Dương Hòa Chi khéo léo giữ thể diện cho đối phương, gương mặt cô lộ ra vẻ ngập ngừng đầy vẻ giả tạo.
“Bảng số liệu này của ngài thực sự rất ấn tượng, có điều...”
Nhìn người đẹp trước mặt đang đắn đo, Tề Vĩnh Phong bắt đầu sốt ruột, gã vội vàng hỏi: “Thư ký Dương, có chuyện gì cô cứ nói thẳng, giữa hai ta còn gì mà phải e ngại?”
“Ngài cũng biết đấy, hiện tại có rất nhiều bên đang nhắm đến dự án này.” Dương Hòa Chi ra vẻ khó xử lên tiếng.
Tề Vĩnh Phong thoáng chút khó chịu, lớp mỡ trên mặt xô lại, gã nhíu mày chất vấn: “Chẳng lẽ còn có kẻ làm tốt hơn tôi? Cô đưa tôi xem thử!”
Dương Hòa Chi phải nén lại cảm giác buồn nôn, đối mặt với sự nghi ngờ của gã, cô dịu giọng giải thích: “Dĩ nhiên là không rồi, tôi đâu dám nói linh tinh với ngài. Cô hơi khom lưng, hạ thấp tư thế hơn nữa, khẽ thở dài rồi bổ sung: “Tôi cũng chỉ là người làm công cho sếp, sếp đã giao việc này thì tôi buộc phải xem qua hồ sơ của các bên khác. Còn việc đưa hồ sơ của người ta cho ngài xem thì không được đâu, như thế là vi phạm pháp luật đấy, ngộ nhỡ tôi bị tống giam thì biết làm sao?”
Cô thư ký trông có vẻ hốt hoảng, đôi mắt long lanh như một con thú nhỏ đang bị đe dọa.
Tề Vĩnh Phong nhìn mà mủi lòng, gã thừa hiểu lợi hại trong đó nên cũng thở dài, không nỡ làm khó cô thêm.
Chiến thuật “lạt mềm buộc chặt” của Dương Hòa Chi đã thành công mỹ mãn.
Cô khẽ nhếch môi, chậm rãi đưa ra một phương án khác: “Nhưng theo tôi được biết, Giám đốc Tưởng hiện vẫn đang trong giai đoạn quan sát các bên. Nếu ngài có thể đưa ra bản báo cáo kiểm định chất lượng từ cơ quan có thẩm quyền, dự án của ngài chắc chắn sẽ nổi bật hẳn lên, Giám đốc Tưởng dĩ nhiên cũng sẽ hài lòng.”
Bất kể là hối lộ hay làm giả, chỉ cần phía gã tự tay nộp bản báo cáo kiểm định lên, cô mới có thể tìm ra lỗ hổng để đánh gục gã chỉ trong một đòn.
Tề Vĩnh Phong nhíu mày, trong lòng hơi chột dạ: “Làm thế chẳng phải giống hệt đấu thầu thông thường sao?”
Gã tốn công đi đường vòng thế này chẳng phải vì muốn bỏ qua các thủ tục báo cáo rườm rà, đi cửa sau trực tiếp với Tưởng Trạch Phú hay sao?
Dương Hòa Chi vờ như không đồng tình: “Ngài nói gì vậy, quan hệ giữa ngài và Giám đốc Tưởng là thế nào cơ chứ… Chỉ cần bề ngoài chúng ta làm đúng quy trình như bao nhà thầu khác, thì những chuyện bên trong đều dễ thu xếp cả mà…”
Cô thầm nghĩ, gã đàn ông trước mặt dù sao cũng là một con cáo già, hẳn là phải hiểu được ẩn ý trong lời nói của cô. Việc gã không muốn nộp báo cáo chứng tỏ trong lòng đang có tật.
Việc này chỉ nên nói đến đó, lừa được gã giao ra bản báo cáo có ký tên đóng dấu mới là mấu chốt. Với thủ đoạn của người ở tầng 47 kia, những việc còn lại chẳng có gì khó khăn, cô coi như đã hoàn thành nhiệm vụ xuất sắc.
Dương Hòa Chi nở nụ cười thân thiện không chút sơ hở, bàn tay cô khẽ chạm lên tay gã đang đặt trên đầu gối.
“Giám đốc Tề… nếu ngài ngại quy trình tốn kém thời gian, công ty chúng tôi có thể đứng ra ủy thác thay ngài…”
9 giờ tối, Dương Hòa Chi cầm bản báo cáo kiểm định có chữ ký của “Tề Vĩnh Phong”, sải bước tiến về phía phòng Tổng giám đốc.
Ánh đèn bên trong vẫn sáng, rõ ràng Tưởng Trạch Phú đang đợi kết quả. Cô vốn định nếu anh không có ở đây thì sẽ để sang thứ Hai mới đưa.
Cho đến khi bên trong truyền ra giọng nói trầm lạnh cho phép vào, Dương Hòa Chi mới đẩy cửa bước vào, tiếng giày cao gót nện xuống sàn kêu lộc cộc.
Cô nhướng mày, tay phải giơ lên vẫy vẫy mấy tờ giấy vừa mới in ra còn nóng hổi có chữ ký của Tề Vĩnh Phong, khiến mặt giấy phát ra tiếng sột soạt trong không gian yên tĩnh.
“Giám đốc Tưởng, bản báo cáo kiểm định đây, ông ta ký rồi ạ.” Dương Hòa Chi tiến lên một bước, đặt bản báo cáo lên chiếc bàn làm việc bằng gỗ tự nhiên cao cấp như muốn khoe thành tích với sếp.
Tưởng Trạch Phú đan hai tay vào nhau, đưa mắt nhìn cô thư ký đang lộ rõ vẻ đắc ý trong giọng nói.
Anh khẽ nhếch môi, trầm giọng nói: “Cũng thông minh đấy.”
Dương Hòa Chi mỉm cười đáp lễ: “Là nhờ ngài dạy bảo tốt thôi.”
Trong không khí, ánh mắt hai người giao nhau; một bên thâm trầm kín đáo, một bên lại rạng rỡ kiêu sa đến hút hồn.
Ba giây sau, Tưởng Trạch Phú dời mắt đi, yết hầu khẽ cuộn lăn lên xuống. Anh đứng dậy, với lấy chiếc áo khoác trên giá treo bên cạnh.
Ngay sau đó, anh nói với Dương Hòa Chi: “Đi thôi.”
Dương Hòa Chi ngẩn người: “Dạ?”
Người đàn ông lướt nhìn đôi môi đang hơi hé mở vì ngạc nhiên của cô. Lớp son bóng nhẹ nhàng dưới ánh đèn đêm trông càng thêm hồng hào, mọng nước.
Anh thu lại ánh nhìn có phần khiếm nhã đó, khẳng định chắc nịch: “Tề Vĩnh Phong vẫn chưa về đúng không?”
Dương Hòa Chi gật đầu.
Gã ta hiện vẫn đang ở phòng nghỉ đợi cô quay lại để cùng “thưởng trà” cơ mà.
Vị sếp trước mặt không nói gì thêm, anh khoác lên mình bộ vest phẳng phiu, tỉ mỉ chỉnh lại từng chiếc khuy măng sét một cách chỉn chu nhất.
Gương mặt anh trở lại vẻ lạnh lùng nghiêm nghị. Liếc nhìn cô thư ký với thân hình nóng bỏng quyến rũ, anh thừa hiểu lão già kia đang ủ mưu đồ bẩn thỉu gì.
Anh hừ lạnh một tiếng đầy vẻ khó chịu: “Xem ra nếu không được gặp tôi một lần, ông ta nhất quyết không chịu rời đi rồi.”
…
Dương Hòa Chi sực tỉnh, vội vàng bám sát gót Tưởng Trạch Phú xuống lầu. Tề Vĩnh Phong đợi mãi không thấy bóng dáng người đẹp đâu, vừa định rời khỏi phòng họp thì ba người chạm mặt nhau. Hai người đàn ông bắt đầu màn chào hỏi xã giao đầy giả tạo.
Khi cuộc trò chuyện sắp kết thúc, Tề Vĩnh Phong định đưa danh thiếp của mình cho Dương Hòa Chi, giọng điệu gã lộ rõ vẻ lôi kéo: “Thư ký Dương, hôm nay lão Tề tôi thực sự rất khâm phục năng lực làm việc của cô, hay là khi nào có cơ hội chúng ta—”
Lời gã còn chưa dứt đã bị một giọng nói trầm thấp cắt ngang:
“Giám đốc Tề định công khai lôi kéo người của tôi ngay trước mặt tôi đấy à?”
Người đàn ông đứng sừng sững, những tia sáng hắt ra từ phòng khách bao quanh lấy anh, làm nổi bật vóc dáng cao ráo và hiên ngang.
Tề Vĩnh Phong bị khí thế sắc bén của người đàn ông kém mình cả chục tuổi làm cho lúng túng, gã ấp úng đáp: “Giám đốc Tưởng hiểu lầm rồi, chỉ tại Thư ký Dương ưu tú quá, tôi muốn làm quen một chút, đi ăn bữa cơm hay gì đó thôi...”
Tưởng Trạch Phú cười khẩy một tiếng: “Làm quen thì khỏi đi. Văn phòng tổng giám đốc bận rộn lắm, cô ấy không có thời gian đi ăn với ông đâu. Hơn nữa...”
Ánh mắt anh đầy ẩn ý dừng lại trên đôi mắt hạnh trong veo, xinh đẹp của Dương Hòa Chi, trái tim thoáng chút xao động.
“Chẳng cần ông phải nói, thư ký của tôi dĩ nhiên là tốt rồi.”