Ngọn Lửa Xanh Lam

Chương 14: Bú dương vật (hơi h)

Trước Sau

break

Dư Ngâm rất muốn cầu xin anh xóa bức ảnh đó đi, nhưng lại chẳng dám đường đột mở lời.

Cô đứng chôn chân tại chỗ, ánh mắt toát lên vẻ đáng thương không sao tả xiết. Tiếc rằng Lục Ngọc Trạo không phải hạng người dễ mủi lòng trước sự yếu đuối của con gái. Thấy cô vẫn im lặng, anh vơ lấy chiếc điện thoại bên cạnh, làm bộ như sắp liên lạc với Tư Nguyên Phong thật.

“Đừng mà…”

Dư Ngâm lập tức quỳ sụp xuống tấm thảm. Như để lấy lòng, cô vội vàng bò về phía trước vài bước, giọng nói lắp bắp: “Tôi... tôi sẽ làm…”

Chỉ riêng việc thốt ra những lời này đã khiến mặt cô đỏ bừng vì xấu hổ.

Lục Ngọc Trạo vẫn không đặt điện thoại xuống. Anh liếc nhìn cô như đang chờ xem thái độ phục vụ của cô ra sao rồi mới đưa ra quyết định tiếp theo. Dư Ngâm không còn cách nào khác, đành phải bấm bụng tiến lại gần hơn.

Nào ngờ, anh đột ngột ra lệnh: “Cởi áo ra.”

“...”

Dư Ngâm ngượng ngùng đến mức không dám ngẩng đầu. Lục Ngọc Trạo lập tức gằn giọng: “Được thôi, vậy thì ngay cả áo lót cũng không được mặc nữa.”

“...”

Dư Ngâm run rẩy đưa tay cởi vội chiếc áo lót. Cô sợ nếu mình chậm trễ, anh sẽ bắt cô cởi sạch cả quần không chừng. Chỉ vài giây sau, làn da trắng ngần mịn màng của cô gái đã lộ ra dưới ánh đèn mờ. Hai cánh tay gầy mảnh chống dưới sàn, ép chặt lấy đôi gò bồng đảo đầy đặn ở giữa.

Anh nhếch môi cười đê tiện: “Làm đi, chó cái da^ʍ đãиɠ.”

“...”

Biệt danh đầy nhục nhã khiến gương mặt Dư Ngâm lộ rõ vẻ cay đắng. Nhưng lúc này cô hoàn toàn ở thế yếu, điều duy nhất cô có thể làm là phục tùng, khiến anh hài lòng mới mong đạt được mục đích của mình.

Nhiệt độ trong phòng khách dường như mỗi lúc một tăng cao. Lục Ngọc Trạo tựa tấm lưng rộng vào thành ghế đầy lười biếng, đôi chân dang rộng lộ rõ những thớ cơ bắp săn chắc được tập luyện kỹ lưỡng.

Cô gái trần trụi nửa thân trên ngoan ngoãn cúi xuống giữa hai chân anh. Đối mặt với món đồ thô dài đang cương cứng đến mức gần như che lấp cả gương mặt nhỏ nhắn, cô ngập ngừng thè chiếc lưỡi nhỏ ra. 

Cô vụng về liếʍ láp dọc theo những đường gân xanh nổi lên trên đó, rồi chậm rãi di chuyển xuống dưới, liếʍ qua cả vùng nhạy cảm phía dưới.

Lục Ngọc Trạo chê cô chậm chạp, đưa tay bóp mạnh lấy một bên vυ", ác ý véo mạnh núm vυ". Cơn đau khiến Dư Ngâm giật nảy mình, sợ hãi ngước mắt lên nhìn anh.

“Đã từng bú dươиɠ ѵậŧ bao giờ chưa?”

Dư Ngâm gần như bị sự nhục mạ của anh làm cho bật khóc, cô chỉ biết đỏ hoe mắt mà khẽ lắc đầu.

Chứng kiến vẻ mặt thuần khiết đầy tội nghiệp ấy, Lục Ngọc Trạo dường như đã vơi bớt cơn giận. Một tay anh giữ chặt gáy cô, tay kia cầm dươиɠ ѵậŧ thô to của mình, dùng quy đầu cậy mở hàm răng đang khép chặt rồi thô lỗ đâm mạnh vào trong.

“Thế này này, ngậm lấy. Đúng rồi, cố mà nuốt sâu thêm chút nữa.”

Anh vừa dạy bảo vừa trêu vờn cô, bàn tay rảnh rỗi còn lại thì không ngừng nhào nặn hai vυ" căng mọng trước ngực cô. Cảm giác da thịt mịn màng ấy khiến dươиɠ ѵậŧ phía dưới anh càng thêm cương cứng và trướng lớn hơn nữa. 

Trong phút chốc, nó căng tới mức khiến khuôn miệng cô gái vốn đã vất vả lắm mới chứa được nửa thân gậy dường như sắp rách ra.

“Ưm…”

Dư Ngâm muốn nhả ra, nhưng quy đầu cứng ngắc đã chặn đứng nơi cổ họng khiến cô không thể cử động. Cô chỉ biết phát ra những tiếng nức nở mơ hồ và hoảng loạn vỗ vào đùi anh.

Lúc này Lục Ngọc Trạo mới chịu rút ra.

Như thể vừa ban phát chút dịu dàng sau hình phạt, anh cầm vật đó cọ xát lên khuôn mặt đang đỏ bừng vì nghẹn của cô. Dịch nhầy dính trên da thịt tỏa ra mùi nồng hắc xộc thẳng vào mũi cô.

“Biết làm chưa?”

“...”

Anh đúng là kẻ ác. Dư Ngâm không dám không trả lời, cô vội vàng gật đầu lia lịa, thầm hy vọng sự phối hợp của mình sẽ khiến anh sớm buông tha cho mình.

Lục Ngọc Trạo nhướn mày: “Tiếp tục đi.”

Dư Ngâm không dám chậm trễ, cô quỳ ngay ngắn lại, hai tay ôm lấy thân gậy thô nóng rồi há miệng từ từ ngậm vào. Cô làm việc rất tận lực, mái tóc bồng bềnh liên tục nhấp nhô giữa hai chân anh với tốc độ mỗi lúc một nhanh hơn.

Lục Ngọc Trạo ngửa đầu hít một hơi sâu, cằm khẽ run rẩy phát ra tiếng hừ nhẹ đầy thỏa mãn. Bàn tay lớn của anh thản nhiên đùa nghịch bầu ngực đang cọ xát vào đùi mình, để lại những vết hằn ngón tay đỏ rực trên làn da trắng ngần.

“Ưm…”

Dư Ngâm thấy đau, nhưng cơ thể cũng không tự chủ được mà nóng lên, đôi chân đang quỳ trên mặt đất vô thức khép chặt lại. Dường như Lục Ngọc Trạo nhận ra phản ứng của cô, lực tay vò nặn ngực càng thêm nặng nề. Anh nắm chặt lấy hai núm vυ" đang sưng tấy rồi kéo căng ra, khiến bầu ngực mềm mại bị biến dạng.

“A—”

Dư Ngâm nhíu mày thốt lên một tiếng đầy đau đớn, lập tức nhả thứ đang ngậm đầy nước bọt ra ngoài.

Lục Ngọc Trạo chỉ nhướn mày một cái đã khiến cô không dám hé răng oán trách. Cô cắn răng chịu đựng cơn đau rát như lửa đốt nơi lồng ngực, một lần nữa nâng dươиɠ ѵậŧ đáng sợ kia ngậm vào miệng.

Cô làm theo đúng cách anh vừa dạy, đầu ngón tay nhẹ nhàng xoa nắn vùng nhạy cảm bên dưới của anh. 

Thế nhưng, bàn tay anh xoa nắn hai vυ" của cô lại càng lúc càng hoang dại. Cơn đau qua đi để lại một tia kɧoáı ©ảʍ sắc sảo, ép cô phải run rẩy không ngừng, đôi chân cũng không còn quỳ vững được nữa.

Dường như Lục Ngọc Trạo đã nổi giận.

Đột nhiên anh thúc mạnh hông, dươиɠ ѵậŧ thô dài đâm thẳng vào sâu trong cổ họng cô. Những vách ngăn mềm mại co thắt lại ép chặt lấy vật lạ, khiến lỗ nhỏ nơi đỉnh quy đầu rỉ ra những giọt dịch hưng phấn, làm cả khoang miệng Dư Ngâm ngập tràn mùi vị nồng đậm của anh.

“Ưm…”

Cô càng hoảng loạn, khuôn miệng nhỏ lại càng trở nên nhạy cảm, vô thức co bóp và mυ"ŧ chặt lấy thứ đang xâm chiếm. Sự siết chặt ấy khiến sống lưng Lục Ngọc Trạo tê dại, cơ bắp khắp người đồng loạt căng cứng vì sướиɠ run lên. Anh không còn đủ kiên nhẫn để chịu đựng dáng vẻ chậm chạp, lề mề của cô thêm một giây nào nữa.

Trong tiếng thở dốc nặng nề, một tay anh giữ chặt gáy cô, thúc hông tới tấp liên hồi, bắt đầu những cú ȶᏂασ túng đầy hung hãn. Hai túi tinh nặng trĩu đập mạnh vào chiếc cằm trắng ngần, khiến kɧoáı ©ảʍ trong anh nhân lên gấp bội.

Lục Ngọc Trạo đâm rất sâu, chẳng mấy chốc quy đầu đã chạm tới tận cuống họng của cô. Thân gậy thô lớn lấp đầy khoang miệng chật hẹp, khiến cô không kịp nuốt nước bọt, tất cả cứ thế trào ra, lem luốc theo khóe môi đang há rộng. Những vệt nước dãi kéo dài xuống tận cằm, bóng loáng và dính dấp.

“Hức... hức…”

Dư Ngâm chỉ còn biết phát ra những tiếng nức nở hỗn loạn. Chàng trai sướиɠ đến mức ngửa đầu nhắm nghiền mắt, vùng hông săn chắc vẫn đưa đẩy mãnh liệt như muốn đâm xuyên qua khuôn miệng nhỏ nhắn, điên cuồng dồn lực vào sâu bên trong.

“Ưm... ha…”

Âm thanh dâm mỹ nhục nhã vang vọng khắp phòng khách. Lục Ngọc Trạo khóa chặt lấy đầu cô, thô bạo hành hạ suốt hơn mười phút đồng hồ mới hừ nhẹ một tiếng khi cơn cực khoái ập đến. Quy đầu to lớn ép chặt lấy cuống họng, né tránh mọi hành động của cô. Một luồng tϊиɧ ɖϊ©h͙ đậm đặc phun trào mãnh liệt, số lượng nhiều đến mức kinh ngạc.

Gương mặt Dư Ngâm đỏ bừng lên vì nhịn thở, cô gần như nghẹt thở vì sự xâm chiếm quá mức này. Ngay khoảnh khắc dươиɠ ѵậŧ thô to kia rút ra, cô chỉ muốn hớp lấy không khí để duy trì sự sống, khiến cổ họng tự động sinh ra phản ứng nuốt xuống. Toàn bộ dòng chất lỏng trắng đục ấy đều bị cô nuốt trọn vào trong.

Lúc này, bộ đồng phục trên người cô đã tuột khỏi vai một nửa. Vẻ mặt cô ngơ ngác, đôi má ửng hồng quyến rũ, cánh môi và hàm răng vẫn còn ướt đẫm. Trên cằm cô vương lại vài giọt tϊиɧ ɖϊ©h͙ dính dớt nhỏ xuống khi anh rút ra, tạo nên một khung cảnh vô cùng da^ʍ đãиɠ.

Lục Ngọc Trạo nhìn cảnh tượng đó mà bụng dưới thắt lại. Anh kéo cô ngồi lên đùi mình, một tay nhào nặn bờ mông tròn trịa ẩn sau lớp quần jean, tay kia nới lỏng cúc áo sơ mi nơi cổ họng. Đuôi mắt anh ửng đỏ vì du͙© vọиɠ, giọng nói khàn đặc đầy vẻ  mê muội:

“liếʍ tôi đi.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc