Ngọn Lửa Xanh Lam

Chương 13: Quỳ xuống

Trước Sau

break

Giữa lúc hỗn loạn vừa rồi, điện thoại của Dư Ngâm vang lên một tiếng thông báo. Nhưng cô chẳng còn tâm trí nào để bận tâm, chỉ cúi đầu nhìn chằm chằm vào mu bàn tay lem luốc bẩn thỉu của mình. So với nỗi đau xác thịt, cảm giác nhục nhã ê chề trong lòng còn nặng nề hơn gấp bội.

Lục Ngọc Trạo làm vậy là lại đang chống lưng cho em gái anh.

Cô chợt thấy có chút ghen tị với Lục Điểm Lôi, bởi bên cạnh cô ấy luôn có những người sẵn sàng ra mặt chở che. Kiểu bảo vệ mù quáng, bất chấp lý lẽ như thế vốn là điều mà cô luôn hằng khao khát.

Lục Điểm Lôi không ngờ anh trai mình lại ra tay tàn nhẫn đến thế, trong lòng bỗng thấy lo sợ. Cô ấy vội vàng chạy đến kéo tay Lục Ngọc Trạo, đứng chắn giữa anh và Tư Nguyên Phong, đồng thời dùng ánh mắt ra hiệu cho Đàm Nhiêu mau đưa người đi.

Lúc này Đàm Nhiêu mới nắm lấy cánh tay Lục Ngọc Trạo, ngăn không để anh tiếp tục gây hấn với Tư Nguyên Phong thêm nữa.

Sau khi ba người bọn họ rời đi, Dư Ngâm lẳng lặng phủi sạch bụi đất bám trên tay.

“Cậu không sao chứ?”

Tư Nguyên Phong đưa cho cô một tờ khăn giấy ướt.

Dư Ngâm rũ mắt, khẽ lắc đầu mà không nói lời nào.

Hiểu rằng tâm trạng cô đang tồi tệ, Tư Nguyên Phong không gặng hỏi thêm, chỉ hất cằm về phía cổng trường ra hiệu cho cô đi theo mình.

Dư Ngâm khẽ đáp lại một tiếng lý nhí trong cổ họng.

Thực chất, trong lòng cô đang bị nỗi sợ bủa vây.

Cô đoán được tin nhắn vừa rồi là do Lục Ngọc Trạo gửi đến, dù cô vẫn không tài nào hiểu nổi vì sao anh lại có được số điện thoại của mình.

Suốt dọc đường, cô cố gồng mình tỏ ra bình thản cho đến khi về tới nhà.

Cô đóng chặt cửa phòng, lưng tựa sát vào cánh cửa, trái tim đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô run rẩy mở chiếc điện thoại đã im lìm suốt quãng đường đi. Trong hộp thư đến hiện lên một tin nhắn chưa đọc từ số lạ.

Đó là một tin nhắn hình ảnh.

Hơi thở của Dư Ngâm bỗng chốc đình trệ, một luồng khí lạnh lẽo chạy dọc sống lưng mang theo linh cảm chẳng lành. Ngón tay cô run rẩy không ngừng, đắn đo mãi mới dám nhấn vào xem chi tiết.

Đó là bức ảnh chụp nửa thân trên trần trụi của cô.

Trên vùng bụng phẳng lì ấy, còn viết tên của anh.

Dư Ngâm vừa giận vừa hoảng, lồng ngực phập phồng kịch liệt, cô lập tức úp mạnh màn hình điện thoại xuống. Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại vang lên sắc lẹm khiến cô giật nảy mình, chiếc điện thoại rơi bộp xuống sàn nhà.

Tiếng chuông ấy cứ vang lên dồn dập như tiếng đòi mạng, không hề có ý định dừng lại.

Cô hít một hơi thật sâu, dốc sức bình định lại cảm xúc đang rối bời. Phải mất một lúc lâu sau, cô mới cúi người nhặt điện thoại lên. 

Người gọi đến không ai khác chính là chủ nhân của số máy vừa gửi bức ảnh kia.

Lục Ngọc Trạo!

Dư Ngâm giận dữ bắt máy: “Rốt cuộc cậu muốn làm cái gì!”

Đầu dây bên kia im lặng đến lạ kỳ, bầu không khí dường như vẫn còn vương lại dư âm tiếng hét của cô, chúng lẩn khuất rồi chầm chậm cào xé trái tim cô.

Một lát sau, tiếng cười khẩy của người kia truyền đến: “Tất nhiên là muốn làm cậu rồi, nhìn không ra sao?”

“...”

Toàn bộ máu trong người Dư Ngâm như chảy ngược, xộc thẳng lên đại não. Mặt cô nóng bừng, cảm giác như vừa bị kẻ mình căm ghét nhất tát một cú trời giáng, đau rát vô cùng.

Thái độ ngông cuồng và tùy hứng của anh khiến chút dũng khí cô vừa khó khăn lắm mới gom góp được lập tức tan biến sạch sành sanh. Dư Ngâm yếu ớt hỏi lại: “Cậu... cậu rốt cuộc muốn thế nào?”

Nghe ra sự ngoan ngoãn trong giọng nói của cô, Lục Ngọc Trạo không đùa giỡn nữa, giọng anh trầm xuống đầy lạnh lẽo: “Đến tìm tôi.”

“...”

Dư Ngâm không muốn đi. Cô cũng không lên tiếng, cứ thế im lặng để kéo dài thời gian.

Nào ngờ, chiêu trò giả chết này chẳng hề có chút tác dụng nào với Lục Ngọc Trạo. Anh hừ lạnh một tiếng: “Đống ảnh này mà gửi cho cả trường thì chẳng có gì thú vị, hay là gửi cho Tư Nguyên Phong xem thử nhé? Nếu cậu ta thích, đúng lúc đỡ cho cậu cái công bám đuôi.”

“Không được!”

Giọng Dư Ngâm run rẩy, đầu ngón tay siết chặt thành nắm đấm đâm vào lòng bàn tay thành những vết đỏ hằn. Chút đau đớn ấy chẳng thấm tháp gì so với nỗi sợ hãi khi bị anh đe dọa, đó là một sự hoảng loạn tột độ.

Giọng cô dịu đi, đầy vẻ cầu xin: “Tôi đâu có tranh giành bạn trai của em gái cậu... Cậu làm ơn đừng bắt nạt tôi nữa có được không?”

Đầu dây bên kia rơi vào im lặng.

Một giây, hai giây...

Ngay khi Dư Ngâm tưởng rằng anh cuối cùng cũng tìm lại được chút nhân tính để mở lòng khoan dung, thì chất giọng lười biếng quen thuộc của hắn lại vang lên: “Đồ ngốc, vẫn chưa nhìn ra à?”

Dư Ngâm thật sự không hiểu.

Lục Ngọc Trạo không ngại ngần vạch trần từng chút một: “Chẳng liên quan gì đến em gái tôi cả.”

“...”

Dư Ngâm căng thẳng nuốt nước bọt.

Bên tai cô, giọng nói ấy tựa như lời thì thầm của ác quỷ, mang theo sự trêu chọc đầy ác ý: “Là vì thiếu gia đây đơn thuần là nhìn trúng cậu rồi.”

“...”

Dư Ngâm mím chặt môi. Nỗi bất lực và tủi thân đồng loạt quấn chặt lấy cổ cô, khiến cô nghẹt thở đến mức không tài nào hít thở nổi.

Lục Ngọc Trạo rõ ràng không còn kiên nhẫn để kỳ kèo, giọng anh trầm xuống, khí thế lập tức trở nên lạnh lẽo: “Tôi chỉ cho cậu đúng hai mươi phút. Nếu cậu không đến, tôi sẽ gửi ảnh cho Tư Nguyên Phong ngay lập tức.”

Anh chẳng đợi cô trả lời mà cúp máy thẳng thừng.

Bên tai đã hoàn toàn yên tĩnh, nhưng nhịp tim của Dư Ngâm còn vang dội hơn cả tiếng sấm, chấn động đến mức lồng ngực cô tê dại. Điện thoại vang lên một tiếng thông báo, lại có thêm một tin nhắn mới.

Đó là địa chỉ khách sạn mà Lục Ngọc Trạo vừa gửi tới.

Và cả số phòng.

Gương mặt cô bỗng chốc nóng bừng như bốc hỏa. Không ai rõ hơn cô rằng một khi đã bước chân đến đó, chuyện gì sẽ xảy ra. Thế nhưng nếu không đi, Lục Ngọc Trạo tuyệt đối sẽ không buông tha cho cô. Cơn ớn lạnh từ tận đáy lòng nhanh chóng lan tỏa khắp cơ thể, biến cô thành một cái xác không hồn chỉ còn biết khuất phục trước sự đe dọa.

Vào giây cuối cùng của thời hạn hai mươi phút, cô run rẩy đưa tay gõ vang cánh cửa phòng của anh. 

Ngay khoảnh khắc cánh cửa mở ra, cả người Dư Ngâm đã bắt đầu run rẩy không ngừng. Dường như chẳng hề lo sợ cô sẽ bỏ chạy, Lục Ngọc Trạo mở cửa xong lập tức thản nhiên quay lại ghế sofa ngoài phòng khách ngồi, chẳng buồn bố thí cho cô lấy một ánh nhìn dư thừa.

Dư Ngâm rón rén bước vào trong. Rèm cửa đóng kín mít, căn phòng chỉ bật vài ngọn đèn tường mờ ảo đầy ám muội. Màn hình máy chiếu phát ra những luồng sáng dịu nhẹ, phản chiếu rõ mồn một đường nét của người con trai đang lười biếng vùi mình trong ghế sofa.

Lúc này, hình ảnh trên màn hình đang không ngừng được phóng to.

Dư Ngâm hoảng sợ đến mức hơi thở loạn nhịp. Cô theo bản năng nhìn về phía Lục Ngọc Trạo, rồi lại lo âu nhìn lên màn hình máy chiếu, để rồi sự xấu hổ khiến hốc mắt cô chợt nóng bừng. 

Cô đứng lúng túng trước mặt anh, cố dùng thân hình mảnh mai của mình để che chắn tầm mắt đang thưởng ngoạn bức ảnh khỏa thân của mình một cách đầy cợt nhả kia.

“Đừng... đừng nhìn nữa mà…”

Cô run rẩy đưa tay ra, dùng lòng bàn tay nhỏ nhắn quơ qua lại cố che mắt anh. Ngay lập tức, cổ tay cô đã bị anh tóm chặt lấy. Lục Ngọc Trạo không dùng lực kéo mạnh, mà chỉ dùng phần chai tay mỏng nơi đầu ngón tay chậm rãi mơn trớn ngay mạch máu ở cổ tay cô, khiến cô vừa thấy ngứa ngáy vừa sợ hãi. Dư Ngâm gần như nín thở, mỗi lần nuốt nước bọt là bả vai lại khẽ run lên.

Gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp ấy hiện rõ vẻ tủi thân tột cùng.

Lục Ngọc Trạo tách rộng hai chân, tạo ra một khoảng không gian đầy vẻ du͙© vọиɠ rồi nhìn cô chằm chằm: “Quỳ xuống đây, phục vụ tôi.”

“...”

Dư Ngâm vừa xấu hổ vừa căm phẫn, đôi vai gầy guộc càng co rụt lại dữ dội hơn. Theo bản năng, cô vô thức liếc nhìn vào khoảng trống giữa hai chân anh. Lúc mới vào vì quá căng thẳng nên cô không chú ý, anh vậy mà lại không mặc quần. Lúc này, gấu áo sơ mi bị hất sang bên, để lộ ra một cảnh tượng trực diện và táo bạo.

Chẳng biết có phải do bị kí©ɧ ŧɧí©ɧ bởi bức ảnh trên màn hình hay không mà dươиɠ ѵậŧ thô lớn phía dưới anh đang cương cứng, dựng đứng lên đầy hung hãn. Nhận ra sự việc, cô vội vã cúi gầm mặt không dám nhìn thêm một giây nào nữa.

Lục Ngọc Trạo nhìn cô như nhìn một món tráng miệng ngọt ngào, nhưng đôi lông mày khẽ nhíu lại đã tiết lộ chút sự thiếu kiên nhẫn: “Không nghe lời, tôi sẽ cᏂị©Ꮒ nát mọi cái lỗ trên người cậu.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc