt đầu tập trung toàn bộ tâm trí vào vùng nhạy cảm này.

Đôi môi mềm mại của cô hôn nhẹ qua từng đường nét của cơ bụng, đầu lưỡi cô tỉ mẩn liếʍ láp lớp mồ hôi mỏng trên làn da đang căng cứng của anh. Thậm chí Dư Ngâm còn đánh bạo dùng răng cọ xát nhẹ vào vùng da nhạy cảm quanh rốn, một hành động đầy vẻ khiêu khích vô tri.

“Ha…”

Lục Ngọc Trạo hít sâu một hơi, bàn tay đang đặt bên hông cô bỗng chốc siết chặt. dươиɠ ѵậŧ thô to vừa mới phát tiết xong lại đang bành trướng cương cứng trở lại với tốc độ kinh người. 

Cảm giác cương cứng đó thúc mạnh khiến cơ thể Dư Ngâm sững lại, động tác liếʍ mυ"ŧ cũng dừng hẳn. Cô hốt hoảng ngước nhìn, bắt gặp đôi mắt đã bị du͙© vọиɠ nhuộm đỏ hoàn toàn của Lục Ngọc Trạo.

Trong ánh mắt ấy không còn vẻ trêu đùa hay cợt nhả như trước, mà chỉ còn lại sự xâm lược trần trụi.

“Đang quyến rũ tôi đấy à?” Giọng anh khàn đặc, đục ngầu vì du͙© vọиɠ.

“Không có…”

Dư Ngâm theo bản năng muốn lùi lại để chạy trốn, nhưng đã quá muộn. 

Lục Ngọc Trạo khẽ chửi thề một tiếng rồi bất ngờ xoay người lại. 

Trong nháy mắt, trời đất như đảo lộn, cô gái vốn đang quỳ dưới sàn đã bị anh đè chặt xuống mặt ghế sofa rộng lớn.

Dư Ngâm thốt lên một tiếng đầy hoảng sợ nhưng mọi nỗ lực vùng vẫy đều bị thân hình nặng nề của anh áp chế hoàn toàn. 

Thậm chí anh chẳng buồn cởi chiếc quần jean của cô một cách tử tế mà thô bạo giật đứt cúc. Tiếng kéo khóa vang lên chói tai, cùng với chiếc qυầи ɭóŧ mỏng manh bên trong, tất cả đều bị anh dùng lực kéo tuột xuống tận đùi.

Hai chân trắng ngần bị ép phải dang rộng, để lộ nơi tư mật đang khép chặt đầy thẹn thùng. Những hành động mơn trớn lúc nãy đã sớm khiến cơ thể cô có phản ứng, dòng dâm thủy lấp lánh khiến huyệt nhỏ nhẵn nhụi trở nên ướt đẫm.

Lục Ngọc Trạo quỳ giữa hai chân cô, rũ mắt nhìn xuống. Anh im lặng quan sát khe nhỏ đang mấp máy vì căng thẳng một lát, rồi dùng ngón tay quệt qua lớp dịch trơn ướt đang tràn ra, đưa lên trước mắt cô: “Nói cho tôi biết, đây là cái gì?”

“...”

Dư Ngâm xấu hổ đến mức muốn chết đi cho xong, cô đưa tay lên che mắt mình lại. Nhưng bàn tay cô ngay lập tức bị anh gạt phắt ra. Gương mặt tuấn tú của Lục Ngọc Trạo trầm xuống, giọng nói lạnh lùng: “Nói.”

“... Ướt rồi.” Dư Ngâm bị anh ép đến mức nghẹn ngào, lí nhí đáp lại một cách mơ hồ.

Thế nhưng anh vẫn không buông tha, tiếp tục dồn ép từng chút một: “Cái gì ướt?”

Dư Ngâm hoảng loạn lắc đầu, phòng tuyến tâm lý mà cô dày công xây dựng bấy lâu đã hoàn toàn sụp đổ. 

Cô không còn cách nào để thuyết phục bản thân rằng chỉ cần dỗ dành cho anh vui vẻ là anh sẽ chịu xóa ảnh và buông tha cho mình.

Bản chất anh vốn là một tên khốn, kẻ như thế chẳng bao giờ có thể dùng lý lẽ để giao tiếp.

Nhận thấy cuộc trao đổi này hoàn toàn bất lợi, cô duỗi căng mu bàn chân, dồn hết sức lực đạp mạnh vào người anh. Thế nhưng Lục Ngọc Trạo lại dễ dàng tóm chặt lấy cổ chân cô, anh chỉ khẽ dùng lực đã ép ngược chiếc chân ấy lên vai mình.

Giữa tư thế đó, huyệt nhỏ ướt đẫm của cô gái nhỏ cứ thế phơi bày trần trụi trước mắt anh.

Lục Ngọc Trạo nở nụ cười ác liệt: “Là cái huyệt da^ʍ đãиɠ của cậu ướt rồi đấy.”

“...”

Dư Ngâm đau đớn lắc đầu, không thể chấp nhận nổi những lời nhục mạ này.

Hai môi âʍ ɦộ bị ngón tay anh nhẹ nhàng vạch mở, đốt ngón tay cứng ngắc và lạnh lẽo của anh day ấn lên điểm nhạy cảm đang nhô cao.

“A—”

Dư Ngâm ngửa cổ lên, vòng eo nhỏ nhắn cong lên một cách kịch liệt theo từng cái chạm của anh.

Lục Ngọc Trạo vẫn tiếp tục cào gãi hột le kia, giữa đôi mày anh thấm đẫm vẻ ngông cuồng đầy tà mị. Anh thong dong đưa ra lời nhận xét đầy tàn nhẫn: “Cái loại hàng như cậu, đáng lẽ nên bị cᏂị©Ꮒ chết trên giường mới đúng.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc