Ngọn Lửa Champagne

Chương 8: Hoa dành dành

Trước Sau

break

Dương Hòa Chi vất vả lắm mới đối phó xong, sau khi tiễn sếp đi, cô lập tức quay lên lầu lấy túi xách.

Kết thúc một tuần làm việc căng thẳng, cô sắp xếp lại hồ sơ, điểm danh và chia sẻ tài liệu công việc vào nhóm chat. cuối cùng, cô lê cái thân mình đang nhức mỏi rã rời, đi về phía thang máy xuống hầm gửi xe. 

Có lẽ Tưởng Lăng Vũ đã về căn hộ rồi, không biết anh có đợi cô về để cùng đi dạo với cún cưng không.

Chỗ đỗ xe của Dương Hòa Chi ở khu B, cách cửa thang máy một đoạn khá xa.

Đã quá giờ tan tầm, phần lớn nhân viên đã ra về, đôi cao gót da bóng của cô giẫm qua những vệt sáng phản chiếu từ dàn xe sang ở khu A. Gót chân truyền đến cơn đau rát do vết thương trầy xước cọ vào lớp da giày, cô càng đi càng thấy khó chịu, đành phải dừng lại vài giây để xoa dịu cơn đau.

Tít tít tít...

Giữa bãi đậu xe vắng lặng và tối tăm, tiếng chuông điện thoại vang lên đột ngột. Thường thì sau khi tan làm Dương Hòa Chi sẽ tắt chế độ rung, cô lấy điện thoại từ trong túi xách ra xem, là cuộc gọi từ Tưởng Lăng Vũ.

Cô bắt máy, áp điện thoại lên tai. 

Đầu dây bên kia, anh người yêu lộ rõ vẻ hớn hở vì sắp được gặp cô:

“ŧıểυ Chi, tan làm chưa em? Anh đang ở ngay dưới lầu công ty anh trai nè, chỗ đậu xe tạm thời ấy, em xuống là thấy anh ngay.”

Dương Hòa Chi khựng lại, mái tóc đuôi ngựa buộc cao sau đầu thôi đung đưa. Cô nhìn biển chỉ dẫn, hơi khó xử vì mình đã đi gần đến khu B rồi:

“Ơ... nhưng hôm nay em cũng lái xe đi làm mà.”

Tưởng Lăng Vũ ở đầu dây bên kia dịu dàng thương lượng: “Tối nay để anh đưa em về trước, mai anh gọi tài xế đến công ty lái xe về chỗ em, chứ mỗi đứa đi một xe phiền lắm.”

Căn hộ của Tưởng Lăng Vũ ở nội thành không xa công ty cô, nhưng nơi cô ở lại nằm tận rìa trung tâm, thuộc khu vực mới đang phát triển, tiền thuê nhà ở đó rẻ hơn gần một nửa. Chiếc xe này cũng là do Tưởng Lăng Vũ thấy cô không chịu chuyển nhà, nên mới nằng nặc mua cho cô để tiện đi lại.

Dương Hòa Chi cũng chẳng muốn tranh cãi thêm, thế là cô dứt khoát quay người đi ngược trở lại.

Vừa lúc cúp điện thoại, dái tai bên phải của cô bỗng bị kéo mạnh một cái đau nhói. Cô bỏ điện thoại xuống, thấy sợi dây gắn đá pha lê trên ốp lưng đang quấn vào nhau lủng lẳng.

Cảm nhận được cơn đau buốt nơi tai, cô đưa tay lên sờ thì thấy dái tai đã trống không. Chiếc khuyên tai đã bị giật phăng ra, rơi mất ở một góc nào đó không hay.

Tim Dương Hòa Chi hẫng đi một nhịp. 

Đôi khuyên tai này là quà của ba mua cho cô trước khi ông qua đời.

Cô vội vàng cúi xuống tìm kiếm, đầu ngón tay khẽ chạm phải chút gì đó ẩm ướt, không rõ là mồ hôi hay là máu. Cơn đau nhói nơi tai giống như một chiếc kim đồng hồ chạy ngược, kéo cô trở về năm 18 tuổi của bảy năm trước.

Ngày đó, những song cửa gỗ trong nhà vẫn còn lùa gió. Ba bước vào cửa và đưa cho cô đôi khuyên tai này, tựa như đang muốn bù đắp cho cả một quãng thời gian dài đầy tủi thân và vất vả đã qua.

Khi đó cô vừa tốt nghiệp cấp ba, vì muốn theo kịp thời đại nên đã lén cùng cô bạn thân ra chợ ở trấn bấm lỗ tai.

Mẹ cô biết chuyện thì giận lôi đình, tiếng chửi bới của bà như xuyên qua cả vách tường: “Mày định chọc tao tức chết đúng không? Học đâu cái thói đeo khuyên đeo móc như lũ yêu tinh trên thành phố thế hả, ngày mai tao cắt phăng dái tai mày cho lợn ăn bây giờ!”

Dương Hòa Chi thấy mẹ nói lời quá khó nghe, hai mẹ con vì chuyện này mà cãi nhau một trận nảy lửa, không khí trong nhà vô cùng căng thẳng. 

Cô thừa nhận, việc lén đi bấm lỗ tai giống như một sự phản kháng lại sự giáo dục nghiêm khắc từ nhỏ của mẹ, cô không muốn sau khi trưởng thành vẫn tiếp tục thuận tùng mọi thứ.

Ba cô tan làm về nhà, biết cô đang trốn trong phòng khóc thầm, lập tức đi ra ngoài mua về cho cô một đôi khuyên tai hình cánh hoa dành dành trắng.

Thực ra, miếng bông cồn dùng để bấm tai năm ấy chắc hẳn đã hết hạn từ lâu, tiệm hớt tóc mà ba cô hay ghé cũng đã đổi thành trạm chuyển phát nhanh, và chiếc súng bấm tai gỉ sét ở chợ đồ cũ chỉ được định giá mười lăm tệ.

Duy nhất chỉ có mẹ cô, sau cái chết đột ngột của ba, vẫn giữ thói quen thỉnh thoảng lại muốn quản thúc cô. Có điều, những lời mắng nhiếc gay gắt dần được thay thế bằng nỗi nhớ nhung da diết của người mẹ khi con gái phải rời nhà đi học xa.

Dương Hòa Chi của tuổi hai mươi lăm không còn oán trách những chuyện đó nữa, cô chỉ muốn giữ lại chút ký ức cuối cùng mà ba để lại.

Chiếc khuyên tai chắc là đã lăn vào gầm của chiếc xe nào đó. Cô cúi người thấp hơn nữa, vạt áo sơ mi vốn giắt trong cạp quần bị tuột ra, để lộ một đoạn eo trắng ngần như tuyết.

Bãi đỗ xe chìm trong tĩnh lặng, một chiếc Bentley đen tuyền đã lặng lẽ đỗ ở đó từ lâu, logo trên đèn pha ẩn hiện trong bóng tối.

Tưởng Trạch Phú khẽ day ấn đường, im lặng ngồi trong xe.

Theo thói quen, tài xế đáng lẽ phải đón anh tại cổng chính công ty rồi đưa thẳng về nhà. Thế nhưng hôm nay, anh lại đưa ra một chỉ thị khó hiểu: lái xe ngược trở lại vị trí đỗ riêng dưới hầm gửi xe. Sau khi đỗ xe xong, anh bảo tài xế cứ việc ra về trước.

Do ánh sáng mờ ảo, sống mũi cao thẳng của Tưởng Trạch Phú tạc nên một vùng bóng đổ rõ nét, đôi mắt sâu hoắm, khóe môi mím chặt ẩn hiện trong bóng tối. Anh có vị trí đỗ xe riêng ở khu A, ngay sát lối vào thang máy.

Ánh mắt trầm tư của người đàn ông xuyên qua kính chắn gió, dừng lại trên thân hình người phụ nữ đang loay hoay di chuyển, có vẻ như đang tìm kiếm thứ gì đó ở phía không xa.

Dưới hầm gửi xe đêm muộn, ánh đèn vàng vọt và thưa thớt càng làm không gian thêm phần vắng vẻ, lạnh lẽo.

Tưởng Trạch Phú dán chặt mắt vào vòng ba tròn đầy của người phụ nữ khi cô đang cúi người.

Chẳng trách bất cứ người đàn ông nào có mắt đều muốn chiếm hữu cô cho riêng mình. Thân hình mảnh mai lộ rõ những đường cong nóng bỏng, vòng eo thon nhỏ tưởng như chỉ một bàn tay là ôm trọn, nhưng hông lại đầy đặn và săn chắc. Những đường nét ấy tựa như những ngọn núi ẩn hiện trong sương sớm, dưới ánh đèn trần càng trở nên cám dỗ lạ thường.

Không gian bãi đỗ xe dường như trộn lẫn với mùi dầu máy đặc quánh.

Tưởng Trạch Phú cứ thế quan sát một hồi đầy thú vị, rồi bất chợt gập ngón tay, châm một điếu thuốc. Anh biết hút thuốc nhưng không nghiện nặng, thường thì chỉ khi tâm trạng có chút xao động, anh mới dùng đến nicotine để xoa dịu thần kinh.

“Rơi đâu được nhỉ...”

Dương Hòa Chi bên này vẫn lầm bầm trong miệng, tìm kiếm hơn mười phút đồng hồ mà vẫn không thấy tăm hơi. 

Tưởng Lăng Vũ vẫn đang đợi trên sảnh, cô khẽ thở dài, tháo nốt chiếc khuyên tai còn lại bỏ vào túi xách. 

Trong lòng dâng lên một nỗi tiếc nuối vô hạn, giờ đây cô chỉ còn cách giữ gìn thật kỹ chiếc khuyên tai duy nhất còn sót lại này.

Ở phía bên kia, ánh mắt Tưởng Trạch Phú vẫn luôn dõi theo bóng lưng cô đang đi về phía thang máy.

Có lẽ do vừa vất vả tìm đồ, trên làn da trắng ngần nơi sau tai và xương quai xanh của cô lấm tấm vài giọt mồ hôi. Mái tóc xoăn buộc đuôi ngựa sau một ngày dài làm việc đã hơi rũ xuống. Dái tai trắng trẻo như ngọc bích giờ đây trống trải, đúng là đã rơi mất một chiếc khuyên.

Cô thực sự rất có sức hút, lúc cúi người thì khơi gợi tình tứ, lúc bước đi lại ngẩng cao đầu kiêu hãnh, không một chút dung tục. Cô thư ký này của anh luôn giữ phong thái rất tốt, sống lưng luôn thẳng tắp.

Tưởng Trạch Phú vô thức chìm vào hồi tưởng về dáng vẻ khi làm việc của cô. 

Cô đã ra vào giữa tầng 46 và 47 không biết bao nhiêu lần, tách cà phê cô pha luôn có hương vị đậm đà, giúp anh xua đi sự mệt mỏi của chứng mất ngủ. Dường như rất hiếm khi thấy cô lộ vẻ sa sút hay nản lòng.

Anh đang mải mê với dòng suy nghĩ riêng thì bóng dáng xinh đẹp ấy đã nhanh chóng biến mất sau cánh cửa thang máy đang khép lại.

Tưởng Trạch Phú tự giễu cười một tiếng.

Khi cô hẹn hò với em trai anh, liệu cũng sẽ như vậy sao? 

Liệu cô có pha một tách cà phê thơm nồng như thế cho em trai anh vào mỗi buổi sáng sau một đêm mặn nồng không?

Hừ…

Có lẽ, vì vớ được một “cây rụng tiền” hiếm có như cậu em trai anh, cô sẽ chỉ càng mỉm cười mê hoặc hơn mà thôi.

Tưởng Trạch Phú khẽ đẩy gọng kính cạnh vàng trên sống mũi, lặng lẽ đợi điếu thuốc cháy tàn. Khi tàn lửa vừa tắt, anh dụi đầu thuốc vào gạt tàn trên bảng điều khiển, rồi dứt khoát đẩy cửa bước xuống xe.

Chưa đầy nửa giờ sau, người đàn ông đã tìm thấy một chiếc khuyên tai hình cánh hoa trắng ở góc khu B, nhụy hoa được đính một viên kim cương nhân tạo rẻ tiền. 

Trông nó đã có tuổi đời khá lâu, lớp mạ bên ngoài hơi xỉn màu và có dấu vết bị mài mòn theo thời gian.

Thế nhưng, sâu thẳm trong cõi lòng vốn dĩ khô cằn của anh bỗng dưng nảy nở một đóa hoa nhỏ, những cánh hoa nơi tận cùng trái tim nhẹ nhàng lay động.

Anh nhặt nó lên từ mặt đất, khẽ mân mê vành ngoài của chiếc khuyên, dùng đầu ngón tay lau sạch lớp bụi bám trên đó rồi thản nhiên đút vào túi quần.

Anh nhận ra kiểu dáng này.

Đó là hoa dành dành. 

Những cánh hoa bị lay động vừa được gột rửa dưới ánh trăng non len lỏi qua khe hở, trông thật đẹp, thật rung động lòng người.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc