Tề Vĩnh Phong là ông chủ của nhà máy xi măng Ngân Phong, vốn là con cháu của một nhánh xa lạc loài nào đó thuộc thế hệ ông cha của Tưởng Trạch Phú và Tưởng Lăng Vũ.
Thừa hưởng xưởng xi măng từ đời trước, gã nghiễm nhiên trở thành ông chủ, tài sản cũng nhờ thế mà ngày một thăng hoa, quen thói điều hành xưởng lớn, gã thường xuyên mượn danh nghĩa tập đoàn nhà họ Tưởng để phô trương quyền thế, đúng kiểu cáo mượn oai hùm.
Đàn ông khi đắc chí thường hay nảy sinh thói tự phụ thái quá, đến mức đi vệ sinh cũng muốn đứng trước gương soi xem mình có bắn cao hơn người khác hay không.
Lần này, Tề Vĩnh Phong nhắm vào gói thầu cung cấp xi măng cho khu đất mới của bất động sản Hằng Tuyền. Biết rõ thực lực bản thân có hạn, gã định đi cửa sau, tìm Tưởng Trạch Phú nhờ vả chút ám toán để định đoạt hợp đồng.
Thế nhưng lần nào tới gã cũng chỉ nhận được những lời khước từ khéo léo. Đối phương nể tình nghĩa thế hệ trước nên không trực tiếp nặng nhẹ, nhưng thái độ rõ ràng là không muốn ban phát ân huệ này.
Đi lại nhiều lần khiến Tề Vĩnh Phong bắt đầu sốt ruột.
Năm nay tình hình kinh doanh bết bát, cả nghìn miệng ăn trong nhà máy đều đang trông chờ vào gã. Đủ mọi mưu hèn kế bẩn gã đều đã tính qua một lượt.
Vốn dĩ làm chuyện mất mặt giữa bàn dân thiên hạ gã cũng thấy nhục, nhưng miếng bánh này quá lớn, lợi nhuận chia về túi gã có khi bằng cả nhà máy làm lụng trong ba năm, nên gã bị dồn đến mức chẳng còn tha thiết liêm sỉ.
…
Phía bên này, Dương Hòa Chi vừa tham gia lễ cắt băng khánh thành về, mới ngồi xuống nhấp vài ngụm nước thì nghe tin Tề Vĩnh Phong lại đang gây náo loạn dưới đại sảnh tầng một.
Cô nén cơn giận, dặn dò quầy lễ tân vài câu rồi lịch thiệp mời Tề Vĩnh Phong vào một phòng khách trang nhã bên trong công ty. Căn phòng được bài trí đơn giản nhưng ấm cúng, trên tường treo vài bức tranh nghệ thuật hiện đại, không khí thoang thoảng mùi trà thanh khiết.
Dương Hòa Chi giữ nụ cười chuyên nghiệp trên môi, hơi khom người rót một chén bạch trà, giọng nói trong trẻo, cô chủ động đưa tay ra chào hỏi:
“Chào tổng giám đốc Tề, tôi là Dương Hòa Chi, thư ký hành chính thuộc văn phòng tổng giám đốc.”
Tề Vĩnh Phong dĩ nhiên đã từng chạm mặt mỹ nhân này ở sảnh dưới vài lần trước đó. Đàn ông trên đời thường chỉ ham ba thứ: tiền, quyền và sắc, gã lại là kẻ hội tụ đủ cả nên hành xử vô cùng thô lỗ. Lúc này, gã chẳng buồn che đậy ánh mắt háo sắc, cứ thế dán chặt vào cơ thể người phụ nữ trước mặt.
Gã xoa xoa bàn tay vào gấu quần vài cái, rồi dùng bàn tay thô ráp của mình nắm chặt lấy bàn tay mềm mại của Dương Hòa Chi. Ngay khoảnh khắc chạm vào, gã đã thấy luồng nhiệt chạy dọc cơ thể, khiến phần dưới bắt đầu rạo rực.
Dương Hòa Chi nén cảm giác khó chịu khi mu bàn tay bị gã vân vê, ôn tồn giải thích: “Thật ngại quá tổng giám đốc Tề, tối nay tổng giám đốc Tưởng có buổi tiệc xã giao, hiện tại chưa có thể gặp ngài được.”
Cô đúng là một thư ký tận tâm, nói dối không chớp mắt để bao biện cho ông chủ của mình, người vốn dĩ đang thong dong tận hưởng hơi điều hòa mát rượi trên tầng 47.
Tề Vĩnh Phong gật đầu qua loa cho có lệ, tâm trí gã lúc này đâu còn chỗ để nghĩ đến chuyện gì khác ngoài người đẹp trước mắt.
Gã chỉ biết mê mẩn dán chặt ánh mắt vào vòng ngực căng đầy lấp ló sau lớp sơ mi trắng của Dương Hòa Chi.
Tay gì mà mềm thế không biết, lại còn mướt rượt, nếu để đôi tay này vuốt ve “của quý” cho gã thì không biết cảm giác sẽ sướиɠ đến nhường nào.
Lại còn có cặp vυ" kia nữa, cứ thế đập thẳng vào mắt gã.
Dẫu đã bị lớp áo che khuất, nhưng với kẻ lăn lộn lâu năm trong chốn phong lưu như gã, chỉ cần liếc mắt là biết ngay hàng thật, vừa lớn lại vừa cao vút.
Đúng là nữ thư ký của tập đoàn lớn có khác, chẳng biết cái thằng Tưởng Trạch Phú suốt ngày cao ngạo chẳng coi ai ra gì kia, đã kịp nếm mùi vị của cô thư ký cực phẩm này chưa nữa...
Dương Hòa Chi nhìn khuôn mặt đầy thịt của kẻ trước mặt, nhìn cái cách gã dán mắt vào tay mình là đủ hiểu trong đầu gã đang tưởng tượng ra những trò đồi bại gì. Cô nén cơn buồn nôn kinh tởm trong lòng, mời gã ngồi xuống, rồi mượn động tác đưa chén trà để nhanh chóng rút tay mình ra khỏi sự kìm kẹp của đối phương.
“Mời tổng giám đốc Tề dùng trà. Tôi có tìm hiểu qua và biết ông thích nhất là trà Bạch Hào Ngân Châm nên đã đặc biệt pha sẵn rồi đây…”
Chẳng có người đàn ông nào lại không thích được phụ nữ ngọt ngào gọi một tiếng “Sếp”, hai tiếng “Tổng” lại còn bồi thêm một câu quan tâm đến sở thích riêng đầy dịu dàng như thế.
Sự đón tiếp nồng hậu của cô ngay từ lúc vào cửa đã thỏa mãn hoàn toàn cái tôi phù phiếm đang phình to của Tề Vĩnh Phong. Vẻ mặt gã dần giãn ra, thân hình hộ pháp dựa hẳn vào chiếc sofa mềm mại, có người đẹp bên cạnh, gã bắt đầu thong dong nhấp trà.
Sau vài tuần trà xã giao, cả hai mới bắt đầu đi vào chuyện chính.
Thực tế, ngay trên xe lúc quay về công ty, Dương Hòa Chi đã đọc rất kỹ bản báo cáo đấu thầu mà Tề Vĩnh Phong nộp trước đó: lỗ hổng chồng chất, số liệu giả mạo.
Lúc này, dù nhận ra sự thổi phồng cố ý trong bản báo cáo, cô vẫn không lập tức tỏ thái độ. Thay vào đó, cô ngồi xuống cạnh gã, giả vờ chăm chú xem lại bảng biểu mà gã vừa đưa tới, thi thoảng lại gật đầu như thể rất tán đồng với một vài con số nào đó.
Tề Vĩnh Phong cực kỳ đắc ý trước biểu cảm của cô, gã tự phụ hỏi: “Thế nào, đủ tiêu chuẩn chứ hả?”
Đủ tiêu chuẩn cái con khỉ...
Thực tế, chất lượng xi măng từ công ty gã chỉ ở mức trung bình. Dương Hòa Chi vốn định thẳng tay ném bản báo cáo kiểm định chất lượng cô nhận được hồi chiều vào mặt gã, nhưng nhận thấy đối phương là kẻ hám danh, cô đành phải chuyển sang chiến thuật lạt mềm buộc chặt.
Gương mặt cô lộ rõ vẻ ngưỡng mộ, hai tay cung kính đưa bản báo cáo trả lại cho gã, miệng không tiếc lời khen ngợi: “Công ty của tổng giám đốc Tề chắc hẳn có cao nhân ẩn dật rồi, bảng phân loại hạng mục này làm thực sự rất xuất sắc.”
Tề Vĩnh Phong cười lớn đầy đắc ý, tự mãn vuốt cằm: “Cao nhân gì đâu, toàn một lũ công nhân học chưa hết cấp hai làm thuê cho tôi thôi, sao mà so được với tập đoàn lớn của các cô... Nhưng mà, tôi tự thân vận động, dựa vào đôi bàn tay này bươn chải bấy lâu nên cũng coi là có chút thành tựu.”
Đối mặt với sự tự tin thái quá của đối phương, Dương Hòa Chi chỉ cần tâng bốc vài câu là gã đã lộ ngay đuôi cáo.
Nếu bản báo cáo này do một người am hiểu nghiệp vụ trong công ty làm, số liệu sẽ không thể xuất hiện những điểm gãy vô lý đến vậy. Còn nếu bảng này do chính tay gã ông chủ nửa mùa này soạn ra, gã nhất định sẽ nhân cơ hội mà khoe khoang để dát vàng lên mặt mình.
Điều cô lo ngại nhất là nếu tung kết quả kiểm định ra ngay lúc này, gã sẽ lật lọng, vu cáo rằng phía tập đoàn tùy tiện lấy mẫu xi măng ở đâu đó để hãm hại gã. Với hạng người lý sự cùn như gã, một khi đã giở quẻ thì cô rất khó lòng đối đáp cho xuôi.