Những ngón tay đang chìa ra của Tề Vĩnh Phong bóp chặt lấy mép danh thiếp đến mức nhăn nhúm, dòng chữ “Tề Vĩnh Phong” mạ vàng trông như méo mó, biến dạng dưới ánh đèn chùm nơi hành lang.
Ánh mắt Tưởng Trạch Phú lộ rõ vẻ thích thú như đang vờn mồi, khiến Tề Vĩnh Phong ngửi thấy một mùi hương tuyết tùng lẫn với diêm tiêu – thứ mùi tiền vị thanh tao đặc trưng của loài báo đực khi đang đánh dấu lãnh thổ giữa mùa đông giá rét.
“Giám đốc Tưởng cứ khéo đùa.”
Tề Vĩnh Phong liếc nhìn cô thư ký xinh đẹp.
Cô không cười, gương mặt toát lên vẻ lạnh lùng kiêu kỳ, trông giống như một bức tượng trầm mặc nơi đáy đại dương, chẳng màng đến sự tranh giành của thế gian.
Gã tiếc nuối thu lại tầm mắt, cười gượng gạo nhét chiếc danh thiếp vào ví da cá sấu. Cái thân hình béo ú lùi lại hai bước để tự tìm bậc thang bước xuống: “Tôi đâu dám động vào người của ngài?”
Thực tâm, gã vốn định dùng ẩn ý để nhắc khéo hậu bối này rằng, loại phụ nữ không tiền đồ, không chỗ dựa này, chi bằng mọi người cùng chia sẻ “tài nguyên” để tiêu khiển không phải tốt hơn sao?
Thế nhưng, mối quan hệ giữa hai người này dường như chẳng hề đơn giản.
Đôi mắt vẩn đục của gã lướt qua lướt lại giữa hai người, cuối cùng dừng lại nơi đường cong eo hông của Dương Hòa Chi được tôn lên bởi lớp vải quần tây, nơi mà bàn tay trái của Tưởng Trạch Phú đang đặt lên.
Dương Hòa Chi cảm nhận được một áp lực truyền đến từ sau eo. Đó là những ngón tay của Tưởng Trạch Phú, lúc này đang chậm rãi mơn trớn lớp vải ngay hõm eo cô, khiến chiếc sơ mi lụa tơ tằm hằn lên những nếp nhăn như gợn sóng lăn tăn.
Tề Vĩnh Phong tìm đại một cái cớ rồi cáo từ.
Bàn tay sau eo cô càng áp sát hơn, Dương Hòa Chi nín thở, giữ nguyên tư thế không dám cử động.
Gương mặt đỏ bừng của Tề Vĩnh Phong lúc nãy khiến cô chợt hiểu ra một điều: Nếu không nhờ sự ám chỉ mang tính chiếm hữu này của Tưởng Trạch Phú, thì chỉ qua vài câu đối thoại vừa rồi, cô suýt chút nữa đã bị biến thành món đồ chơi trên giường của một gã đàn ông đê tiện rồi.
Cổ họng cô như bị tầng tầng lớp lớp tơ nhện quấn chặt, đặc quánh và nghẹn ứ, nhất thời không thở nổi.
Những chuyện như thế này, sau này cô còn phải nếm trải bao nhiêu lần ở Hằng Tuyền đây?
…
Sau khi Tề Vĩnh Phong rời đi, bàn tay của Tưởng Trạch Phú vẫn đặt nơi eo cô, chưa hề buông ra.
Đoạn hành lang dẫn ra cổng chính lúc này đã vắng tanh không một bóng người, không gian dài dằng dặc chỉ còn trơ trọi hai chiếc bóng đổ dài dưới ánh đèn chùm.
Dương Hòa Chi cảm thấy nhịp tim mình đập dồn dập, ngón tay khẽ co lại. Cô ngước mắt lên, vô tình đâm sầm vào đôi mắt sâu thẳm luôn khiến người ta không sao nhìn thấu của Tưởng Trạch Phú.
“Cảm ơn Giám đốc Tưởng.”
Dương Hòa Chi thầm nghĩ, cứ coi như cảm ơn anh đã giữ cho cô chút thể diện cuối cùng. Dù trong mắt Tề Vĩnh Phong, danh tiếng của cô cũng chẳng tốt đẹp gì cho lắm, nhưng ít ra vẫn còn hơn vạn lần việc bị hạng người như gã ta thật sự thèm muốn.
Tưởng Trạch Phú khẽ cười một tiếng, tay vẫn không buông. Ánh mắt hai người cứ thế quấn quýt lấy nhau, ngay cả làn gió lướt qua giữa họ dường như cũng trở nên đặc quánh hơn hẳn những nơi khác.
“Thư ký Dương không trách tôi sao?”
Việc tiếp đón Tề Vĩnh Phong vốn dĩ không phải là nhiệm vụ của cô.
Dương Hòa Chi không muốn đào sâu xem ánh mắt ấy mang ý nghĩa gì, bởi dù sao cô cũng là bạn gái của em trai anh. Hai người mới bên nhau chưa đầy ba tháng, cô cũng chẳng biết cái cảm giác mới mẻ của Tưởng Lăng Vũ sẽ kéo dài được bao lâu, cô chỉ muốn được làm việc ở đây thêm một thời gian để kiếm thêm chút tiền.
Sự thử thách, hay cả sự mỉa mai của Tưởng Trạch Phú, cô đều mặc định đó là vì anh không hài lòng khi em trai mình lại hẹn hò với một “bình hoa di động”.
Dương Hòa Chi vội vã lảng tránh ánh mắt của anh, lùi lại hai bước về phía bên cạnh, như cánh bướm né tránh mạng nhện, như chú nai con lánh xa một mãnh sư oai dũng.
Cô nghiêm giọng nói: “Đây là việc tôi nên làm ạ.”
Nụ cười trên môi Tưởng Trạch Phú không đổi, chỉ có bàn tay anh lạc lõng giữa không trung khi hơi ấm vừa rồi đã vụt mất.
Đúng lúc đó, tiếng động cơ gầm rú ngoài cửa xé toạc bầu không khí đặc quánh. Tiếng phanh xe của chiếc Bentley đen vang lên, trong đêm tối, nó trông như một bóng ma hòa làm một với những đám mây đen, đỗ ngay ngắn trước cổng chính đại sảnh Hằng Tuyền.
Dương Hòa Chi liếc nhìn, đó là xe chuyên dụng đưa đón Tưởng Trạch Phú. Cô vội vàng đứng né ra xa hơn, chờ người đàn ông rời đi trước.
Tưởng Trạch Phú nhìn lại lần nữa, đôi gò má trắng sứ của người phụ nữ thoáng ửng hồng. Không rõ vì lý do gì, điều đó khiến cô trông như một món đồ sứ mong manh, rất dễ vỡ tan.
“Muộn thế này rồi, để tôi đưa cô về.” Anh lên tiếng hỏi.
Đôi lông mày của Dương Hòa Chi khẽ động, ánh mắt vẫn một vẻ tĩnh lặng như mặt hồ:
“Giám đốc Tưởng, xe của tôi vẫn đang đỗ dưới hầm gửi xe của công ty rồi ạ.”
…
Tưởng Trạch Phú rũ mắt nhìn cô, anh thấy hàng mi cô đang khẽ run rẩy, nhưng lời nói thốt ra lại vô cùng kiên định.
Hóa ra, người mà em trai anh thích còn thú vị hơn anh tưởng.
Thực tế, anh vốn chẳng ưa loại phụ nữ thế này: không đáng yêu, không mềm mỏng, lại càng không biết điều. Thế nhưng, lồng ngực anh lại bỗng dưng nôn nao một cách kỳ lạ.
Vậy mà một kẻ trẻ con, hiếu thắng lại chẳng làm nên trò trống gì như em trai anh, cô lại chấp nhận. Có lẽ cũng chỉ vì tiền, vì quyền thế của nhà họ Tưởng mà thôi. Anh chẳng ngại ngần dành cho cô gái vào công ty bằng “cửa sau” này những suy đoán đầy ác ý.
Mười mấy giây trôi qua, cuối cùng anh mới lên tiếng.
Gương mặt đẹp trai của người đàn ông vẫn thản nhiên, thật khó để đoán định cảm xúc: “Thư ký Dương quả là người rất giỏi từ chối.”
Ngay khi âm cuối vừa dứt, một tia lạnh lẽo sắc lẹm xẹt qua đôi mắt tĩnh lặng của anh. Nó biến mất nhanh đến mức Dương Hòa Chi cứ ngỡ mình đã nhìn nhầm.